Đi theo ngươi? 

             Phía sau mông người ta có hẳn năm vị Thánh Tôn đấy! 

             Ngươi lấy dũng khí ở đâu ra mà bảo nhân vật như vậy đi theo ngươi? 

             Phải biết rằng, trước đây cả tòa Vạn Yêu Đại Sơn cũng chỉ có ba vị Thánh Tôn mà thôi! 

             Đúng là dũng khí của người vô tri! 

             Diệp Viễn lại không tức giận, mà nhìn Mạnh Hàn Phong, cười mà không cười nói: “Để ta đi theo ngươi? Không biết ngươi có thể cho ta chỗ tốt gì đây?” 

             Mạnh Hàn Phong phất ống tay áo một cái, thản nhiên nói: “Ta nghe nói thực lực luyện chế Thiên Đan của ngươi ngay cả Triệu Khuẩn cũng hết sức bội phục. Đã như vậy, điện chủ Thiên Nam Đan Điện sẽ giao cho ngươi đảm đương!” 

             Mạnh Hàn Phong còn tưởng rằng Diệp Viễn sẽ động tâm, nên cho hắn một điều kiện không cách nào cự tuyệt được. 

             Vừa rồi Triệu Khuẩn chửi ầm lên với hắn ta, đã làm cho hắn ta sinh ra cảm xúc chán ghét. 

             Nếu là trước đây thì hắn ta cũng nhịn. 

             Nhưng bây giờ, hắn ta là một vị Thánh Tôn cao quý, há lại để ý một tên bán Thánh Hoàng Thiên? 

             Diệp Viễn nghe vậy bật cười nói: “Chỉ là điện chủ một Thiên Nam Đan Điện ư? Không đủ!” 

             Mạnh Hàn Phong cười lạnh nói: “Há, khẩu khí thật là lớn! Vậy thì ngươi nói nghe thử xem, ngươi muốn cái gì?” 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: “Ta muốn ngươi quỳ xuống trước mặt tất cả võ giả trong thành này mà nhận lỗi!” 

             Sắc mặt Mạnh Hàn Phong lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Tiểu tử, ngươi dám trêu chọc bản tôn? Ngươi đã biết bây giờ bản tôn chính là Thánh Hoàng Thiên duy nhất trên mảnh đất Thiên Nam này! Sinh tử của tất cả mọi người ở đây đều nằm trong một ý niệm của bản tôn!” 

             Diệp Viễn không thèm để ý chút nào, cười nhạt nói: “Trêu chọc? Ta không có thời gian rảnh rỗi mà đi trêu trọc thứ không biết xấu hổ như ngươi.” 

             Mạnh Hàn Phong nghe vậy thì giận dữ nói: “Tiểu tử, ngươi thật sự khá lắm, lại dám đi khiêu khích một vị Thánh Hoàng Thiên!” 

             Diệp Viễn khinh thường nói: “Thánh Hoàng Thiên rất đáng gờm hay sao?” 

             “Vậy ngươi nhìn một chút, xem thử Thánh Hoàng Thiên có đáng gờm hay không!” 

             Mạnh Hàn Phong quát lạnh một tiếng, khí thức Thánh Hoàng Thiên bỗng nhiên được thả ra, toàn bộ Thiên Nam Thành đều cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng. 

             Thánh Hoàng Thiên thật đáng sợ! 

             Trong lúc mưa rền gió dữ này, dù có là bán Thánh Hoàng Thiên như Triệu Khuẩn cũng có vẻ yếu đuối không chịu nổi. 

             “Ha ha ha, Thánh Hoàng Thiên, giỏi lắm! Bản tôn rất sợ đó!” Hổ Bí Thánh Tôn hiện hình trong tiếng cười lớn. 

             Con ngươi Mạnh Hàn Phong co rụt lại, kinh hô: “Ngươi… Ngươi cũng đột phá Thánh Hoàng Thiên rồi? Điều… điều này không thể nào!” 

             “Chậc chậc, Thánh Hoàng Thiên, đúng là không đùa nổi đâu! Vậy thì xem ra bản tôn cũng rất đáng gờm!” Vạn Tượng Thánh Tôn cũng mang theo nụ cười suy ngẫm mà hiện hình. 

             Mà phương hướng hắn ta xuất hiện lại đối diện với Hổ Bí Thánh Tôn, chặn nửa đường lui của Mạnh Hàn Phong. 

             Nhìn thấy Vạn Tượng Thánh Tôn, trái tim Mạnh Hàn Phong bỗng nhiên đập mạnh một cái! 

             “Ngươi… ngươi cũng đột phá Thánh Hoàng Thiên rồi?” 

             “Mạnh Hàn Phong, hình như ngươi hơi bất ngờ! Chẳng qua là đột phá cái Thánh Hoàng Thiên thôi, nhìn dáng vẻ kích động của ngươi kìa.” Thiên Thử Thánh Tôn hiện hình nói. 

             Mạnh Hàn Phong có cảm giác hô hấp của mình không thông nữa rồi. 

             Thánh Hoàng Thiên! 

             Mình trải qua nhiều lần thiên tân vạn khổ mới cướp đi cơ duyên của mấy người này mà chứng đạo Thánh Hoàng Thiên. 

             Ai lại ngờ được năm mươi năm bế quan, sau khi ra ngoài thì mọi thứ đều thay đổi! 

             Hắn ta cho là mình xuất quan đã có thể chà đạp năm đại chân linh này ở dưới chân rồi. 

             Ai mà ngờ được trong năm mươi năm, ba người bọn họ đều đột phá Thánh Hoàng Thiên! 

             “Chậc chậc, chỉ bằng tên gà mờ Thánh Hoàng Thiên như ngươi mà lại muốn để Diệp đại sư đi theo. Đầu ngươi bị lừa đá rồi à! ? A… Ngại quá, sỉ nhục cả lừa.” Cuồng Sư Thánh Tôn khinh thường nói. 

             Khi Cuồng Sư Thánh Tôn và Cự Lộc Thánh Tôn hiện hình, tròng mắt của Mạnh Hàn Phong trừng lớn đến muốn rớt ra ngoài. 

             “Ngươi… Các ngươi… Các ngươi thế mà lại đột phá Thánh Hoàng Thiên hết rồi ư?” Mạnh Hàn Phong cảm thấy thế giới này thật là đáng sợ. 

             Toàn bộ năm đại chân linh đều đã đột phá, vậy thì cơ duyên mà hắn ta hao tổn tâm cơ lấy được tính là gì chứ? 

             Bây giờ Mạnh Hàn Phong có một cảm giác giống như bị chó cắn. 

             “Hình như ngươi hơi bất ngờ? Trước đây thời điểm cướp đi Thánh Duyên Đan, lại không nghĩ tới ngày hôm nay à? Không phải ngươi vừa mới nói muốn tìm năm người chúng ta báo thù hay sao? Bây giờ ta cho ngươi cơ hội này.” Hổ Bí Thánh Tôn nhìn Mạnh Hàn Phong, cười như không cười nói. 

             Năm người bọn họ đã tạo thành vòng vây kín. 

             Mặc dù thân pháp của Mạnh Hàn Phong cực nhanh thì cũng không có khả năng đào tẩu. 

             Mạnh Hàn Phong nghĩ mà sợ, thế mới biết nguy hiểm. 

             Vừa rồi hắn ta thật sự quá kinh ngạc! 

             Từ lúc nào mà Thánh Hoàng Thiên đã biến thành rau cải trắng rồi? 

             “Các ngươi… rốt cuộc làm sao các ngươi làm được?” Mạnh Hàn Phong hoàn toàn không thể hiểu nổi. 

             Hổ Bí cười to, chỉ vào Diệp Viễn nói: “Tên ngu nhà ngươi, chỉ lo tính toán chúng ta lại không biết rằng vị thần thật sự đang ở ngay dưới mí mắt mình! Đan Đạo của Diệp đại sư có khả năng thông thiên triệt địa! Năm người chúng ta đều nhờ hắn ban tặng mà có thể đột phá Thánh Hoàng Thiên. Chỉ là Thánh Duyên Đan thì tính là cái gì?” 

             “Là ngươi? Không thể nào!” Toàn thân Mạnh Hàn Phong chấn động, không dám tin mà nhìn về phía Diệp Viễn. 

             Năm đại Thánh Hoàng Thiên, lại thật sự do một tay Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ tạo lên? 

             Điều này sao có thể chứ? 

             Nếu như là Thiên Dược Sư tứ phẩm có thể sáng lập nên cường giả Thánh Hoàng Thiên thì Thánh Hoàng Thiên đã sớm chạy đầy đất rồi! 

             Hổ Bí cười nói: “Có tin hay không là tùy ngươi, nhưng mà bây giờ phải khuất phục ngươi trước rồi lại nói! Ra tay đi!” 

             “Được rồi!” Mấy người Cuồng Sư xoa tay, ai cũng nhìn chằm chằm vào Mạnh Hàn Phong. 

             Rầm rầm rầm! 

             Năm người không hề chậm trễ, gần như đã ra tay vào cùng một lúc. 

             Uy thế cỡ này có cường giả nào trong thành đã từng gặp qua? 

             Dao động đáng sợ kia giống như pháo hoa chói lọi, cực kỳ rực rỡ diễm lệ. 

             Sắc mặt Mạnh Hàn Phong trắng bệch, chỉ có thể ứng đối một cách bị động. 

             Đường lui của hắn ta bị chặn đứng toàn bộ, chỉ có thể tránh trái né phải. 

             Điều đáng giận là hắn ta phát hiện, trước mặt năm người này, bản thân vốn không hề có sức đánh trả. 

             “Không đúng, sao tên này lại kém như vậy? Lẽ nào hắn đang giấu giếm thực lực?” Cuồng Sư cau mày nói. 

             Vừa mới giao thủ hắn ta đã phát hiện thực lực của Mạnh Hàn Phong kém xa hắn ta! 

             Phải biết rằng, vào lúc còn ở bán Thánh Hoàng Thiên, thực lực của Mạnh Hàn Phong đã có thể so với Hổ Bí đại vương. 

             Nếu không, sao năm người bọn họ lại phải đi cùng nhau chứ? 

             Nhưng cùng là đột phá Thánh Hoàng Thiên, hắn ta lại phát hiện thực lực của đối thủ cực kỳ yếu. 

             Nhiều lắm cũng chỉ có bảy phần thực lực của hắn ta mà thôi. 

             Kỳ quái! 

             “Ẩn dấu cái rắm! Chỉ là Thánh Duyên Đan mà thôi, sao có thể đánh đồng với Thiên Thánh Đan Quỳnh Dao của Diệp đại sư chứ? Khi chúng ta đột phá Thánh Hoàng Thiên, gần như đều bị moi hết tiềm năng của thân thể ra. Viên Thánh Duyên Đan bị vỡ kia chỉ có tam, tứ phẩm, làm sao có thể củng cố cảnh giới, củng cố căn cơ được?” Hổ Bí cười mắng. 

             Cuồng Sư Thánh Tôn bừng tỉnh đại ngộ, nói: “A! Thì ra là thế! Người này đúng là nhặt được hạt vừng thì ném dưa hấu đi! Ta đoán một mình ta cũng có thể quật ngã hắn! Ngu xuẩn! Ha ha ha…” 

             Cho dù là đột phá thì cũng có chỗ khác biệt. 

             Nếu không, làm sao thấy rõ được sự khác biệt giữa phẩm chất của đan dược chứ? 

             Với phẩm chất thực sự của Thiên Đan, dược hiệu bình thường không thể sánh được, căn bản không phải thứ mà Thánh Duyên Đan gì đó có thể so sánh được. 

             Năm vị Thánh Tôn đồng loại ra tay làm Mạnh Hàn Phong bị đánh đến thổ huyết liên tục. 

             Chỉ có sức chống đỡ chứ nào có sức đánh trả? 

eyJpdiI6IlByaEpZY0dpRHpoeXlyU0I2WWkzWnc9PSIsInZhbHVlIjoiejR1dHJJS2IxK0ZkQVNUcUJkZDdwaDVJVnpUTVwvU1UxQmhNOTNxcm1FTlpzRmpwZ0c0ek9tYnVrQWFZQ0tHeGdVU1hpTzNVckNvMkVLRmFFTUk4bmFyQ09iYVpodzJPaUk2UG1ScWtzdEpLQzh3dCtHZjhOQmY4SFdKU0VsTk9pRVo2NDFsNndNZGxkSXB1bGNCaitEZDhUXC9kWk9NXC9MczZUVUZsczNSa0xZZDdMRXZ4ZkVWM2pHQk50TU5BMWJcL2NtV3kwU1c0bUt5aUdYUkZYYlRXR244SFJKdlJSWnFuSWFqMXlublBBSmR1ZFhGdUVjNDFrMmVcL252OTRiZkdrYUFTTFZDeWVWU0UxSWNPbFdldEJzXC83bVJ5NDBhKzk0d0JoWlgrcDlsd0xUTmFiemJ1TG5nXC9DNklKcThNaTREZkxHY0hMeWdyMk1lSFUxM05JZXpEUEJWY2lBblNaWDNrWDNwVTNZSUtvbz0iLCJtYWMiOiI4MWYwNDc3MTRmNWVmODBlNDljNjFlZGQ2YTc0M2QzY2JjYmU5YTcxOWQzN2VkOWUwMDRjMTIwNDRhY2RjNDgxIn0=
eyJpdiI6IkJUOFg0R3AzZGpjbFZmSWF1UWFCQnc9PSIsInZhbHVlIjoidlwvdHYyeXJwd3JOdHhKYnJHc3lKTnB6MnRiVjdPY3pwUWRIQTd4d0RKc3hWSHdUc2tjR3V2WWk2UlRkSk9cL292TVhTeWd1ZXNJS1cyNmpRMUltam4rV1FpbGM0VUF3NGJIQmhGU0puQ2duaGR2VzdJeEFQTktiaEppdE15VWJiRlBYZVwvXC9vSWRabzc5WmwwUGtaV2FxWDlvdFk2bUF4NUlLVWhRb20xOU9sXC9aTE1Fd0xLeG5uVU5wVHNSVGtvZTJZc0d1MjJGQndUbWYyTWhGcmZkTGpEcjdqTitEZ3NGalwvdzBrVG5Rb3NRTTl0UmJ2UEdKUlgwOWhpOHJKRFJBNUZiTHdOZ2t0Wk5QOTRTQ2lDYjF6dmE0c1c2ZURKV0w5aFVSWG1oTFlWR3NFbHJzaUVqVDQrWTFNWTJPd1wvbzRUdGZTamx6SG9LaUt6Um9UaGRLdmdNdGhyVVFTcGFqWXJwMHZQbVJOU0JzTkt5clB2WFBjYUl3czJic3J5dnZFcnBVUDIyU25LNm03bWgzK3JZQWtteXpuMUlqOFZYQW9MamdOY29LTmJ2VEk9IiwibWFjIjoiNTYzMzVhOGE0ZjgyZjc4YTEzOTNlYWQ3NjczYjhmZDgzMTE4NGU0MjY2NmE2ZmFjM2U1ZGJhMDM1YTVmZjQ3NCJ9

             “Được rồi, đến giờ rồi, để lại tiện mệnh của hắn đi, ta muốn bắt hắn quỳ xuống nói lời xin lỗi với võ giả toàn thành!” Diệp Viễn cất cao giọng nói.

Ads
';
Advertisement
x