“Thành chủ Thiên Nam thành Triệu Khuẩn, bái kiến năm vị Thánh Tôn đại nhân!”
Nhìn thấy năm cường giả Thánh Hoàng Thiên sau lưng Diệp Viễn, trong lòng Triệu Khuẩn dâng lên sóng to gió lớn.
Diệp Viễn, thật sự làm được rồi!
Đây chính là năm vị Thánh Hoàng Thiên đó, là cảnh giới mà mọi người có tha thiết mơ ước cũng không đạt được!
Hôm nay, thành chủ và Điện chủ của Thiên Nam thành đều là một vai hắn ta gánh.
“Ha ha, Triệu lão đệ không cần khách khí như vậy, lần này chúng ta tới là để nhận lỗi.” Hổ Bí cười nói.
“Đúng vậy, năm mươi năm trước là do chúng ta bị rút não mới làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy!” Thiên Thử Thánh Tôn nói.
“Lần này chúng ta tới có mang theo một ít lễ vật, bày tỏ lòng áy náy mong Triệu lão đệ tha thứ.” Vạn Tượng Thánh Tôn nói.
Năm vị Thánh Tôn mở miệng nói một tiếng lão đệ, làm cho đầu óc Triệu Khuẩn choáng váng.
Thánh Tôn đại nhân lại gọi mình là lão đệ!
Hơn nữa, năm vị Thánh Tôn này đúng là tới nói lời xin lỗi!
Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?
Trên thực tế, bọn người Triệu Khuẩn cho rằng Diệp Viễn sẽ không về được nữa.
Nhưng hôm nay, chẳng những Diệp Viễn đã trở về, hơn nữa thái độ của năm vị Thánh Tôn tốt đến mức khiến người ta không biết phải ứng đối làm sao.
“A! Mấy vị Thánh Tôn đại nhân quá khách sáo rồi, nơi này không phải chỗ hàn huyên, xin mời vào thành rồi nói.”
Triệu Khuẩn không dám thờ ơ, vẫn phải làm đủ các cấp bậc lễ nghĩa.
Dù sao thì đây cũng là năm vị Thánh Tôn!
Được năm vị Thánh Tôn xưng huynh gọi đệ, toàn thân Triệu Khuẩn cũng khó chịu không nói ra được.
“Diệp đại sư, mời!” Mấy người họ lại cũng không dám đi trước, để cho Diệp Viễn đi trước.
Tròng mắt Triệu Khuẩn như muốn rơi xuống đất.
“Tam điện chủ, thật sự quá trâu bò rồi! Năm vị Thánh Tôn lại cung kính với hắn ta như vậy!”
“Haizz, năm đó năm vị đại vương này đánh Thiên Nam thái độ đắc ý đến mức nào chứ? Bây giờ bọn họ đã đột phá Thánh Tôn lại trở nên cực kỳ khách sáo!”
“Chậc chậc, Tam điện chủ bình định Kế Nam hải vực, bây giờ lại thu phục Vạn Yêu Đại Sơn! Cuối cùng thì Thiên Nam thành chúng ta cũng không cần lo lắng nữa!”
…
Cường giả trong thành nhìn thấy tình cảnh này, mỗi một người đều khiếp sợ nhưng cũng đều tự nhiên sinh ra cảm giác tự hào.
Cho tới bây giờ Thiên Nam đều sinh tồn trong kẽ hở của hai đại thế lực nam bắc, sống rất khó khăn.
Nhưng mà từ khi Diệp Viễn đến thì mọi thứ đều thay đổi.
Diệp Viễn đi một chuyến đến Kế Nam hải vực, Kế Nam hải vực lại phái sứ giả đến đây tỏ ý vĩnh viễn không xâm phạm đến Thiên Nam.
Diệp Viễn đi một chuyến đến Vạn Yêu Đại Sơn, năm vị Thánh Tôn tự mình tới cửa để nhận lỗi!
Vị Tam điện chủ này thật sự là một nhân vật thần kỳ!
Vào thành, tất nhiên là không thể thiếu một hồi hàn huyên.
Năm vị Thánh Tôn đều rất khiêm tốn trong lời nói, làm cho đám người Triệu Khuẩn thổn thức không ngớt.
Bọn họ biết, năm vị Thánh Tôn này đều đang nhìn mặt mũi của Diệp Viễn!
Bây giờ suy nghĩ lại một chút, đúng là Mạnh Hàn Phong đã bỏ gần cầu xa!
Rõ ràng dưới mí mắt của mình đã có một nhân vật trâu bò tận trời, hắn ta lại dùng một phương thức cực kỳ không chịu nổi mà sống trong ấn tượng của mọi người.
Ong!
Bỗng nhiên, một luồng khí tức kinh khủng chợt phủ xuống toàn bộ Thiên Nam Thành.
“Bây giờ ai là thành chủ Thiên Nam Thành, bản tôn là Mạnh Hàn Phong, còn không mau đến đây bái kiến!” Một âÂm thanh rung trời đang vang vọng toàn bộ Thiên Nam Thành.
Rốt cuộc Mạnh Hàn Phong cũng đến rồi!
Trong phủ thành chủ, vẻ mặt mọi người đều kinh ngạc.
“Mạnh thành chủ, hắn ta đột phá Thánh Hoàng Thiên rồi!” Triệu Khuẩn kinh ngạc nói.
Cho dù thế nào thì đột phá Thánh Hoàng Thiên cũng không phải là một chuyện nhỏ.
Nhất là, đây là Thánh Hoàng Thiên đầu tiên của vùng đất Thiên Nam này!
Ô Kỷ An cũng dùng vẻ mặt coi thường nói: “Ha! Thứ chó má này còn có mặt mũi trở về! Nếu như không phải tại hắn ta thì Thiên Nam ta sao phải sinh linh đồ thán như vậy chứ?”
Tống Thiên Dương cũng nói: “Năm đó Thiên Nam máu chảy thành sông, hắn ta làm rùa rụt đầu. Bây giờ đột phá Thánh Hoàng Thiên rồi lại muốn trở về làm thành chủ, đúng là một kẻ giỏi tính toán!”
Đối với cách làm người của Mạnh Hàn Phong, Thiên Nam Thành bây giờ đều rất coi thường.
Năm người Hổ Bí nghe được lời tự giới thiệu của Mạnh Hàn Phong thì sớm đã nổi giận đùng đùng
“Tên tiểu nhân hèn hạ này, cuối cùng cũng chịu hiện thân! Khà khà, sợ rằng hắn ta không hề nghĩ tới việc năm người chúng ta lại rủ nhau đột phá Thánh Hoàng Thiên nhỉ? Đi, cùng đi ra ngoài thu thập tên kia!” Hổ Bí giận dữ nói.
Mấy người họ đang muốn động thân, lại nghe thấy Diệp Viễn cười nói: “Không cần vội, tên Mạnh Hàn Phong này trở về ra oai, không cho hắn ta tận hứng thì không tốt lắm. Huống hồ các ngươi cứ như vậy mà đi ra ngoài rất dễ dọa hắn ta sợ hãi bỏ chạy!”
Đám người Hổ Bí vừa nghe thì không khỏi thầm gật đầu, bụng nghĩ vẫn là Diệp Viễn thận trọng hơn.
Lấy năm địch một, thoạt nhìn là nghiền ép, nhưng cứ như vậy mà tiến lên thì sẽ dễ dàng dọa Mạnh Hàn Phong chạy mất.
Một tên Thánh Hoàng Thiên muốn chạy đúng là không dễ giết.
Nhưng nếu đột nhiên xuất chiêu, vây quanh hắn ta thì Mạnh Hàn Phong có muốn chạy cũng không dễ dàng nữa rồi.
“Khà khà, vẫn là Diệp đại sư lợi hại!” Thiên Thử Thánh Tôn bật ngón tay cái nói.
Diệp Viễn nói với Triệu Khuẩn: “Đi, chúng ta đi gặp lại người thành chủ đại nhân này!”
Triệu Khuẩn khẽ gật đầu, đi theo Diệp Viễn ra cửa.
Diệp Viễn đạp không mà lên, nhìn thấy một người trung niên mặc áo bào màu xanh, chắp hai tay sau lưng, mắt nhìn lên trời, đúng là dáng dấp không ai bì nổi.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Mạnh Hàn Phong, ấn tượng đầu tiên để lại cho Diệp Viễn chính là dáng vẻ tiểu nhân đắc chí.
Có thể trước đây hắn ta không phải vậy, nhưng bây giờ thì quả thật là bộ dáng này.
Rõ ràng Mạnh Hàn Phong cũng chú ý tới hai người, ánh mắt trầm xuống nói: “Hử? Triệu Khuẩn, không ngờ ngươi lại đột phá! Xem ra chủ sự Thiên Nam Thành hôm nay chính là ngươi? Chẳng qua, các ngươi nhìn thấy bản tôn nhưng vì sao không hành lễ?”
Càng nói, hai mắt của Mạnh Hàn Phong lại trừng lớn, một cỗ uy áp mạnh mẽ ập tới.
Triệu Khuẩn lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Mạnh Hàn Phong, ngươi còn có mặt mũi mà trở về ư! Ngươi có biết toàn bộ vùng đất Thiên Nam này, năm mươi năm trước đã suýt chút nữa sinh linh đồ thán vì ngươi?”
Mạnh Hàn Phong không chút để ý mà lại thản nhiên nói: “Chỉ là một bầy kiến hôi, chết thì chết, có gì mà không được? Chẳng lẽ một bầy kiến hôi lại quan trọng hơn chuyện bản tôn đột phá? Huống hồ, không phải Thiên Nam Thành này… vẫn yên lành hay sao?”
Trên thực tế, khi Mạnh Hàn Phong hạ xuống Thiên Nam Thành thì cũng có chút kinh ngạc.
Thiên Nam Thành vẫn hoàn hảo không chút tổn hại!
Trong thành truyền đến từng luồng khí tức mạnh mẽ, hình như cũng không có tổn thất quá lớn!
Năm đó, chính hắn ta đã tận mắt nhìn thấy vạn linh mênh mông cuồn cuộn, uy thế như vậy mà lại không thể huỷ diệt Thiên Nam Thành à?
Chẳng qua, nói thế nào thì không bị diệt vẫn là tốt nhất.
Chưa đến nỗi để cho hắn ta tiếp nhận một cục diện rối rắm.
“Ngươi! Ngươi đúng là vô liêm sỉ!” Nhìn thấy Mạnh Hàn Phong không có chút ý hối hận nào, Triệu Khuẩn không khỏi sinh lòng chán nản.
Mạnh Hàn Phong thản nhiên nói: “Năm tên súc sinh kia thế lớn, năm đó bản tôn không phải là đối thủ của bọn họ. Nhưng bây giờ bản tôn đã đột phá Thánh Hoàng Thiên, là chúa tể thật sự của đất Thiên Nam này! Cũng đến lúc tìm bọn họ báo thù rồi! Được rồi! Tiểu tử bên cạnh ngươi là ai? Nhìn có chút lạ mắt.”
Triệu Khuẩn trầm giọng nói: “Hắn tên là Diệp Viễn! Ngươi đã từng nghe qua!”
Sao trước đây hắn ta không phát hiện người này thả nhiều rắm thối như vậy chứ?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất