Sắc mặt Diệp Viễn đột nhiên thay đổi.
Quả nhiên là Mặc Quang sâm lâm!
“Vị trí nào của Mặc Quang sâm lâm?” Giọng Diệp Viễn trở nên nghiêm túc hơn.
Lão giả nói ra một tọa độ, đây không phải là vị trí của Thông Thiên Giới sao?
Đến tận đây, trong lòng Diệp Viễn không hi vọng gì nữa!
Chỉ là hắn rất cảm thấy khó hiểu, Thông Thiên Giới thì có quan hệ gì với Thánh La bí cảnh này chứ?
Diệp Viễn bắt đầu lo lắng cho mấy người Ly Nhi.
Hắn cau mày nói: “Nơi đó xảy ra dị biến gì?”
Lão giả đáp: “Vài ngày trước, chỗ đấy đột nhiên phát ra ánh sáng đỏ như máu ngút trời, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm. Kết hợp với những lời đồn đãi trước đó, lúc này bọn ta mới xác định chỗ ấy chính là Thánh La bí cảnh!”
Diệp Viễn hít sâu một hơi, trong lòng thấp thỏm không yên.
“Các ngươi có từng phái người vào đó không?”
Lão giả lắc đầu nói: “Hiện tại huyết quang cực thịnh, căn bản là không có cách nào tiến vào! Có điều huyết quang kia đang yếu dần, rất nhanh là có thể đi vào. Bọn ta không chắc chắn lắm nên lúc này mới phát anh hùng thiệp khắp nơi mời thêm nhiều cường giả tới, cùng nhau tiến vào.”
Diệp Viễn nghe xong lại càng lo lắng thêm.
Hắn không biết, rốt cuộc thì Thông Thiên Giới đã xảy ra biến hóa như thế nào.
Mấy người Ly Nhi còn ổn chứ?
“Đại Hoàng, tiễn hắn lên đường đi!” Diệp Viễn thản nhiên nói.
“Được rồi!” Đại Hoàng lĩnh mệnh, trực tiếp kết liễu lão giả.
...
Bùm!
Trong một gian mật thất chuyên dùng thờ phụng mệnh một tấm mệnh bài của Ngọc Chân Thiên Tông.
Đó là mệnh bài của tông chủ đời trước trước!
Đệ tử thủ điện bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, sắc mặt không khỏi cuồng biến.
“Đại sự không ổn rồi, mệnh bài của Lữ Chính Tín sư tổ vỡ rồi!”
Cao tầng của Ngọc Chân Thiên Tông rất nhanh đã lâm vào chấn động và khủng hoảng cực độ.
Vào giờ phút quan trọng này, con át chủ bài lớn nhất của Ngọc Chân Thiên Tông, sư tổ Thánh Hoàng Thiên tam kiếp, thế mà lại chết!
Tông chủ Chân Thiên Tông, Trần Thái trở về từ Ngọc Kỳ Phong, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Biết đến sự tồn tại của Lữ Chính Tín chỉ có hai người là hắn ta và đại trưởng lão!
“Tông chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người nào có thể giết được sư gia?” Vẻ mặt đại trưởng lão cực kỳ bi ai nói.
“Không biết là ai làm! Nhưng chắc chắn là Thánh Hoàng Thiên ẩn núp trong đám người kia! Hắn không chỉ giết sư gia, lại còn lấy đi luồng sức mạnh thần bí phía sau núi! Thủ đoạn thật là ác độc, như vậy khác gì chặt đứt hương khói của Ngọc Chân Thiên Tông chúng ta chứ!”
Nói đến đây, Trần Thái nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng càng nhiều hơn lại là bất đắc dĩ!
Tuy Lữ Chính Tín có thể đột phá Thánh Hoàng Thiên, nhưng tất cả đều nhờ lĩnh hội đoàn Hồng Mông Khí kia.
Thật ra, Lữ Chính Tín vốn không có cách nào rời khỏi huyệt động.
Bởi vì Thánh Hoàng đạo kiếp lần thứ tư của lão ta sắp đến rồi.
Lão ta ở trong huyệt động nên mới có thể che đậy thiên cơ, đẩy lùi bốn lần đạo kiếp.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Ngọc Chân Thiên Tông lại xuống dốc.
Không người kế tục!
Nhưng chỉ cần lão ta còn ở thì chính là thần thủ hộ của Ngọc Chân Thiên Tông.
Bây giờ, thần đã chết!
Sức mạnh thần bí có thể trợ giúp bước vào Thánh Hoàng Thiên cũng đã biến mất theo.
Thông Thiên Sơn thì vẫn bặt vô âm tín.
Lần này Ngọc Chân Thiên Tông thực sự đã tới sát bờ vực diệt vong rồi.
Diệp Viễn không biết, hắn lấy đi Hồng Mông Khí sẽ tạo thành tổn thất lớn như vậy với Ngọc Chân Thiên Tông.
Đương nhiên, cho dù có biết thì hắn cũng không để ý.
Đối với Ngọc Chân Thiên Tông, hắn vốn chẳng có ấn tượng tốt lành gì.
Nếu như không phải do Nhan Ngọc Chân, sao Thông Thiên Giới lại bị lừa gạt hàng trăm triệu năm như vậy?
“Bây giờ chúng ta nên làm gì?” Đại trưởng lão trầm trọng nói.
“Chuyện này tuyệt đối không thể để ngoại giới biết, chúng ta nhất định phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra! Hành trình đến Thánh La bí cảnh lần này chính là cơ hội cuối cùng của chúng ta! Chỉ cần chúng ta có thể tìm lại Thông Thiên Sơn, Ngọc Chân Thiên Tông sẽ có hi vọng kéo dài tiếp!” Trần Thái trầm giọng nói.
Thánh Hoàng Thiên nhà mình đã chết, bọn họ thậm chí còn không dám điều tra, chỉ có thể cắn nát hàm răng nuốt vào bụng.
...
Thời gian một tháng nháy mắt đã qua.
Mấy trăm vị cường giả tụ tập ở Ngọc Chân Thiên Tông.
Trong khoảng thời gian này đương nhiên không thể thiếu một ít va chạm.
Có điều từ lúc Đại Hoàng một cước đạp ngã Sử Việt thì không còn ai dám đến trêu chọc Diệp Viễn nữa.
Ai cũng biết, con hoàng ngưu bên cạnh hắn không dễ chọc.
Diệp Viễn lại đào được không ít thứ tốt ở phường thị.
Tới ngày lên đường, Diệp Viễn cũng đã chờ không nổi nữa rồi.
Trần Thái đi tới trước mặt mọi người, chắp tay nói: “Cảm tạ các vị đồng đạo đã đến dự, Trần Thái vô cùng cảm kích! Lần này Thánh La bí cảnh mở ra, bổn tông hứa hẹn với các vị, chỉ cần tìm về Thông Thiên Sơn của Ngọc Chân tổ sư, những thứ khác chúng ta đều không cần! Nhưng, nếu như ai muốn đoạt Thông Thiên Sơn với bổn tông, Ngọc Chân Thiên Tông sẽ không chết không thôi với kẻ đó! Tuy Chính Tín tổ sư nhà chúng ta quanh năm bế quan, nhưng nếu thật sự chọc giận khiến ngài ấy phải ra tay, sợ là ai cũng không chiếm được chỗ tốt gì!”
Diệp Viễn nghe xong lời này, không nhịn được mà đưa mắt nhìn Đại Hoàng.
Tuy hắn không biết người tên Lữ Chính Tín này, nhưng cũng đoán ra được.
Trần Thái này, vậy mà lại lấy một người chết ra để uy hiếp mọi người, đúng là lợi hại thật đấy.
Có điều, đương nhiên Diệp Viễn sẽ không tỏ vẻ gì, hắn mà tỏ vẻ thì có nghĩa người là do hắn giết.
Ngoại trừ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích ra thì chẳng có ích lợi gì hết.
Huống hồ trong số Ngọc Hoàng Thiên ở đây, sợ là ngọa hổ tàng long cả đấy!
“Trần tông chủ yên tâm, bọn ta chỉ cầu thiên tài địa bảo, sẽ không tranh với các ngươi!”
“Đúng vậy, bọn ta tiến vào Thánh La bí cảnh chẳng qua chỉ để cầu một cơ duyên đột phá Thánh Hoàng Thiên mà thôi!”
“Đó là của Ngọc Chân Thiên Tông các ngươi, bọn ta sẽ không tranh đoạt!”
...
Trần Thái vừa nói xong, trong lòng tất cả mọi người đều rùng mình, vội vàng bày tỏ thái độ.
Lời đồn kể rằng, Ngọc Chân Thiên Tông vẫn còn cất giấu một Thánh Hoàng Thiên, không ai biết là thật hay giả.
Thế nhưng, người tin tưởng chiếm đa số.
Dù sao, Ngọc Chân Thiên Tông đã từng là đệ nhất tông mông của Chân Dương đấy, nội tình cực kỳ thâm hậu.
Nhìn thấy mọi người tỏ thái độ, Trần Thái hết sức hài lòng, gật đầu nói: “Được rồi. Các vị, lên đường thôi!”
“Chậm đã!”
Mọi người đang định nhích người thì Đường Quyền lên tiếng.
Thấy hắn ta mở miệng, mọi người biết là có trò hay để xem rồi.
Mấy ngày nay bọn họ vẫn đang tò mò, Thất Tinh Thiên Tông, cũng chẳng phải là loại lương thiện gì, không có lý nào bị thẳng đánh mặt mà lại không phản kích.
Tất cả mọi người còn đang cảm thấy kỳ quái, không ngờ Đường Quyền đang chờ ở chỗ này.
“Đường trưởng lão, chuyện gì thế?” Trần Thái nói.
Đường Quyền nhìn về phía Diệp Viễn, thản nhiên nói: “Vệ Duật là người nhậm chức môn chủ đời kế tiếp của Thất Tinh Thiên Tông, nhưng có người lại dám đánh vào mặt hắn, chẳng khác nào đánh mặt Thất Tinh Thiên Tông bọn ta! Ở Chân Dương Thiên Vực này, vẫn chưa có ai dám đánh mặt của Thất Tinh Thiên Tông đâu! Ngày hôm nay, ở trước mặt tất cả mọi người, món nợ này đương nhiên là phải trả lại.”
Người ở đây đều rất thông minh, tự nhiên biết dụng ý của Đường Quyền khi làm thế này.
Hắn ta muốn dùng chuyện này để kinh sợ tất cả cường giả của Chân Dương Thiên Tông, để mọi người biết Thất Tinh Thiên Tông của hắn ta không dễ chọc!
Trên thực tế, đúng là không có mấy người dám trêu chọc Thất Tinh Thiên Tông.
Dù cho thực lực của đối phương cũng chả ra sao.
Nhưng, Diệp Viễn chính là một trong mấy người kia.
Vệ Duật thấy Đường Quyền ra mặt, nhìn Diệp Viễn cười gằn nói: “Tiểu tử, ngày hôm nay, nếu như ngươi ở trước mặt tất cả mọi người quỳ xuống nhận sai, tự phế tu vi, sau đó đưa con hoàng ngưu kia cho Thất Tinh Thiên Tông thì chuyện này coi như xong. Bằng không, hôm nay ngươi đừng hòng đi đâu hết!”
Mọi người nghe xong không khỏi âm thầm khen ngợi.
Thất Tinh Thiên Tông có được Đại Hoàng, lại bồi dưỡng thêm thì tương lai tất nhiên sẽ là một chiến lực lớn!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất