Lãnh địa của Hổ Bí đại vương đã sớm vô cùng hỗn loạn.
Lúc này, bốn bán Thánh Hoàng Thiên khác mang theo đại quân, đang giết tới khó phân thắng bại với Hổ Bí đại vương.
Hổ Bí đại vương lấy một địch bốn, nhìn ra được khá là trầy trật.
Có điều thực lực của hắn ta cũng thật sự cường hãn, nhất thời đúng là miễn cưỡng chống đỡ được.
Mà đám thuộc hạ của hắn ta cũng bị cảnh tượng chiến trường đẫm máu kích thích, chém giết đến đỏ cả mắt.
“Bốn người các ngươi, thật sự muốn cá chết lưới rách sao?” Hổ Bí đại vương giận dữ hét.
“Hừ! Ngươi đánh mất hy vọng của mấy người bọn ta, còn dám đứng đấy ra vẻ đường hoàng! Diệp Viễn ở chỗ ngươi mới được một năm ngươi đã giết chết hắn, bây giờ nói tiếp thì có ích lợi gì?” Vạn Tượng đại vương trầm giọng nói.
“Nhi tử đắc ý nhất của ta cũng đã chết!”
“Chết mất một đứa, ngươi còn có chín đứa! Thế nhưng Diệp Viễn đã chết, bây giờ bọn ta đột phá Thánh Hoàng Thiên thế nào đây? Đừng nói gì nữa, ngày hôm nay lãnh địa của ngươi sẽ biến mất trong Vạn Yêu Đại Sơn!” Thiên Thử đại vương hừ lạnh nói.
Hổ Bí giận dữ nói: “Muốn giết ta, mấy người các ngươi cũng phải trả cái giá bằng máu!”
Đôi bên chiến đấu kịch liệt không ngừng, giết đến ngươi chết ta sống.
Tam Thánh Sơn đại chiến, rất nhanh đã kích thích thần kinh của thế lực năm phe.
Hổ Bí nhận được tin từ tiền phương, há hốc mồm tại chỗ.
Tam Thánh Sơn chỉ là thế lực nhỏ, lấy thực lực trước kia của Diệp Viễn, tự bảo vệ bản thân rất dễ dàng.
Ai có thể ngờ tới, chỗ đó thoáng cái đã có hơn mười cường giả Ngọc Hoàng Thiên xuất hiện chứ?
Đại quân chân linh do Thạc Ngôn dẫn đầu, toàn quân bị diệt, xác chết dọc ngang khắp mặt đất, năm phương đều cho rằng Diệp Viễn đã chết.
Như vậy khác gì nói hi vọng đột phá Thánh Hoàng Thiên của bọn họ hoàn toàn bị chặt đứt!
Nhận được tin tức này, sao bọn họ có thể không nổi giận được?
Mấy người Vạn Tượng đại vương đương nhiên sẽ đổ chuyện này lên đầu Hổ Bí.
Hổ Bí hoàn toàn không biết, Ngọc Hoàng Thiên được phái đi giết Diệp Viễn cùng Thạc Ngôn thật ra chính là chín nhi tử của mình!
Đương nhiên, mấy người Hòa Phong cũng sẽ không để Hổ Bí biết.
Trên thực tế, bọn họ cũng không ngờ là chuyện này sẽ dẫn tới hậu quả lớn như vậy.
Lúc này, chín người Hòa Phong đang tắm trong biển máu, chém giết cực kỳ khốc liệt.
Song phương chiến đấu, càng ngày càng nghiêm trọng, không ngừng nâng cấp, đã đến mức độ không chết không thôi.
Chiến lực của Hổ Bí đại vương đứng đầu trong năm người, thực lực của thuộc hạ dưới trướng hắn ta cũng mạnh nhất trong năm người.
Nhưng thực lực của hắn ta có mạnh đến đâu thì cũng không thể vượt qua tổng lực của bốn người được.
Bốn người Vạn Tượng muốn tiêu diệt thế lực của Hổ Bí, tất nhiên cũng phải trả một cái giá đắt.
Nếu như không phải do hi vọng đã bị cắt đứt hoàn toàn, bọn họ cũng sẽ không tức giận đến vậy.
Ầm!
Đột nhiên, một trận đất rung núi chuyển.
Sắc mặt mọi người trên chiến trường đều đột biến.
“Dừng tay!” Một giọng nói như sấm truyền vào trong tai từng người.
Mọi người nhìn về phía phát ra âÂm thanh thì phát hiện một thanh niên mặc áo bào trắng, cưỡi hoàng ngưu đang lắc lư đi tới.
Trong nháy mắt, vô số ánh mắt tập trung lên người thanh niên áo bào trắng kia.
Cách xuất hiện của hắn, thật sự là quá phong cách!
Thế cho nên Thạc Ngôn sau lưng Đại Hoàng bị mọi người trực tiếp bỏ qua.
“Thanh niên áo bào trắng này là ai, thế mà lại cưỡi một con trâu già Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, trâu bò quá đi mất!”
“Là Nhân loại! Nghe nói bốn vị đại vương và Hổ Bí đại vương liều mạng cũng là vì một Nhân loại, không phải là hắn ta chứ?”
“Không thể nào? Không phải hắn ta đã chết rồi sao?”
...
Một tên Vô Cực Thiên Vị, cưỡi hoàng ngưu Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, hình ảnh này rất có lực trùng kích.
Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, đấy là sự tồn tại ngạo mạn cỡ nào chứ?
Cho dù có chết cũng sẽ không làm tọa kỵ cho người khác đâu!
Trừ khi, đối phương là cường giả Thánh Hoàng Thiên!
Thế mà Vô Cực Thiên Vị kia lại có thể làm được!
“Diệp Viễn! Hắn ta còn không chết! Hả? Đó... đó là... Sao lại như vậy được? Điều này sao mà được chứ?” Hổ Bí nhìn thấy Diệp Viễn, thật sự là nước mắt như mưa.
Diệp Viễn xuất hiện quá kịp thời, kéo dài thêm chút nữa thì hắn ta chắc chắn phải chết rồi!
Nhưng khi ánh mắt của hắn ta rơi xuống con trâu già dưới thân Diệp Viễn, cả người nhất thời hóa đá!
Đám tiểu lâu la đương nhiên không biết đại hoàng ngưu kia, nhưng hắn ta thân làm cường giả bán Thánh Hoàng Thiên, sao có thể không biết được chứ?
“Hổ Bí, đó không là... không phải là...” Trong mắt Cuồng Sư đại vương toàn là sự chấn kinh, nói.
“Sẽ không sai đâu, chính là hắn ta!” Hổ Bí cực kỳ khẳng định nói.
Hổ Bí đã từng vào lãnh địa Thánh Tôn, từng gặp đại tướng Đại Hoàng ngưu dưới trướng Ngưu Ma Thánh Tôn!
Cũng chính vì như vậy, Ngưu Ma Thánh Tôn mới cho Đại Hoàng ngưu đến đây.
Tuy thực lực của Đại Hoàng ngưu thua mấy người Hổ Bí, nhưng hắn ta đại biểu cho Thánh Hoàng Thiên, ai dám không nể mặt mũi?
Hổ Bí nằm mơ cũng không ngờ được, Diệp Viễn thế mà lại cưỡi Đại hoàng ngưu, trở về lãnh địa Hổ Bí!
Được câu trả lời khẳng định, bốn người đều run lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ chấn động.
Đại hoàng ngưu có thân phận thế nào chứ?
Tuy bọn họ là bán Thánh Hoàng Thiên, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Đại hoàng ngưu.
Nhưng Diệp Viễn lại có thể bắt hắn ta làm tọa kỵ!
Quan trọng hơn chính là việc Đại hoàng ngưu lại nguyện ý để hắn ta cưỡi!
Đây đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi!
“Sao hắn lại như vậy chứ? Tại sao hắn ta dám!” Cuồng Sư đại vương khó hiểu nói.
Trên thực tế, trong lòng Đại hoàng ngưu lúc này có trăm ngàn câu chửi lao nhanh qua.
Ngày hôm nay, rốt cuộc thì hắn ta đã ném sạch mặt mũi rồi!
Ai ngờ lúc này, Diệp Viễn đột nhiên vỗ đầu của hắn ta, cười nói: “Đại Hoàng ngoan, xem ngươi biểu hiện không tệ, thứ này thưởng cho ngươi.”
Nói xong, Diệp Viễn ném một viên Trúc Cơ Thiên Đan vào trong miệng của Đại Hoàng.
Đại Hoàng cũng không thấy rõ là thứ gì, nhưng hắn ta biết đó là một viên thiên đan, dù sao sẽ không gây bất lợi cho mình nên cũng được.
Đối với dược hiệu của thiên đan này, hắn ta cũng không ôm hi vọng nhiều lắm.
Một viên thiên đan Vô Cực Thiên Vị lấy ra thì có tác dụng chó gì được chứ?
Nhưng thiên đan vừa vào miệng, hắn ta lập tức cảm thấy không giống với lúc trước.
Hắn ta nhận thấy Thiên Linh Cảm của mình giống như được mở ra vậy!
Cánh cửa luôn muốn chạm đến nhưng lại không với tới được, giống như bị đẩy ra một khe hở!
Thánh Hoàng Thiên!
Đó là cảm giác của Thánh Hoàng Thiên!
Nội tâm của Đại Hoàng dâng trào nỗi kích động tới cực điểm.
Hắn ta đã chờ đợi ngày này bao nhiêu năm rồi?
Diệp Viễn thấy vậy, không khỏi cười nói: “Chậc chậc, Đại Hoàng, ngươi thoạt nhìn thì có vẻ ngốc nghếch, không ngờ là cũng thông minh thật đấy. Chỉ một viên Trúc Cơ Thiên Đan đã khiến ngươi khai ngộ rồi.”
Hắn biết, đây là hiệu quả do Đại Hoàng tích lũy lâu dài được sử dụng hết vào lần này.
Tuy Trúc Cơ Thiên Đan chân phẩm lợi hại nhưng cũng không thể thật sự có đủ tác dụng với việc đột phá Thánh Hoàng Thiên.
Phần nhiều vẫn là tích lũy của bản thân Đại Hoàng.
Trúc Cơ Thiên Đan, chẳng khác gì cái thang.
Trạng thái này gần giống với lúc trước khi Giang Lập đột phá Ngọc Hoàng Thiên.
Đương nhiên, một viên Trúc Cơ Thiên Đan không thể gõ mở cánh cửa Thánh Hoàng Thiên được.
Nhưng bước ra một bước này, Đại Hoàng cách Thánh Hoàng Thiên cũng chỉ còn nửa bước mà thôi!
Đại Hoàng tiếp tục tiến lên, nhưng khí thế trên người hắn ta lại càng ngày càng mạnh.
Chân linh khắp núi nhìn Diệp Viễn, trong ánh mắt lộ vẻ chấn động.
Hắn cho Đại Hoàng ngưu ăn… một viên thiên đan tam phẩm, sau đó, Đại Hoàng ngưu đột phá!
Thời gian dần qua, trên người Đại Hoàng có thêm một loại khí tức hư vô mờ mịt, giống hệt với đám người Hổ Bí.
Giờ khắc này, rốt cuộc thì hắn ta cũng hiểu lời Thánh Tôn đại nhân nói là có ý gì rồi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất