Diệp Viễn nghe lời, đặt long giác lên trên Giới Bích.
Vù!
Ngoài dự đoán của Diệp Viễn, thân thể hắn thế mà lại trực tiếp vọt vào trong Giới Bích, lảo đảo ngã nhào.
Diệp Viễn không khỏi sửng sốt, hắn còn tưởng rằng gian nan lắm chứ, không ngờ lại vào được một cách dễ dàng như vậy.
“Tiền bối, hình như không khó như trong tưởng tượng.” Vẻ mặt Diệp Viễn vô tội nói.
Di Thiên cũng nghệt ra, nói: “Tiểu tử ngươi... A, ta hiểu rồi, ngươi tu luyện công pháp đứng đầu hỗn độn nên bản thân ngươi vô cùng thân thiết với hỗn độn. Lại thêm lực lượng tác của tộc chân long nên rất dễ tiến vào Giới Bích. Có điều ngươi cũng không nên cao hứng quá sớm, chút thực lực ấy của ngươi, căn bản không đi được bao xa.”
Diệp Viễn đi về phía đoàn khí màu vàng kia, cười nói: “Có thể lấy được Hồng Mông Khí là được, ta phải làm gì để luyện hóa nó?”
Di Thiên nói: “Ngươi đánh Vạn Giới Sơn vào giữa Hồng Mông Khí, sau đó dựa theo phương pháp ta nói, dẫn từng chút từng chút Hồng Mông Khí vào. Chú ý, quá trình này không được có chút sai lầm nào. Bằng không, không những thất bại trong gang tấc, mà còn làm cho Vạn Giới Sơn bị thương. Đoàn Hồng Mông Khí này cũng bị lãng phí.”
Nói xong, Di Thiên truyền phương pháp luyện hóa cho Diệp Viễn.
Diệp Viễn đi tới bên cạnh Hồng Mông Khí, dựa theo phương pháp luyện hóa mà Di Thiên nói, đánh Thông Thiên Sơn vào giữa đoàn Hồng Mông Khí.
Bên kia, lão giả đang kịch chiến với Đại Hoàng như có linh cảm, toàn thân bỗng nhiên chấn động.
Lão ta nhìn chằm chằm vào Thông Thiên Sơn, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.
“Thông... Thông Thiên Sơn! Thông Thiên Sơn thế mà lại ở trong tay hắn!”
Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy ai ngờ Thông Thiên Sơn trên dưới Ngọc Chân Thiên Tông đau khổ truy tìm thế mà lại tự tìm đường trở về!
Ầm!
Ngay lúc lão giả khiếp sợ, Đại Hoàng ra chiêu Móng Lẳng Lơ, đạp tới một cước.
Lão giả đang lơ đãng không kịp chuẩn bị, lập tức bị một cước của Đại Hoàng giẫm lên mặt.
Lão giả máu mũi giàn giụa, chỉ cảm thấy cả thế giới đều đang xoay vòng vòng.
Đại Hoàng cùng vẻ mặt coi thường nói: “Trong lúc đánh nhau còn dám phân tâm, đây là khinh thường người à?”
Đại Hoàng thật thà, lời nói vậy mà lại trở lên sặc mùi làm màu đỏm dáng.
Lão giả nhịn cơn đau, trầm giọng nói: “Các ngươi rốt cuộc là người phương nào? Tại sao Thông Thiên Sơn lại ở trong tay các ngươi?”
Đại Hoàng thản nhiên nói: “Muốn biết, chờ bản tôn đánh ngươi thành phế nhân trước rồi hãy nói! Lát nữa Diệp đại sư tự nhiên sẽ đến nói cho ngươi biết!”
Lão giả căm hận nhìn Đại Hoàng nói: “Ngươi đường đường là cường giả Thánh Tôn, vậy mà lại muốn trở thành tay chân của một tên Ngọc Hoàng Thiên nho nhỏ?”
Đại Hoàng khinh thường nói: “Chim yến nào biết chí của thiên nga? Ngươi cho là Thánh Hoàng Thiên tam kiếp rất mạnh, nhưng so với Diệp đại sư thì chẳng là gì cả! Được rồi, đừng nói nhảm nữa, xem móng của ta đây!”
Dứt lời, lại là một cái Móng Lẳng Lơ.
Không thể không nói, tuy chiêu thức mà Di Thiên truyền thụ cho mình nhìn trông rất xấu hổ, nhưng uy lực thì thực sự rất mạnh.
Mỗi một chân đều mờ mịt bất định, khó mà nắm bắt.
Muốn phòng vệ, cực kỳ trắc trở.
Lão giả vừa mới ăn một cước, cả người còn đang lảo đà lảo đảo như say sóng, sao chịu được một cước này nữa?
Đại Hoàng cũng là đắc thế không buông tha người, một móng lại một móng.
Đối với Diệp Viễn mà nói, luyện hóa Hồng Mông Khí cũng không tính khó khăn lắm.
Quá trình này rất phức tạp, là một việc vô cùng tỉ mỉ.
Nhưng đối với Diệp Viễn, cẩn thận là một trong những ưu điểm lớn nhất của hắn.
Quá trình luyện chế Thiên Hoàng đan tứ phẩm còn phức tạp hơn việc này rất nhiều mà hắn cũng không phạm chút sai lầm nào.
Đoàn Hồng Mông Khí đó càng ngày càng ít đi.
Khí tức của Thông Thiên Sơn trở nên càng ngày càng sâu không đoán được.
Đây chính là tượng trưng của Hồng Mông chí bảo!
Khi đám Hồng Mông Khí cuối cùng bị luyện hóa, Diệp Viễn thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.
Chuyến đi Ngọc Chân Thiên Tông này đúng là không uổng công!
Long Tuyền Kiếm tuy tốt, nhưng luận về tiềm lực, vẫn là Thông Thiên Sơn lớn hơn một chút.
Món bảo vật này có thể đi theo hắn tu luyện tới cảnh giới cực cao.
Di Thiên cũng nói, trên đời này bảo vật có thể so với được với Vạn Giới Sơn không nhiều lắm!
Mang theo Thông Thiên Sơn, Diệp Viễn lui ra khỏi Giới Bích.
Bên kia, lão giả đã bị Đại Hoàng đạp đến tổn thương cả người, sắp không sống nổi nữa.
Cũng phải nhờ Thánh Hoàng Thiên chịu đòn tốt, nếu không lấy thực lực của Đại Hoàng thì chắc chắn lão giả đã gục xuống từ lâu rồi.
Có điều, khi nhìn dáng vẻ đỏm dáng đó của Đại Hoàng, Diệp Viễn vẫn không nhịn được phì cười.
So với ngày thường, Đại Hoàng thật sự cứ như hai người khác nhau.
Cũng đang có ý kiểm tra uy lực của Thông Thiên Sơn, Diệp Viễn nói thầm pháp quyết, Thông Thiên Sơn nhất thời hóa thành một làn khói xanh, đập về phía lão giả.
Diệp Viễn căn chỉnh chuẩn thời cơ, phối hợp ăn ý với Đại Hoàng.
Lão giả còn không kịp chuẩn bị thì phía sau lưng đã bị đập mạnh một cái.
Chỉ thấy hắn ta điên cuồng phun một búng máu tươi, trực tiếp ngã xuống đất không dậy nổi.
Diệp Viễn nhìn thấy một màn này cũng không khỏi âm thầm líu lưỡi.
Uy lực của Thông Thiên Sơn đã mạnh hơn trước không chỉ trăm lần!
Thậm chí, uy lực của nó so với Long Tuyền Kiếm còn mạnh hơn một bậc.
Chỉ là một ít đoàn Hồng Mông Khí mà uy lực lại tăng lên lớn như vậy!
Thấy lão giả đã mất sức chiến đấu, Đại Hoàng cũng ngừng công kích.
Thực lực của đối phương vẫn rất mạnh, tuy hắn ta học được Móng Lẳng Lơ nhưng không thể nào bắt được đối thủ trong thời gian ngắn.
Cuộc chiến đấu giữa các Thánh Hoàng Thiên với nhau là vô cùng gian nan.
Muốn giết chết đối thủ thật sự rất khó khăn.
Diệp Viễn giơ ngón tay cái lên với Đại Hoàng, khen ngợi nói: “Đại Hoàng, đủ đỏm!”
Đại Hoàng u oán nhìn thoáng qua Diệp Viễn, nói: “Diệp đại sư, đừng đùa người ta mà.”
Diệp Viễn nghe vậy, cười to không ngừng.
“Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai? Thông Thiên Sơn của Ngọc Chân Thiên Tông bọn ta, tại sao lại ở trong tay ngươi?” Lão giả vẫn không nhịn được mà hỏi.
Ngọc Chân Thiên Tông đánh mất Thông Thiên Sơn đã vài vạn năm rồi.
Hôm nay lại được nhìn thấy một lần nữa thì sao lão có thể không kích động được chứ?
Diệp Viễn bĩu môi, khinh thường nói: “Thông Thiên Sơn của Ngọc Chân Thiên Tông các ngươi? Ha, Nhan Ngọc Chân lấy được Thông Thiên Sơn ở chỗ này chứ gì? Lão ta chẳng qua cũng chỉ là chủ nhân đời đầu của Thông Thiên Sơn mà thôi. Hiện nay, ta là chủ nhân của nó!”
Lão giả nhìn Thông Thiên Sơn trong tay Diệp Viễn, đồng tử không khỏi co rụt lại.
Thông Thiên Sơn, thế mà đã biến thành Hồng Mông chí bảo!
Vừa rồi, vào thời điểm lão chiến đấu, Thông Thiên Sơn đã hấp thu đoàn sức mạnh thần bí trong Giới Bích rồi đột phá!
Phải biết rằng, với thực lực của Nhan Ngọc Chân cũng không thể khiến Thông Thiên Sơn biến thành Hồng Mông chí bảo được!
Người trẻ tuổi này rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Còn có người thần bí ký túc ở trên người hắn nữa, đó nhất định là nhân vật vô cùng kinh khủng.
Tùy ý chỉ điểm Đại Hoàng một phen, lại khiến thực lực của nó lấn át mình!
Loại thủ đoạn này, ngay cả Thánh Hoàng Thiên như lão cũng không cách nào tưởng tượng được!
Nếu không tận mắt nhìn thấy, lão hoàn toàn không tin nổi.
“Ngọc Chân Thiên Tông, giấu đúng là sâu mà! Không ngờ các ngươi lại còn có một Thánh Hoàng Thiên tam kiếp! Ta hỏi ngươi, bí cảnh Ngọc Chân Thiên Tông các ngươi đi lần này, rốt cuộc là nơi nào?” Diệp Viễn hỏi.
Lão giả nói: “Mặc Quang sâm lâm!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất