Đường Quyền đứng lên, dấu móng trâu trên mặt có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Không ít người đều rất buồn cười, lén cười thành tiếng.
Bán Thánh Hoàng Thiên, ở ngũ đại Thiên Vực này chính là nhân vật hàng đầu.
Bây giờ, trên mặt lại có thêm một dấu móng trâu, ngẫm lại cũng thấy buồn cười.
Đương nhiên, đây là bởi vì Đại Hoàng không sử dụng thực lực chân chính, nếu không thì cũng không chỉ để lại một dấu vết đơn giản như vậy đâu.
Tuy là bán Thánh Hoàng Thiên, nhưng một cước đó cũng sẽ khiến đầu hắn ta nổ tung.
Móng Lẳng Lơ, không phải chuyện đùa.
“Đây là uy phong của Thất Tinh Thiên Tông ngươi sao? Xem ra, cũng chẳng có gì hơn người! Lần này, ta cho các ngươi nhớ lâu một chút, không đủ thực lực thì đừng ‘làm màu’ trước mặt nhiều người như vậy. Đại Hoàng, giúp người Thất Tinh Thiên Tông ghi nhớ thật lâu vào.”
Lời này vừa nói ra, mọi người Thất Tinh Thiên Tông đều kinh hãi.
Có điều, không chờ bọn họ hoàn toàn pphản ứng kịp thì Đại Hoàng đã tới trước mặt.
Rầm rầm rầm...
Đại Hoàng ra móng nhanh đến cực điểm, Ngọc Hoàng Thiên bình thường căn bản là không phản ứng kịp.
Trong chớp mắt, trên mặt mỗi Ngọc Hoàng Thiên của Thất Tinh Thiên Tông đều lưu lại một dấu móng trâu.
Đương nhiên, trên mặt của Đường Quyền có hai dấu.
Một móng này, hắn ta vẫn không thể né tránh.
Vệ Duật càng buồn bực đến thổ huyết, đây đã là lần thứ ba!
Các cường giả ở đây đều trợn mắt há mồm.
Bọn họ đã tận lực đánh giá cao thực lực của Đại Hoàng, nào biết được vậy còn là thấp.
Nhưng vấn đề là, rõ ràng Đại Hoàng không có sử dụng bất kỳ sức mạnh nào, sao mà nó làm được như vậy chứ?
Cho dù như thế nào, rốt cuộc thì mặt của Thất Tinh Thiên Tông lại bị vả mạnh thêm một lần nữa.
Thất Tinh Thiên Tông thân làm đệ nhất đại tông của Chân Dương Thiên Vực, đã bao giờ chịu cảnh này chứ?
Nhưng cố tình là bây giờ đến cả thở mạnh bọn họ cũng không dám.
Bị đánh mặt như vậy nhưng bọn họ cũng chỉ có thể nén giận đi theo đoàn người.
Mấy trăm Ngọc Hoàng Thiên, trùng trùng điệp điệp đi đến Mặc Quang sâm lâm.
Vừa tới Mặc Quang sâm lâm, Diệp Viễn đã thấy một luồng ánh sáng đỏ như máu xông thẳng lên trời.
Huyết quang này làm lòng người hoảng sợ, khiến người ta có cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Diệp Viễn thấy vậy, sắc mặt không khỏi trở nên trắng bệch.
Đi tới gần, Diệp Viễn phát hiện đầu nguồn của huyết quang chính là nơi hắn phong ấn trước đây.
Chỉ là lúc này phong ấn đã sớm không cánh mà bay.
“Các vị đạo hữu, không biết có ai nguyện ý đi đầu chăng?” Trần Thái nói.
“Đại Hoàng, chúng ta đi vào thôi!” Diệp Viễn không chút nghĩ ngợi nói.
Đại Hoàng nhìn thấy sắc mặt Diệp Viễn, từ lâu đã đoán được điều gì đó, không nói hai lời, trực tiếp mang theo Diệp Viễn vọt vào trong huyết quang.
Một luồng sức mạnh đáng sợ lao ra từ huyết quang, giống như muốn xoắn nát hai người bọn họ.
Đại Hoàng hừ lạnh một tiếng, móng trâu tiến lên một bước, luồng sức mạnh kia nhất thời bị đánh tan.
Vụt!
Bóng dáng của hai người lập tức biến mất không còn dấu vết.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không hiểu cho lắm.
Có điều đúng lúc này, lại có mấy bóng người vọt thẳng vào trong thông đạo huyết quang.
Những người khác cũng không chịu lạc hậu, đều noi theo.
Trên thực tế, hiện tại uy lực huyết quang đã suy yếu một phần lớn.
Những người này đều là cường giả Ngọc Hoàng Thiên, đi vào đương nhiên không khó gì.
Diệp Viễn chỉ cảm thấy hoa mắt, trên người lập tức có loại cảm giác rất hòa hợp.
Loại cảm giác này, vô cùng thân cận.
Đây chính là cảm giác về nhà!
Cũng may, Thông Thiên Giới vẫn là Thông Thiên Giới, ngoại trừ huyết quang khắp trời, hình như cũng không có thay đổi gì quá lớn.
Mà luồng huyết quang đó, đúng là đột ngột mọc lên từ mặt đất dưới chân hắn, xuyên suốt toàn bộ Thông Thiên Giới!
Nơi Diệp Viễn đúng không phải chỗ nào khác, chính là vị trí Thông Thiên Sơn trước kia.
Đi lên là thông đạo vị diện thông đến Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên!
Nhưng Diệp Viễn không ngờ được, phía dưới Thông Thiên Sơn cũng là một thông đạo!
“Thú vị, không ngờ Tiểu Thiên thế giới tầm thường này lại liên thông với hai vị diện lớn! Một đầu hình như là đại lục đổ nát! Diệp Viễn tiểu tử, đây chính là quê nhà của ngươi à?” Trong thức hải, truyền đến tiếng thán phục của Di Thiên.
Diệp Viễn khẽ gật đầu, sắc mặt rất khó coi.
Ban nãy thần thức của hắn đã quét qua toàn bộ Thông Thiên Giới một lần, nhưng không có phát hiện bóng dáng của đám người Ly Nhi.
Với thực lực hiện tại của Diệp Viễn, thần thức vừa mở ra là có thể bao trùm toàn bộ Thông Thiên Giới trong nháy mắt.
Thế nhưng, hắn quét qua quét lại nhiều lần, nhưng đều không có lấy một ai.
Người có quan hệ thân thiết với Diệp Viễn, Nguyệt Mộng Ly, Bạch Quang, Lục Nhi… vân vân, tất cả đều không thấy đâu!
Thông Thiên Giới hôm nay, với hắn mà nói thì đã không có tí bí mật gì.
Hắn không tin, có nơi nào có thể giấu diếm được thần thức của hắn.
Như vậy, mấy người Ly Nhi đều đã đi đâu?
Vụt!
Vụt!
Vụt!
Lần lượt từng bóng người đi ra từ thông đạo vị diện, rơi vào trong Thông Thiên Giới.
“Ồ, hóa ra là một Tiểu Thiên thế giới! Con kiến nơi này đều yếu ớt thật đấy, thậm chí ngay cả một cường giả Thiên Vị cũng không có! Con kiến như vậy không xứng sống ở trên đời này, không bằng... Ta đến tiễn bọn họ một đoạn đi!”
Uỳnh!
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một ánh kiếm hiện lên.
Người vừa nói hồi nãy đã bị đánh thành cặn bã.
Mọi người đều biến sắc.
Bởi vì người xuất ra ánh kiếm này không phải ai khác, chính là Diệp Viễn!
Thứ hắn đang cầm trong tay, chính là Long Tuyền Kiếm!
Người vừa nói hồi nãy là trưởng lão của một trong bảy đại Thiên Tông, Huyễn Vân Thiên Tông. Thực lực của hắn ta đã đạt tới Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ!
Nhưng dưới kiếm của Diệp Viễn, hắn ta ngay cả một giây cũng không kiên trì nổi.
Trong ấn tượng của mọi người, Diệp Viễn chẳng qua chỉ là một thái điểu trốn sau lưng Đại Hoàng mà thôi, không ai thực sự coi hắn ra gì.
Nhưng cảnh tượng hắn ra tay vừa rồi đã khiến tất cả những người có mặt ở đây đều trấn kinh.
Tiểu tử này, cũng chẳng phải là quả Hồng Âmềm gì hết!
“Tiểu tử, ngươi điên rồi sao? Trưởng lão của Huyễn Vân Thiên Tông ta mới nói một câu, ngươi đã ra tay giết người rồi sao?”
Người nói chuyện là đại trưởng lão Thang Nhất Hòa của Huyễn Vân Thiên Tông, cũng là cường giả bán Thánh Hoàng Thiên.
Diệp Viễn nhìn hắn ta, lạnh lùng nói: “Ta chính là con kiến trong miệng hắn ta! Hắn muốn tiêu diệt con kiến như ta, lẽ nào con kiến là ta không thể giết hắn hay sao?”
Mấy người Ly Nhi biến mất không thấy tung tích, lúc này Diệp Viễn đang chìm trong cơn thịnh nộ.
Thế mà tên kia còn cố tình phun lời bẩn thỉu, muốn tiêu diệt ‘con kiến’ của Thông Thiên Giới, sao Diệp Viễn có thể không giận cho được?
Cường giả Thiên Vị đến hạ giới, luôn mang theo cảm giác cực lớn về sự ưu việt.
Trước đây, Quân Thiên chẳng qua chỉ là Tiểu Cực Thiên Vị nho nhỏ đã như vậy.
Lại càng không cần phải nói những Ngọc Hoàng Thiên Vị cao cao tại thượng này rồi!
Ánh mắt của Diệp Viễn đảo qua mặt mọi người, gằn từng chữ một: “Nơi này là quê nhà của ta! Ai muốn động thủ ở đây, ta sẽ giết kẻ đó!”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người lộ ra vẻ không dám tin.
Chẳng ai ngờ được, Diệp Viễn lại phi thăng từ nơi này!
Bởi vì bọn họ cảm thấy Tiểu Thiên thế giới này là nơi có Thiên Đạo bị thiếu sót!
Hoặc lẽ là Tiểu Thiên thế giới này đã từng bị người ta cải tạo.
Ở đây, căn bản là không thể có người phi thăng.
Nhưng, nhưng lại lòi ra một Diệp Viễn!
Sao bọn họ có thể không sợ hãi được cơ chứ?
“Ha ha, chỉ là một Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ, thật đúng là kiêu ngạo tới cực điểm mà! Ngươi thật sự cho rằng, không ai có thể trị được ngươi sao?”
Lúc này, trong đám người có một người trẻ tuổi bước ra.
Đường Quyền và Vệ Duật nhìn thấy người này, trên mặt đều lộ ra vẻ mừng như điên, hô: “Đạo Vân Thánh Tôn, ngài cũng đến à!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất