Vệ Duật chỉ cảm thấy trời đất xoay vòng, trong mắt toàn là sao. 

             Lúc đứng lên, trên mặt bỗng chốc có một vệt móng trâu, cực kỳ chói mắt. 

             Không ít người nhìn thấy một màn này đều không nhịn được cười thành tiếng. 

             Có điều cùng lúc đó bọn họ khiếp sợ vì sự lợi hại của Đại Hoàng. 

             Rõ ràng không có dao động thần nguyên gì lại có thể một cước đạp ngã Vệ Duật, đây cũng không phải là Chân Linh bình thường có thể làm được. 

             Mà Đại Hoàng thoạt nhìn thật sự là một con hoàng ngưu bình thường đến không thể bình thường hơn được. 

             “Ha, các ngươi cho rằng thứ lão đạo ta nhìn trúng có thể là hàng thông thường sao? Con hoàng ngưu này đúng là hỗn độn dị chủng, mọi cử động mang theo dao động quy tắc. Chỉ cần dạy dỗ chút, tương lai bước vào Thánh Hoàng Thiên cũng không phải là không được! Chỉ là, rơi vào trong tay tiểu tử này, thực sự là phí của giời mà!” 

             Vô Phương đạo nhân vừa được nước, vừa lắc đầu thở dài nói. 

             Chỉ là hắn không biết, Đại Hoàng vốn không phải hỗn độn dị chủng gì cả, mà là một Thánh Tôn Chân Linh chân chính! 

             Nếu như không phải cố ý ẩn giấu thực lực, một cước ban nãy kia sẽ làm đầu của Vệ Duật trực tiếp phát nổ. 

             Vệ Duật đứng lên, dùng sức lắc đầu, lúc này mới thanh tỉnh vài phần. 

             “Tiểu tử chết tiệt, dám khiêu khích Thất Tinh Thiên Tông ta! Mọi người cùng nhau xông lên, chỉ cần giết được tiểu tử này, Vệ Duật ta thiếu người đó một nhân tình!” Vệ Duật căm tức nhìn Diệp Viễn, rít gào nói. 

             Thốt ra lời này, mọi người đều có ý. 

             Vệ Duật, gần như đã là tông chủ của Thất Tinh Thiên Tông đời kế tiếp. 

             Nhân tình của hắn, đúng là khá đáng giá! 

             Vì vậy, bọn họ không nhịn được ra tay. 

             Hơn mười cường giả Ngọc Hoàng Thiên trung thượng vị ở đấy, thanh thế có thể thấy được một hai. 

             Nhưng, Diệp Viễn như cũ vô cùng bình tĩnh phân phó: “Đại Hoàng, giẫm bọn họ.” 

             Rầm rầm rầm... 

             Đại Hoàng ra móng như điện, chiêu nào cũng chỉ có thành công không có thất bại. 

             Mới mấy giây, trên mặt mỗi người đều có thêm một dấu chân trâu. 

             Đương nhiên, trên mặt của Vệ Duật lại có thêm một cái. 

             Tông Duệ thì lại có vẻ mặt khiếp sợ, trong nháy mắt có loại cảm giác bị vả mặt. 

             Lúc trước hắn vẫn còn đang cười nhạo Diệp Viễn học theo Vô Phương. 

             Nhưng mà ai biết, con hoàng ngưu bình thường này lại lợi hại đến thế. 

             Hơn mười Ngọc Hoàng Thiên bị nó xử xong chỉ trong vài móng. 

             “Đại Hoàng, đi.” Diệp Viễn cũng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nắm Đại Hoàng, thản nhiên rời khỏi. 

             Mà Vô Phương đạo nhân, thì lại là hai mắt tỏa ánh sáng. 

             Đối với Đại Hoàng này, hắn ta càng ngày càng thích. 

             Nhìn Đại Hoàng, hiện tại hắn ta cảm giác những Chân Linh trong túi càn khôn của mình này, nhất định chính là một đống rác! 

             Vệ Duật giãy dụa đứng lên, muốn ổn định thân hình. 

             Kết quả thân thể lắc lư một cái, lại ngã xuống. 

             Hắn hô lớn: “Tiểu tử, ỷ vào tọa kỵ lợi hại thì được tích sự gì? Có gan, thì chính ngươi giao thủ với ta!” 

             Diệp Viễn quay đầu, hờ hững nói: “Ồ, vậy sao? Lời này, tại sao ngươi không nói với Vô Phương đạo nhân?” 

             Vệ Duật nghe vậy không khỏi cứng lại. 

             Vô Phương đạo nhân đánh nhau giết người, chưa bao giờ tự mình ra tay. 

             Nhưng mà, chưa từng có ai dám nói hắn không được. 

             Vệ Duật nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh thì đừng chạy! Món nợ này, chúng ta về sau lại tính!” 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: “Tốt, ta chờ ngươi.” 

             Đi hai bước, Diệp Viễn bỗng nhiên đứng lại. 

             Ánh mắt của hắn, nhìn về phía một cái quầy hàng của phường thị. 

             “Ha, Đại Hoàng, vận khí của ngươi không tệ! Không nghĩ tới ở chỗ này lại có thể gặp được một gốc cây Thiên Táng Tử Lăng Hoa!” Diệp Viễn cười nói. 

             Cả người Đại Hoàng chấn động, mắt trâu trợn thật lớn, kích động đến run cả người. 

             Hắn ta không biết Thiên Táng Tử Lăng Hoa là cái gì, nhưng Đại Hoàng lại biết, nếu Diệp Viễn nói như vậy thì nhất định là có thiên đan thích hợp cho mình! 

             Quả nhiên, đi theo Diệp đại sư có thịt ăn! 

             Không đúng, là có đan ăn! 

             Chủ quán là một lão đầu nhỏ người, thấy Diệp Viễn nắm Đại Hoàng đi tới không khỏi cảm thấy vô cùng hứng thú đánh giá Diệp Viễn đi đến. 

             Nơi phường thị loại nhỏ này là con đường phải đi qua khi lên xuống núi. 

             Thế nên mới có thể có nhiều người ở đây như vậy. 

             Ban nãy Đại Hoàng đại phát thần uy, lão đầu tử đương nhiên cũng thấy được. 

             “Đạo hữu, không biết Thiên Táng Tử Lăng Hoa này bán thế nào?” Diệp Viễn nói. 

             Lão đầu tử người còn chưa lên tiếng thì Vệ Duật đã đến bên cạnh, hét lớn: “Sử Việt, Thiên Táng Tử Lăng Hoa này, ta mua!” 

             Diệp Viễn nhíu mày, đã động sát cơ. 

             Hắn đến Ngọc Chân Thiên Tông có mục đích khác, vậy nên không muốn quá rêu rao. 

             Có điều Vệ Duật này khiêu khích mình ba phen mấy bận, coi mình không dám giết người thật à? 

             Sử Việt thản nhiên nói: “Chỉ đổi, không bán!” 

             Diệp Viễn nói: “Đổi thế nào?” 

             Sử Việt nói: “Một viên Tứ Khí Đan!” 

             Diệp Viễn cau mày nói: “Thiên Táng Tử Lăng Hoa đổi một viên Thiên Hoàng đan, có hơi đòi hỏi quá đáng đi?” 

             Sử Việt cười nói: “Quý ở hy hữu!” 

             Vệ Duật cười to nói: “Đồ nhà quê chui từ đâu ra thế, chắc là chưa thấy Tứ Khí Đan bao giờ chứ gì? Sử Việt, Thiên Táng Tử Lăng Hoa này ta muốn, vừa lúc, trên người của ta có một viên Tứ Khí Đan!” 

             Trên Vũ Thanh đại lục, thiên dược Thiên Hoàng đan tứ phẩm cần đều cực kỳ trân quý. 

             Vậy nên Thiên Hoàng đan tứ phẩm, cũng cực kỳ trân quý. 

             Võ giả tầm thường, đừng nói là dùng Thiên Hoàng đan tứ phẩm, chắc còn chưa thấy bao giờ. 

             Cũng chỉ có đệ tử tông lớn như Vệ Duật mới lấy ra được thiên đan trân quý như vậy. 

             Nói, Vệ Duật móc ra một viên thiên đan, đúng là Tứ Khí Đan. 

             Người bên ngoài thấy thiên đan này, đương nhiên là có vẻ mặt hâm mộ. 

             Ai ngờ, Sử Việt nhận thiên đan quan sát, lại trả lại cho Vệ Duật, lắc đầu nói: “Tứ Khí Đan của ngươi chỉ có tứ phẩm thượng, ta muốn đổi loại ngoài thất phẩm!” 

             Mặt Vệ Duật tối sầm, trầm giọng nói: “Sử Việt, ngươi cũng chém giá quá rồi đấy! Một gốc cây thiên dược, ngươi muốn đổi Thiên Hoàng đan thất phẩm? Không nói đến giá trị của nó không xứng với giá này, ngoại trừ một số trưởng lão đứng đầu của Đan Minh kia, người có thể luyện chế Tứ Khí Đan thất phẩm sợ là còn chưa sinh ra trên đời này đi?” 

             Sử Việt cười nói: “Vậy nên, ta chính là thử thời vận. Nếu không có thật, ta sẽ không để ý. Lưu trữ Thiên Táng Tử Lăng Hoa này lại, ta cũng không sợ không bán được, không phải sao?” 

             Thiên Táng Tử Lăng Hoa, ở Vũ Thanh đại lục đúng là cực kỳ thưa thớt. 

             Dù cho ở Đan Minh cũng không nhất định có nó. 

             Loại thiên dược quý hiếm này, đương nhiên hắn ta không lo không bán được. 

             Vệ Duật vốn rất tức giận, thế nhưng lại nghĩ hắn ta không thể lấy đan dược thất phẩm ra được thì đương nhiên Diệp Viễn cũng không lấy ra được, trong lòng nhất thời cân bằng rất nhiều. 

             “Thất phẩm sao? Cũng không khó, ta có thể giúp ngươi luyện chế. Nhưng, thiên dược của Tứ Khí Đan, phải do chính ngươi đưa ra.” Diệp Viễn đột nhiên nói. 

             Sử Việt lắc đầu nói: “Ta là một kẻ tán tu, cũng không có thiên dược của Tứ Khí Đan. Nếu ngươi không lấy ra được, vậy đừng nói nữa.” 

             Đối với Đại Hoàng, hắn ta cũng không kiêng kỵ cho lắm. 

             Dù sao, hắn ta là cường giả Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn. 

             Thực lực bản thân cực kỳ mạnh mẽ. 

             Vệ Duật được gọi là có thể đối phó Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, đó cũng chỉ là Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn bình thường mà thôi. 

             Sử Việt hắn ta, rất không bình thường! 

             Vệ Duật nghe vậy cười to nói: “Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác này của ngươi, chắc cũng không thu thập đủ thiên dược của Tứ Khí Đan đâu!” 

eyJpdiI6IkRFUklSSUZMMXBOa0JlekZWVzhqRlE9PSIsInZhbHVlIjoiRWNQYWhhU1dRMDljXC9MZndNdVNFaWZJdlUxeFY5dWNrZ3pEakE0YXpPZVJDMEZoSHRoOUFPRk1reEJDQWl6ZDZ2bXZ0dXpxaTljaTNUeXhLVUFxSVp1VzUrXC8wS2lXbktqaFNJVGhJZjl2YTE0QTROTUpudmdVXC9kY0FWeGQzUGx0SzB0QUtiSkc3VkE5SnVXOERJemJGZmxxNTVHcE9PaVJaTzNaUXVxOXd4bEEwSHdsMGo4WHBxWms5RThPV0dVSUNWbUhBb2dhY2pmdHA5cGRVRVJxSnZua0NlN2k1VGY0dzVRdmF3WlwvaU43R2ZIVmRIYTRBUjh2dXA4UE8yUEhOSWFNeHNaQ2RBZG1QUEw5dDV4NHJHOUNTXC80NlNxRldZRXRyYWxHTVMrcVwvT2xRUHFmT0ZsM2RLUFg2bmZIeHFwSldWRFNHaUMyUU93cWN1M016dUczSDlSQ2VJTzdOV0JSSkJjOWxLMEFyenFiTUNRZURxdis2WnpQWXZYVDZmUTRuaVhNNVJkaEkxdU5NSzBvTWpGeGRuUGRUUkpWZ00zSE9SNDBQZmcrSE9JZ3FkSXhpZW4ydWRVbnVxYktad1B5WXgwTjF5dmdqRk1YRnZsT2tWWHc9PSIsIm1hYyI6IjhkMmU5MWU0YWM2MTkyODEzMWE3N2RiOGMxM2VmMzVmMDBjZGY2ZGQ3MDllYThiOWYxOTA0Nzc2NWMzMWE2YjkifQ==
eyJpdiI6Img5cDVIc0Y1d1hQVUxoS0l0MGsrMGc9PSIsInZhbHVlIjoiZVNBcVA4d2FDdGs2NGNVR3hMU2MzRzNjVWNlc1U2U0hkb2xtcmRrS1RDY3VQTmlvVXFoUnhFTkVUclJ2aE95WU1kdTdUTlQ0VXJBR0tramd4QVl6bkZ4ekVCenJTcTlLUGpLeW1Cd1NFU1wvak5kNVl5ODVLeWFoSDZhcHYwdCsyUjc4UkRqMXg3U09idWxEZ2ZydE41N241XC8zTHk3R0hwbjMzdHc5aHVZaVNHblArTmJuNEV0S0FHbkFnNTRsUVdHZ1ZudU8yNHRjVWhcLytENFZHU1ZBNlU5d0RlK0VLT1hLaG9nNVpVa1E3VVpweWozWVdVUFlGaHp2cVFPM1NIYXYxYXFXTjR1bjA4M1JBXC9QaU1wK3lkMFd1cFdmaXRZUUdTeTI2YkpidUpldDZoamE5SlwvMjZGcERjd3dva2lLdnpwVVRuZ2YwN3lwT25sT1RPdUpRMVp5N1wvbnY1dWNcL2lmUzQ5cW9CU1liRk13WTJxSis0Sk4zUE5YQXB3emtPajJEMjROcm1cL05HV0FLTkFYZXp6Q1NEUklReGNRc2NXZCtGYUtJRnZURU5ON1ord1plR2QzY1VIT0x2NDU1Q0FuQWhvNEdWUkp6U2crXC93WEtKY1RHV0E9PSIsIm1hYyI6IjU4MGRlYWM1OWZiZDU1NDJlNmEzNGM2MjlkYjU3YTA3ZmVjNzJlZDhkMzIyNzgyN2QzYzZiODAyYmYyMzJiYmMifQ==

             Sử Việt còn chưa dứt lời, móng trâu đã tới trước mặt.

Ads
';
Advertisement
x