Trên đại lộ bằng phẳng, một người một trâu đang đi tới trước, nhìn như chậm chạp nhưng thực ra là rất nhanh. 

             Trâu, là Đại Hoàng. 

             Người, tất nhiên là Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn xuống núi nên Đại Hoàng chủ động yêu cầu đi theo làm thú cưỡi cho hắn. 

             Rõ ràng Đại Hoàng đã nhận định Diệp Viễn không phải vật trong ao nên mới có thể cam nguyện làm tọa kỵ của hắn. 

             Dù sao, có thể dùng cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên mà một tay sáng lập ra sáu đại Thánh Hoàng Thiên, chuyện như vậy lúc trước hắn ta có nghĩ cũng không dám. 

             Vậy tương lai, khi Diệp Viễn đột phá Thánh Hoàng Thiên thì sao? 

             Phải biết rằng, Thánh Hoàng Thiên cũng chưa phải là điểm kết thúc. 

             Ngược lại, Thánh Hoàng Thiên là đường diệt vong! 

             Không vào thì chết! 

             Đối với việc này, tất nhiên là Ngưu Ma Thánh Tôn không có dị nghị gì. 

             Đại Hoàng đột phá Thánh Hoàng Thiên, địa vị đã không giống ngày xưa. 

             Hơn nữa, hắn ta cũng cần Đại Hoàng gắn bó quan hệ với Diệp Viễn. 

             Mạnh Hàn Phong không chết, hắn ta bị phế đi một thân tu vi, bị trói lên giữa Thiên Nam Thành, chịu sự thóa mạ của vạn người. 

             Sau đó, Hổ Bí Thánh Tôn đại biểu Chúng Thánh Điện tuyên bố với Thiên Nam Thành, sẽ không bao giờ xâm chiếm nữa! 

             Từ đó về sau, thực ra Diệp Viễn đã trở thành ông vua không ngai của Thiên Nam Thành. 

             Cho dù Triệu Khuẩn là Thành chủ nhưng vẫn cực kỳ tôn kính với Diệp Viễn. 

             Có thể nói, hắn dùng sức của một mình mình mà diệt trừ tận gốc hai mầm tai họa của Thiên Nam. 

             Lúc này Diệp Viễn đã đi tới Chân Dương Thiên Vực, phía trước chính là Ngọc Chân Thiên Tông. 

             Trở lại Ngũ Đại Thiên Vực, Diệp Viễn dự định trước tiên trở lại Thông Thiên Giới một chuyến, giúp đám Nguyệt Mộng Ly đạt được Thiên Vị. 

             Hiểu rõ hư thực của Đan Minh hơn nữa, đồng thời tự tay báo thù! 

             Sau khi trở lại Ngũ Đại Thiên Vực vài ngày, tuy Diệp Viễn nghe tin vỉa hè nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh của Đan Minh hiện tại! 

             Hôm nay, toàn bộ Ngũ Đại Thiên Vực đã rơi vào sự khống chế của Đan Minh. 

             Bọn họ cũng đã từ phía sau màn ra sân khấu! 

             Ngũ Đại Thiên Vực, cho dù là Thiên Tông đã từng huy hoàng như nào, bây giờ cũng đều thần phục dưới chân Đan Minh. 

             Đan Minh lúc này đã khống chế tất cả tài nguyên Đan Đạo của Ngũ Đại Thiên Vực. 

             Cho dù là Thiên Dược Sư hay là Thiên Dược, hầu như đều nằm dưới sự khống chế của Đan Minh. 

             Những tông môn đã từng là đại tông môn đều có Thiên Dược Sư cường đại của Đan Minh tọa trấn, lấy danh là Thủ Tọa! 

             Địa vị của Thủ Toạ thậm chí ở trên cả tông chủ. 

             Thật ra tông chủ chỉ còn là bù nhìn. 

             Tông môn nào không nghe lời thì trực tiếp tiêu diệt! 

             Trong vòng trăm năm này đã có mấy tông môn không nghe lời mà hoàn toàn biến mất. 

             Lâu dần, cũng không có ai dám phản kháng nữa. 

             Đương nhiên những cái này chỉ là do Diệp Viễn hiểu đại khái. 

             Hắn hiểu được rằng bàn cờ Ngũ Đại Thánh Vực chân chính đang nằm trong tay các Thánh Hoàng thiên! 

             Ván cờ tầm cỡ thế này thì không phải người bình thường có thể tiếp xúc được. 

             Bỗng nhiên, một bóng người người mặc đạo bào màu xám lôi thôi đang cưỡi một con ưng khổng lồ gào thét bay ngang qua đỉnh đầu Diệp Viễn. 

             Chẳng qua hắn ta đã lập tức quay trở lại, đứng trước mặt Diệp Viễn. 

             “Tiểu huynh đệ, ta dùng Tử Phượng Hắc Đồng Ưng của ta, đổi lấy Đại Hoàng Ngưu của ngươi, được chứ?” Đạo nhân lôi thôi dùng vẻ mặt chân thành nói. 

             Con Tử Phượng Hắc Đồng Ưng kia có khí tức cực kỳ mạnh mẽ, đúng là cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ. 

             Đạo nhân lôi thôi này có thể thu phục chân linh như vậy, tất nhiên thực lực không giống người thường. 

             Chỉ là, hắn ta dùng một con ưng có tu vi Ngọc Hoàng Thiên để đổi lấy một con trâu Thánh Hoàng Thiên, thực sự là chói mù mắt rồi. 

             Đương nhiên cũng là do Đại Hoàng đã thu liễm khí tức, nhìn qua chỉ như một con Đại Hoàng Ngưu bình thường, đạo nhân lôi thôi căn bản là không nhìn ra thật giả. 

             Nhưng vừa rồi, lúc thần thức của hắn ta đảo qua, phát hiện hình như Đại Hoàng Ngưu này rất không bình thường, lúc này ý nghĩ mới loé lên trong đầu. 

             Tử Phượng Hắc Đồng Ưng nghe xong lời đạo nhân lôi thôi nói thì làm như vô cùng khó chịu, kêu vài tiếng như bò rống. 

             Diệp Viễn nhìn cũng không thèm nhìn vị đạo nhân lôi thôi kia, thản nhiên nói: “Không đổi.” 

             Đạo nhân lôi thôi cũng không để ý mà cười hì hì nói: “Ta là Vô Phương Đạo Nhân, thứ am hiểu nhất chính là Ngự Thú Thuật. Tiểu huynh đệ, con Đại Hoàng Ngưu này đi theo ngươi chính là phí của trời! Ngươi dùng một con Đại Hoàng Ngưu thông thường đổi lấy một Tử Phượng Hắc Đồng Ưng cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ, thế là kiếm lời rồi đó!” 

             Diệp Viễn chỉ nhìn hắn ta một cái, thản nhiên nói: “Ngươi, không cưỡi được nó.” 

             Vô Phương Đạo Nhân nghe vậy thì cười to nói: “Tiểu huynh đệ, không phải là ta khoác lác, trên Vũ Thanh đại lục này thật sự không có chân linh nào mà ta không cưỡi được!” 

             Diệp Viễn lắc đầu than thở: “À, vậy thì ngươi có thể thử một chút?” 

             Vô Phương Đạo Nhân với vẻ mặt tự tin nói: “Ha ha, tiểu huynh đệ, hôm nay cho ngươi được mở mang tầm mắt.” 

             Diệp Viễn nhảy xuống khỏi lưng trâu, Vô Phương Đạo Nhân lại có ý khoe khoang, chỉ thấy trong miệng hắn ta thầm niệm pháp quyết thì một cỗ sức mạnh nguyên thần bỗng nhiên nở rộ. 

             Diệp Viễn cũng có chút bất ngờ, không ngờ ở nơi này mà cũng có thể nhìn thấy hồn kỹ mạnh mẽ như vậy. 

             Chẳng qua loại hồn kỹ này hình như là đặc biết nhắm vào chân linh. 

             Đương nhiên hồn kỹ này ở trước mặt Thần Diễn của Diệp Viễn căn bản là không đáng nhắc tới. 

             “Ngự Linh Quyết, bắt!” 

             Vô Phương Đạo Nhân hét lớn một tiếng, đánh ra một luồng sức mạnh nguyên thần vào trong đầu Đại Hoàng. 

             Ngay từ đầu, mắt của Đại Hoàng vẫn mở to. 

             Vô Phương Đạo Nhân bận rộn hơn nửa ngày, thật sự có thể làm cho Đại Hoàng hơi mệt nhọc. 

             Diệp Viễn có thể cảm nhận được môn Ngự Linh Quyết này thật sự có chút cường đại. 

             Nếu là chân linh bình thường, chỉ cần nguyên thần không mạnh bằng Vô Phương Đạo Nhân thì cho dù thực lực có mạnh hơn hắn, chỉ sợ cũng bị hắn ta bắt được. 

             Nhưng, Đại Hoàng là Thánh Hoàng Thiên đấy! 

             Nguyên thần của Thánh Hoàng Thiên đã trải qua lực thanh tẩy của Đại Đạo, hoàn toàn không phải thứ mà Ngọc Hoàng Thiên có thể tưởng tượng được. 

             Chỉ là, Vô Phương Đạo Nhân lại không biết, hắn ta thấy Đại Hoàng nhắm hai mắt lại giống khi thu phục các chân linh khác như đúc, không khỏi vui mừng quá đỗi. 

             Điều làm cho hắn ta cao hứng hơn chính là, con Đại Hoàng Ngưu này lại không phản kháng chút nào. 

             “Há há, tiểu huynh đệ, nhìn thấy chưa?” 

             Vô Phương Đạo Nhân đắc ý một hồi, đi tới dắt Đại Hoàng. 

             Tay hắn ta vừa sờ đến sừng trâu của Đại Hoàng một cái, đã lập tức đánh thức Đại Hoàng. Vì vậy, móng trâu của Đại Hoàng trực tiếp đá vào ngực Vô Phương Đạo Nhân. 

             Vô Phương Đạo Nhân chỉ cảm thấy giống như có một tòa núi lớn đập vào ngực, hắn ta mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, bay ra ngoài một dặm. 

             Đấy là Đại Hoàng chỉ vận dụng lực thân thể, nếu không một cước này đá ra cũng có thể lấy mạng của hắn ta. 

             Diệp Viễn thấy vậy, cũng không khỏi buồn cười nói: “Ta nói rồi, ngươi không cưỡi được đâu.” 

             Vô Phương Đạo Nhân vùng vẫy, vẻ mặt hoảng sợ mà nhìn Đại Hoàng, nói: “Điều… điều này sao có thể chứ? Lại có chân linh có thể chống đỡ Ngự Linh Quyết của ta ư!” 

             Diệp Viễn cười nói: “Được rồi, Đại Hoàng nhà ta rất thành thật, ngươi cũng đừng có mà bắt nạt trâu thật thà, nếu không… hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Đi thôi.” 

             Toàn thân Vô Phương Đạo Nhân chấn động, vội vã cưỡi Tử Phượng Hắc Đồng Ưng chạy theo, đi song song với Diệp Viễn. 

             “Tiểu huynh đệ, ngươi lấy được Đại Hoàng Ngưu này từ đâu vậy?” Vô Phương Đạo Nhân vừa thổ huyết vừa nói. 

             “Vạn Yêu Đại Sơn.” Diệp Viễn thản nhiên nói. 

             Con ngươi Vô Phương Đạo Nhân rụt lại, cả kinh nói: “Tiểu huynh đệ, có thể chống đỡ Ngự Linh Quyết của ta, con Đại Hoàng Ngưu này rất có thể là Hỗn Độn dị chủng đấy! Trong tương lai sẽ có thành tựu không thể đong đếm được!” 

             Cũng không thể trách Vô Phương Đạo Nhân không nghĩ tới, toàn bộ Vũ Thanh đại lục có được mấy vị Thánh Hoàng Thiên chứ? 

             Hắn ta dứt khoát không nghĩ tới một con Đại Hoàng Ngưu thông thường lại là một vị Thánh Tôn! 

eyJpdiI6IjFzMzdkWHdTMFdITkNvMzhtYnlFbkE9PSIsInZhbHVlIjoiY3JlVWZKYlNSOEtmaDVneXRHXC92MkF5b24ra3MrTkJsbSs3VE5PQkdpblZXa3RIdWVnWXU3VnJIaU84VGhJOE1zNVRzNCtOUGJ5OWxhYzZ4TjJ1UmFIcjhhRklsM0YrNkNKQVdDQ1p6UEY3MlwvQmcyczJ0Y3hHTVJaM2VWXC95MjZRZ202eE9MSDRDTURtKzczTTcwcGZmZVNydnJGMlpRTDFVbElFTFJ1cjJqYkszaWFZRXJvaW5BU2hWS2JFOWhJOUd6Wm43eEJCZzU3Qjl4dTlZRGIyS2NWSnJBWFRJbjJXZFhsdXJJREg3azhZYjU5Z0dSNzV5ZjNDYkVyQWhGN2dqY1ZQbHdaVGFxaElTRnJZdVMxdTh3VWNRMkF5M3I1QzZhNHZcL2VxMWtIc2lKUTFlRVdHcWR6RFBaY0tOTWd3IiwibWFjIjoiNWVmMWZiMWQ0MGIyZmNjYjc5NzA0YzJhMmExOTIxMDNiMDdkNzFmNzZiYmQyNjEyZjYyZmY2MWVjY2UyNDJmMyJ9
eyJpdiI6Inl1ZmdCREdIVzVjUFBCbDhTZlpTWEE9PSIsInZhbHVlIjoibDByM0FvUTlONVlMZUh0aDFRT2t2VU9xVUxtYUdsNUxrZE92SDRtM1oxekJMR2RsNnlMcmtyYkQ3TkJ6dW1md2F1QThlTk1GMzk3eDdCNnV6N1ZsV0VKVFh5SEd5NHluUFA0dU5EZDZSVWtqdkE5c1BnOU9QdWd0cUpVOHBFbUc3ckVyUDAyVGkxNm1JN1N3YjZZTTNUVlFITzJcL21kTjl2aXd2RUdVcEswK2NnQ2pRamlIODZJTUdIT0tRdXFRT2dBR0RPYXFFOGNxbTdGbGszRVhBUXd5MHlRRVZFQjVRbHlTMnNNZEFyMlFBaWtCT2U5RlJRVEtjbzZpd2JUeVU2NitsbVwvUUQ3SUU1MlY4dGZ1Q3poYTlsYWFlY2V6SEdHaXA0VGoyMkJ5QlN5SzFZV2FzeitDOUdsRE8zS3FrenV4V3hpcDFvNXdGdDNSQ1IwU1I5ZzhVWUhydmlBajlpVkJmMkpJYStYc2pPOVY3YnFXRkFwVTRyK2FyVHpDM3V5c2l1b1lQQmxJRnIxNVd3bGt1aE4wRzhzWlMrYnhUcklRcndqWmpLRXRreHh1SmxycUptRjdCemxYUzJ1c0ZqOEIrOFJJaENpKzlJa3A5c1h1a3Z2QT09IiwibWFjIjoiZjM4ZTAwZmY1MmIyOTA1OGI1MjlkYTNmNzJlN2Y1NjU5NzAwYWI5MjU4NDA5NjIyMWFkNTRmMTVkNDRjMWFiNiJ9

             Diệp Viễn có hơi chút kinh ngạc nói: “Làm sao ngươi biết?”

Ads
';
Advertisement
x