“Hay rồi đây! Bán Thánh Hoàng Thiên ra tay, tiểu tử kia hết kiêu ngạo nổi rồi, đúng không?” 

             “Đánh mặt người ta sảng khoái nhất thời, hậu quả lại rất nghiêm trọng nha!” 

             “Chọc ai thì không chọc, cứ muốn đi chọc đệ nhất đại tông của Chân Dương Thiên Vực, Thất Tinh Thiên Tông chứ. Một phi thăng giả, thực sự là không biết sống chết!” 

             ... 

             Thấy Đường Quyền vừa lên tiếng, không ít người đều ôm tâm tư cười trên nỗi đau của người khác. 

             Đa số người ở đây đều là cường giả bản địa, đối với phi thăng giả vốn đã không chào đón. 

             Tự nhiên càng không hi vọng Diệp Viễn cưỡi lên đầu bọn họ. 

             Trần Thái hơi híp hai mắt, lạnh lùng nói: “Còn có việc này à? Tiểu tử, ngươi dám ra tay với người Thất Tinh Thiên Tông ở trên địa bàn của Ngọc Chân Thiên Tông! Bây giờ quỳ xuống thỉnh tội với Đường trưởng lão bổn tông có thể đảm bảo cho ngươi không chết!” 

             Lữ Chính Tín đã chết, Ngọc Chân Thiên Tông cần một minh hữu mạnh mẽ. 

             Thất Tinh Thiên Tông, rõ ràng chính là minh hữu tốt nhất. 

             Sự sống chết của một phi thăng giả, sao hắn ta phải để ý chứ? 

             Dùng chuyện này để giao hảo với Đường Quyền tất nhiên là rất có lợi nó. 

             Chỉ là hắn ta không biết, người giết chết Lữ Chính Tín, khiến Ngọc Chân Thiên Tông rơi vào nguy cơ trước nay chưa từng có chính là Diệp Viễn và Đại Hoàng! 

             Trần Thái vừa tỏ thái độ, đúng là vô cùng có trọng lượng. 

             Hai đại thiên tông cùng tỏ thái độ, nếu như Diệp Viễn còn không cúi đầu, Chân Dương Thiên Vực này không còn chỗ cho hắn dung thân. 

             “Này, tiểu tử, cúi đầu nhận sai đi! Nể mặt Đại Hoàng, lát nữa ta đứng ra giúp ngươi hoà giải, giữ lại tu vi của ngươi. Chắc bọn họ vẫn có thể cho ta chút mặt mũi.” 

             Vô Phương đạo nhân chẳng biết lúc nào đã chen đến bên cạnh Diệp Viễn, ghé sát tai hắn nhỏ giọng nói. 

             Diệp Viễn có hơi bất ngờ nhìn hắn một cái, không ngờ tên này thế mà lại nói ra lời như vậy. 

             Trong lúc này, lại dám đối đầu với hai đại thiên tông, từ đó ít nhất có thể thấy được, Vô Phương đạo nhân cũng là một tên điên. 

             Đối với con mồi hắn ta cảm thấy hứng thú, hắn ta có thể bất chấp hậu quả. 

             Diệp Viễn mỉm cười, nói: “Không cần. Mấy tên rác rưởi này ta còn không để vào mắt.” 

             Vô Phương đạo nhân cười nhạo nói: “Tiểu tử, ngươi cũng đề cao bản thân quá đấy! Chắc là ngươi không biết, bước một chân vào Thánh Hoàng Thiên có nghĩa như thế nào! Hơn nữa, Thất Tinh Thiên Tông không chỉ có mỗi Đường Quyền là bán Thánh Hoàng Thiên!” 

             Có thể trở thành đệ nhất tông ở Chân Dương Thiên Vực, Thất Tinh Thiên Tông há có thể khinh thường? 

             Bán Thánh Hoàng Thiên, chẳng qua chỉ là tiêu chuẩn của tông môn. 

             Diệp Viễn chỉ cười, nhìn Trần Thái nói: “Lời cảnh cáo vừa rồi của Trần tông chủ khí phách thật! Mấy ngày nay ở Ngọc Chân Thiên Tông, phát hiện phong cảnh của hậu sơn thật sự không tệ đâu!” 

             Lời này vừa nói ra, những người khác không cảm thấy có việc gì, nhưng đầu của Trần Thái lại nổ tung. 

             Trong lòng hắn ta lập tức nhấc lên sóng to gió lớn. 

             Đây là cảnh cáo! 

             Vừa rồi hắn ta đã cảnh cáo điều gì? 

             Hắn ta lấy cường giả Thánh Hoàng Thiên của Ngọc Chân Thiên Tông để cảnh cáo mọi người! 

             Như vậy, hậu sơn đại biểu cho cái gì? 

             Ngọc Kỳ Phong chính là hậu sơn của Ngọc Chân Thiên Tông! 

             Hai điểm này kết hợp lại với nhau, ý nghĩa không cần nói cũng đã hiểu rồi! 

             Diệp Viễn rõ ràng là đang nói, Thánh Hoàng Thiên của Ngọc Chân Thiên Tông ngươi đã chết rồi, còn đứng đây uy hiếp người khác à? 

             Thực sự là buồn cười mà! 

             Lữ Chính Tín ngã xuống, đây tuyệt đối là bí mật trong bí mật. 

             Toàn bộ Ngọc Chân Thiên Tông cũng chỉ có hai người là hắn ta và đại trưởng lão biết. 

             Như vậy, Diệp Viễn làm sao mà biết được? 

             Chỉ có một khả năng! 

             Cái chết của Lữ Chính Tín có liên quan tới Diệp Viễn! 

             Giết người, vốn nên khiêm tốn lại. 

             Nhưng Diệp Viễn lại đường hoàng ám chỉ với mình. 

             Mẹ nó chứ, quá kiêu ngạo! 

             Hiện tại, Trần Thái hận không thể lập tức khiến Diệp Viễn nổ tung. 

             Thế nhưng, hắn không thể! 

             Chỉ cần Diệp Viễn nói ra, hiện tại Ngọc Chân Thiên Tông đã không có Thánh Hoàng Thiên tọa trấn thì Ngọc Chân Thiên Tông thực sự sẽ xong! 

             Không phải mới vừa nãy ngươi vẫn còn lấy Thánh Hoàng Thiên tới dọa người hay sao? 

             Thánh Hoàng Thiên của ngươi đã chết rồi, còn dọa ai nữa? 

             Nguy cơ của Ngọc Chân Thiên Tông sẽ lập tức ập xuống! 

             Cả người Trần Thái chấn động, trợn trừng mắt với Diệp Viễn, gần như sắp bốc lửa. 

             Người này đang nói với mình, ta đã giết cường giả Thánh Hoàng Thiên của các ngươi, thế mà các ngươi vẫn còn lấy tên đó ra để uy hiếp ta, đây đúng là vô sỉ tới cực điểm. 

             Nhưng cố tình, hắn ta lại chẳng có cách nào với Diệp Viễn! 

             Tức thật đấy! 

             “Ha ha, Trần tông chủ, ngươi xác định... Muốn ta quỳ xuống nhận sai?” Diệp Viễn nhìn Trần Thái, cười như không cười nói. 

             Sắc mặt Trần Thái thay đổi liên tục, cuối cùng, hắn ta bước qua một bên, tỏ vẻ chuyện không liên quan đến mình. 

             Mọi người nhìn thấy một màn này, cả đám đều sợ ngây người. 

             Đã xảy ra chuyện gì? 

             Tiểu tử kia mới nói một câu, đã khiến Trần tông chủ nhượng bộ lui binh? 

             Chưởng môn Thiên Tông, đây tuyệt đối là nhân vật cấp bậc bá chủ. 

             Thánh Hoàng không ra, ai dám tranh phong! 

             Bá chủ cỡ này, thế mà lại bị một tiểu tử vô danh tiểu tốt, dọa lui chỉ bằng một câu! 

             Sự chấn động trong lòng bọn họ, có thể hiểu được. 

             Đường Quyền nhíu mày, trầm giọng nói: “Trần tông chủ, ngươi có ý gì?” 

             Trần Thái hít sâu một hơi, thản nhiên nói: “Không có ý gì, chuyện này Ngọc Chân Thiên Thắn ta không quản được!” 

             Sắc mặt Đường Quyền xanh lè, hừ lạnh nói: “Hay lắm, Đường mỗ lĩnh giáo!” 

             Trần Thái chỉ cảm thấy trong miệng đắng chát, Thất Tinh Thiên Tông, đã đắc tội chắc rồi. 

             Nhưng hắn ta cũng hết cách rồi! 

             So sánh hai việc, hắn ta chỉ có thể lựa chọn đắc tội Thất Tinh Thiên Tông mà thôi. 

             “Chẳng qua, Thất Tinh Thiên Tông ta muốn thảo phạt ai, căn bản là không cần phải mượn sức của người khác! Tiểu tử, bổn trưởng lão cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, quỳ hay không quỳ?” Đường Quyền nhìn Diệp Viễn, lạnh lùng nói. 

             Diệp Viễn nhìn Đường Quyền, cười nói: “Chít chít meo meo đến tận giờ, không phải là vì muốn làm màu sao? Chỉ tiếc, ngươi tìm nhầm đối tượng rồi!” 

             Đường Quyền hơi nhíu mày, có vẻ đã thực sự tức giận. 

             Hắn ta hừ lạnh một tiếng, nói: “Hay lắm! Đã rất nhiều năm, không có kẻ nào dám khiêu khích Thất Tinh Thiên Tông ta nữa! Ngày hôm nay, bổn trưởng lão sẽ giết gà dọa khỉ!” 

             Dứt lời, hắn ta bước ra một bước, khí thế đáng sợ tới cực điểm. 

             Bộ dạng kia, rõ ràng đã đạp nửa bước vào Thánh Hoàng Thiên. 

             “Thất Tinh Bộ, Thiên Khôi Chưởng! Đây chính là hai tuyệt học lớn của Thất Tinh Thiên Tông, xem ra Đường trưởng lão đã thật sự nổi giận rồi!” 

             “Tiểu tử kia đúng là không biết trời cao đất rộng! Hắn ta cho rằng mang một con hỗn độn dị chủng là vô địch thiên hạ à?” 

             “Ha ha, người trẻ tuổi ấy mà, luôn cho rằng mình vô địch thiên hạ!” 

             ... 

             Đường Quyền vừa ra tay, thanh thế tuyệt đối không phải bán Thánh Hoàng Thiên bình thường có thể so sánh được. 

             Tuyệt học của Thất Tinh Thiên Tông chính là võ kỹ đỉnh phong ở Chân Dương Thiên Vực. 

             Một khi xuất hiện, tuyệt đối là vô cùng dọa người. 

             Diệp Viễn lại không hề có cảm giác gì, chỉ cười nhạt nói: “Đại Hoàng, đỏm lên đi!” 

             Đại Hoàng u oán nhìn Diệp Viễn một cái, thân thể đột nhiên ưỡn ẹo. 

             “Diệp đại sư, ngươi như vậy, Đại Hoàng rất khó làm đấy!” 

             Nói tới nói lui, Đại Hoàng vẫn phát động Móng Lẳng Lơ! 

             Phụt! 

             Nhìn thấy một con trâu bày ra bộ dạng õng ẹo như vậy, tất cả mọi người đều cực kỳ buồn cười. 

             Một màn này, thực sự quá khôi hài. 

             Thất Tinh Bộ của Đường Quyền nhanh đến mức cực hạn. 

             Trong chớp mắt đã đến trước mặt Diệp Viễn. 

             Cũng ngay một khắc này, Đại Hoàng ra móng! 

             Một móng này nhìn như chậm chạp nhưng thực tế thì lại vô cùng nhanh, phát sau mà đến trước. 

             Ầm! 

eyJpdiI6IkozWFVzN1wvY3hEWTlrbTJOYXViUitnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InhqR1Y2RWl2NkVtY3FGekU5QWRXMmQ5MUo0OXNQblVDT052QTdzZnJjRDE1bCs0dENwNStGTHd6Q2ZUXC8xbVBpRTUrb2dqXC95WHltUDRnVGNuQzVWWFNDNVV4b0tPTVdwaTNrTktXXC85aU1jc2hsRjRoUlhybFBJOFBtOFlyVkJja05tak1HM3NsdWN0U2orWGNEaUhKN1g2NHI1ZkNcL2tQZVhwWVZjSVdSZGU4RDhQUTNFQng5RkhFaTNGbGlUNHN3aWZwNlpqTkx4MWh2VzNZaXQ5MStkdUVkZU01OTliNUloeWw2eTl4Z2Q1WW40WlFKQ3laQlhKYStmaEgxQnZ0WDdvNDBqM3A3RUdJNUxQUm1Oa1kwYkxzajJpQ2xxZk5udklPMEs3c0NlSzNPc0JmR0Zic3VcL2tMY0RRUnpMdVwvIiwibWFjIjoiMjQ1MDAxOTQ1Y2Q0ZjE5YmQwNjc2NjkzMTcwY2Q0ZmI4YzU3YzJmZTQzNDg2NjI4MjMxZGIzZGMzN2Y3M2M3MSJ9
eyJpdiI6Ik1QczBsa2VZMFhBS2hsUlVVQUg4THc9PSIsInZhbHVlIjoiOGNwSUxVelwvdmJiazhaR1F3WWZrbnFyZEwzRkdabmRvM3FmZEM1RjJGemVzYURTbnNjRnV1M0c4TnJGaUxEVTlZUXl2dkpcL3VcL0J3aVljWXJnXC91bHRuRTVWQWErVE1DYWtMZFVUc1VzSWJPQ05CbzE3OW1sVktJRHdVUjVrRkthZzVZOGhZcVwvNDhZRVwvdDdhQWFSYjVOQTFuWktmVWNpenhDREdJKzBuaHc4SDBUZlFVS0kydUNwK05yOENhNkN1dFwvc2tYVVJtNTY1K1Vsb2RyMW5GNUtqWkJWSG5pVytpK0wwMlpHeTN1aDg9IiwibWFjIjoiNGJkZTRmZDg4YmE1ZDBkYzZiMTE0NjIxNDFkZDhhYjRkNzZmZjkxNjQyMTg0YzQ0MDVhNTUxYWRkZWVkOTM3MCJ9

             Chẳng ai ngờ rằng, bán Thánh Hoàng Thiên như Đường Quyền ra tay mà kết quả vẫn y như cũ!

Ads
';
Advertisement
x