“Ngươi không biết à?” Lần này lại đến Vô Phương Đạo Nhân giật mình.
“Ngọc Chân Thiên Tông phát thiếp mời anh hùng rộng rãi, mời các cao thủ Ngọc Hoàng Thiên trở lên cùng thăm dò bí cảnh. Bây giờ có rất nhiều cao thủ đang đi đến Ngọc Chân Thiên Tông.”
Diệp Viễn cau mày nói: “Là bí cảnh dạng gì mà Ngọc Chân Thiên Tông cũng không giải quyết được?”
Vô Phương Đạo Nhân lắc đầu nói: “Ngọc Chân Thiên Tông giữ miệng kín như bưng, bây giờ còn chưa biết tình huống thế nào. Nhưng mà bọn họ đồn ra tiếng gió, nói lần này có khả năng có Hồng Âmông Chí Bảo xuất thế, hơn nữa còn có cơ duyên thành Thánh!”
“Thì ra là thế!”
Bất kể là Hồng Âmông Chí Bảo hay là cơ duyên thành Thánh thì cũng có lực hấp dẫn cực lớn đối với cường giả Ngọc Hoàng Thiên.
Trọng bảo cỡ này chỉ sợ rằng một mình Ngọc Chân Thiên Tông cũng nuốt không trôi.
Tuy Ngọc Chân Thiên Tông đã có một thời cực thịnh nhưng bây giờ lại đang xuống dốc.
Đương nhiên hai cái thứ này không hề có lực hấp dẫn với Diệp Viễn.
Vị đạo nhân lôi thôi này cảm thấy vô cùng hứng thú với Đại Hoàng, vì vậy đã quấn lấy Diệp Viễn để đồng hành cùng.
Diệp Viễn thì không sao cả, dọc theo đường đi cũng từ lời nói của đạo nhân lôi thôi mà lấy được không ít tin tức hữu dụng.
Ví dụ như, hiện tại tuy Đan Minh đã thống nhất Ngũ Đại Thiên Vực, nhưng cũng không đủ hài hoà hay có sức mạnh đối kháng với các thế lực.
Những thế lực ẩn trong bóng tối này dương đông kích tây, hành tung bí ẩn bất định, Đan Minh vô cùng đau đầu.
Nổi tiếng nhất trong đó có một tổ chức được gọi là Huyết Minh.
Tổ chức này bình thường sẽ săn giết một vài cao tầng của Đan Minh, chặn cướp tài nguyên của Đan Minh.
Đến vô ảnh đi vô tung, cực kỳ khó chơi.
Khi vào Ngọc Chân Thiên Tông, người nghênh tiếp hai người chính là trưởng lão Tông Duệ, cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên.
Tông Duệ vừa nhìn thấy đạo nhân lôi thôi đã lập tức bày ra dáng vẻ sốt ruột.
Còn Diệp Viễn ở một bên lại trực tiếp bị ngó lơ.
Lần này những người tới Ngọc Hoàng Thiên, có một phần rất lớn là những người bình thường như Diệp Viễn, là Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ.
Chút thực lực ấy thì chỉ là tán tu, đương nhiên bọn họ sẽ không để vào mắt.
“Ha ha, không ngờ Phương huynh lại tới! Có huynh ở đây thì đó chính là lấy một chọi mười!” Tông Duệ cười to nói.
Vô Phương Đạo Nhân nhìn Diệp Viễn, đắc ý nói: “Tông lão đệ đã nói quá rồi!”
Tông Duệ phất tay, nói: “Đây cũng không phải là quá khen! Ở Chân Dương Thiên Vực này có ai lại không biết thà chọc tới Diêm vương cũng đừng chọc tới Vô Phương chứ? Vô Phương huynh có một tay Ngự Linh Thuật, gần như là vô địch dưới Thánh Hoàng Thiên rồi! A, vị này, chẳng lẽ là đồ nhi của ngươi?”
Vô Phương cười nói: “Không đúng không đúng, chỉ là một vị đồng đạo ta gặp được trên đường. Hắn và ta đều am hiểu Ngự Linh Thuật, thế là cùng nhau tới đây.”
“À, thì ra là thế!” Tông Duệ lập tức lộ ra một vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nhưng cũng không hứng thú với Diệp Viễn cho lắm.
Nhìn Tử Phượng Hắc Đồng Ưng của Vô Phương Đạo Nhân, lại nhìn Đại Hoàng Ngưu vô cùng bình thường mà Diệp Viễn đang cưỡi, có chênh lệch quá xa.
Xem ra là một kẻ đục nước béo cò.
Trong lòng Tông Duệ khinh bỉ.
Tất nhiên Diệp Viễn thấy rõ sự khinh bỉ của Tông Duệ, nhưng hắn cũng lười giải thích này kia.
Chẳng lẽ hắn phải đi khắp nơi nói Đại Hoàng là Thánh Hoàng Thiên hay sao?
Tông Duệ dẫn hai người tới một ngọn núi, đây chính là nơi cho cường giả từ bên ngoài đến ở.
Ngọc Hoàng Thiên, cho dù là Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ cũng là cường giả một phương, tất nhiên không thể chậm trễ.
Trên núi đã có không ít cường giả, vô cùng náo nhiệt.
Những cường giả này cũng mở ra phố chợ trên núi, trao đổi tài nguyên với nhau.
“Há, lại có một kẻ đục nước béo cò tới, còn là một kẻ phi thăng!” Diệp Viễn vừa mới lên núi đã có một giọng nói chói tai truyền tới.
Phần lớn người tới Ngọc Chân Thiên Tông đều là cường giả bản địa, rất ít khi có người phi thăng.
Cho nên khi Diệp Viễn xuất hiện đã vô cùng chói mắt.
Thực ra Vô Phương Đạo Nhân cũng là người phi thăng, nhưng mà một tay Ngự Linh Thuật của hắn ta đã hết sức nổi danh trong Chân Dương thiên vực, tất nhiên không có ai dám tìm đến hắn ta gây sự.
Nhưng Diệp Viễn thì không phải như vậy.
Trên thực tế, trong những cường giả Ngọc Hoàng Thiên lần này tới cũng có một vài người là người phi thăng.
Nhưng mà người dám đến đều là hạng người có thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
Ví dụ như Vô Phương Đạo Nhân.
Đừng nhìn hắn ta bị Đại Hoàng đạp một cú mà lầm, thật ra thực lực của hắn ta rất mạnh.
Vô Phương Đạo Nhân có một cái túi càn khôn, trong túi có để mười chân linh!
Trong đó còn có hai nhân vật Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn cực mạnh.
Thật ra sức chiến đấu của bản thân Vô Phương Đạo Nhân là thứ yếu, mười đại chân linh này cũng đủ để hắn ta quét ngang người cùng giai.
Thử hỏi có mấy người có thể đối mặt với mười mấy chân linh cùng một lúc?
Cũng vì vậy mà Tông Duệ có vài phần kính trọng đối với hắn ta.
Giọng nói chói tai này vừa truyền ra đã lập tức có một đám người vây quanh.
Kẻ dẫn đầu là một thanh niên áo xanh chỉ vào mũi Diệp Viễn mà nói: “Tiểu tử, thức thời thì mau cút xuống núi! Ở chỗ này thì lúc nào ngươi cũng có thể không toàn mạng!”
Thực lực của thanh niên áo xanh này không tệ, đã là Ngọc Hoàng Thiên trung kỳ.
Xem dáng vẻ của hắn ta thì rất có uy vọng trong đám người này.
Còn như Tông Duệ lại không có ý xuất thủ, luôn giữ thái độ xem kịch vui.
Hắn ta là chủ nhà thì không nên đuổi người, nhưng có người ra tay thì hắn ta cũng sẽ không để ý.
“Có nghe hay không, Vệ Duật trưởng lão bảo ngươi cút, không nghe thấy à?”
“Tiểu tử, chút thực lực ấy của ngươi không có tư cách vào bí cảnh đục nước béo cò đâu, hiểu chưa?”
“Ngươi cho rằng ngươi cưỡi một con Đại Hoàng Ngưu thì có thể trở thành như Vô Phương sư huynh hay sao? Đừng có mà bắt chước lung tung!”
…
Vệ Duật vừa mở miệng đã lập tức có rất nhiều người phụ họa.
Trong này thậm chí có vài tên Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ.
Có thể thấy được địa vị của Vệ Duật cao bao nhiêu.
Nhưng Diệp Viễn lại lơ đễnh, hiếu kỳ hỏi: “Vệ Duật là ai vậy, rất lợi hại đúng không?”
“Ha ha ha, ngay cả Vệ Duật trưởng lão cũng không nhận ra mà tên tiểu tử này lại dám đến Ngọc Chân Thiên Tông!” Lập tức có người cười vang nói.
Thấy Diệp Viễn bị nhắm vào, Vô Phương cười nói: “Diệp huynh đệ, Vệ Duật là thiên tài đệ nhất của Thất Tinh Thiên Tông, đệ nhất tông môn của Chân Dương Thiên Vực! Đừng nhìn hắn chỉ có Ngọc Hoàng Thiên trung kỳ, thực lực của hắn gần như có thể so với Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn! Cũng là thiên tài trẻ tuổi có hy vọng đột phá Thánh Hoàng Thiên nhất!”
Diệp Viễn ‘à’ một tiếng, bày tỏ đã hiểu rõ.
Địa vị của Vệ Duật này trong Thất Tinh Thiên Tông tương tự với Lạc Vân Khinh.
Nhưng mà bây giờ chỉ sợ là thực lực của Lạc Vân Khinh đã sớm vượt qua Vệ Duật này rồi.
“Há, Diệp huynh đệ, nếu như ngươi đổi Đại Hoàng cho ta, ta chẳng những tặng Tử Phượng Hắc Đồng Ưng cho ngươi mà còn có thể giúp ngươi tháo vây trước mắt, được không?” Lúc này Vô Phương Đạo Nhân nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nói.
Tên này vừa lên tiếng thì sắc mặt mọi người đã thay đổi.
Danh tiếng của Vô Phương Đạo Nhân cũng không phải là nói chơi.
Sắc mặt Vệ Duật trầm xuống, lạnh lùng nói: “Vô Phương huynh, lẽ nào ngươi muốn làm kẻ địch của Thất Tinh Thiên Tông?”
Vô Phương Đạo Nhân cười hì hì nói: “Ta không muốn làm kẻ địch của Thất Tinh Thiên Tông, nhưng mà lão đạo ta lại càng thích con Đại Hoàng Ngưu này hơn! Thế nào, Diệp huynh đệ?”
Diệp Viễn bĩu môi, thản nhiên nói: “Không cần, Đại Hoàng, đi.”
Diệp Viễn dắt Đại Hoàng đi xuyên qua đám người này.
Sắc mặt Vệ Duật trầm xuống, hừ lạnh nói: “Cho mặt mũi mà còn không biết xấu hổ, chết đi cho ta!”
Dứt lời, Vệ Duật hung hãn xuất kiếm với tốc độ nhanh đến không thể tin được.
“Đại Hoàng, giẫm hắn!” Diệp Viễn lại không chút phật lòng mà thản nhiên nói.
Một chân này kỳ diệu tới mức đỉnh cao, không chỉ né được một kiếm kia, mà còn trực tiếp đá lên mặt Vệ Duật.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất