“Gọi nhau là huynh đệ? Chẳng lẽ là bởi vì Thánh Hoàng đạo kiếp?” Diệp Viễn bỗng nhiên hiểu ra, hỏi. 

             Ngưu Ma Thánh Tôn cẩn thận gật đầu nói: “Không sai, chính là vì Thánh Hoàng đạo kiếp! Bản tôn khá hơn hai tên kia một chút, ta đã vượt qua hai lần Thánh Hoàng đạo kiếp! Mặc dù lần thứ ba có thể vượt qua nhưng lần thứ tư chắc chắn sẽ hôi phi yên diệt! Nếu như không đột phá thì sẽ chết thật.” 

             Càng nói Ngưu Ma Thánh Tôn càng không nhịn được mà thở dài. 

             Rõ ràng, Thánh Hoàng đạo kiếp này vô cùng đáng sợ! 

             Thánh Hoàng Thiên là đỉnh cao của Vũ Thanh đại lục này, được vạn người ngưỡng mộ. 

             Nhưng cường giả Thánh Hoàng Thiên cũng có phiền não của cường giả Thánh Hoàng Thiên. 

             Một trong số đó chính là Thánh Hoàng đạo kiếp này! 

             Diệp Viễn đã từng thấy qua ghi chép lẻ tẻ trong điển tịch ở Võ Định Thiên Tông. 

             Khi tu vi đạt tới Thánh Hoàng Thiên sẽ dẫn phát ra Thánh Hoàng đạo kiếp. 

             Thánh Hoàng đạo kiếp không xác định chính xác, có người mỗi vạn năm có một lần, nhưng cũng có người ba vạn năm một lần. 

             Đương nhiên cũng có một vài kẻ xui xẻo một ngàn năm sẽ tới một lần. 

             Chẳng qua Thánh Hoàng đạo kiếp lần sau sẽ khủng bố hơn lần trước. 

             Rất ít người có thể vượt qua ba lần trở lên. 

             Đương nhiên, nếu như thực lực của ngươi có tiến bộ thì trước khi lần Thánh Hoàng đạo kiếp tiếp theo tới tất nhiên có thể yên bình vượt qua. 

             Sợ là sợ thực lực của ngươi vẫn luôn trì trệ không tiến. 

             Rất đáng tiếc, trên Vũ Thanh đại lục này, tu luyện tới cảnh giới Thánh Hoàng Thiên thì cơ bản là sẽ chấm dứt. 

             Không có Thiên Đan ngũ phẩm chống đỡ, không có công pháp nghịch thiên, không có kỳ ngộ kinh người, cơ bản là sau hai, ba lần Thánh Hoàng đạo kiếp thì sẽ nghẻo luôn. 

             Cũng chính vì vậy mà cường giả Thánh Hoàng Thiên trên Vũ Thanh đại lục mới thưa thớt như vậy. 

             Bằng không, cho dù có khó đột phá Thánh Hoàng Thiên thì năm dài tháng rộng cũng sẽ tích lũy được một ít. 

             Nhưng sự thực là toàn bộ cường giả Thánh Hoàng Thiên trên Vũ Thanh đại lục cộng lại cũng sẽ không vượt qua mười ngón tay! 

             “Ha ha, nếu như Ngưu Ma đại ca đã cất nhắc tiểu đệ thì Diệp Viễn từ chối là bất kính rồi.” Diệp Viễn cười nói. 

             Ngưu Ma Thánh Tôn nghe vậy thì mừng rỡ, kích động cầm tay Diệp Viễn nói: “Huynh đệ tốt, từ nay về sau chuyện của ngươi chính là chuyện của ta!” 

             Diệp Viễn cũng cười nói: “Đại ca yên tâm, trên Đan Đạo này, tiểu đệ vẫn có chút lòng tin, chuyện Thiên Đan cứ giao cho ta.” 

             Hai người nhìn nhau cười to không ngớt. 

             Diệp Viễn không phải loại người không biết suy nghĩ, một đại ca Thánh Hoàng Thiên có thể mang lại cho hắn rất nhiều lợi ích! 

             Rõ ràng là Ngưu Ma Thánh Tôn cũng thấy rõ điểm này nên mới có thể nhận người huynh đệ như Diệp Viễn. 

             Dù hắn ta không ra tay, thì cái tên tuổi huynh đệ của Thánh Hoàng Thiên cũng mang lại rất nhiều lợi ích cho Diệp Viễn. 

             Chí ít có một chuyện, Diệp Viễn thừa nhận người đại ca này thì khi xuyên qua Vạn Yêu Đại Sơn trở lại Ngũ Đại Thiên Vực sẽ không có vấn đề gì. 

             Thạc Ngôn ở bên cạnh cũng đã trợn tròn mắt. 

             Vừa rồi còn kêu gào hô đánh hô giết, sao chỉ trong nháy mắt mà hai người đã là huynh đệ rồi? 

             “Không đúng! Ta vừa mới bái Thánh Tôn đại nhân làm sư phụ, đại ca ngươi lại nhận Thánh Tôn đại nhân là đại ca, vậy ta, ta là cái gì chứ?” Vẻ mặt Thạc Ngôn ngơ ngác nói. 

             Diệp Viễn cười nói: “Mỗi người chúng ta đều là bằng hữu của nhau! Khi ngươi ở chung với đại ca, tất nhiên sẽ gọi hắn là sư tôn, nhưng khi ở cùng ta thì tất nhiên sẽ gọi ta là đại ca.” 

             Hình như Thạc Ngôn chưa từng thấy quan hệ phức tạp như vậy, cứ cái hiểu cái không mà gật đầu. 

             Rõ ràng Ngưu Ma Thánh Tôn cũng hết sức hài lòng về Thạc Ngôn. 

             Hắn ta gật đầu cười nói: “Đúng là nên như vậy! Ha ha. Lão Viên và Đại Điểu ở bên kia nói khoác là đệ tử của mình rất lợi hại này kia, lần này nhất định ngươi phải làm cho vi sư nở mày nở mặt!” 

             Tất nhiên hai vị Lão Viên và Đại Điểu có thể khiến cho Ngưu Ma Thánh Tôn nói vậy thì chắc là hai bị Thánh Hoàng Thiên còn lại rồi. 

             Thạc Ngôn gật đầu nói: “Sư tôn yên tâm, chắc chắn đồ nhi sẽ không phụ sự mong đợi của mọi người! Chẳng qua trước đó thì đồ nhi còn có chút việc riêng cần trở về tộc xử lý, cũng xin sư tôn đồng ý.” 

             Nói đến đây, giữa nhân trung của Thạc Ngôn lại lô ra vẻ ác liệt. 

             Diệp Viễn từ xa nhìn thấy một màn như vậy thì trong lòng thầm gật đầu. 

             Tên tiểu tử này, cuối cùng cũng trưởng thành rồi! 

             Thạc Ngôn không có lòng tranh hùng, nhưng không biết vì sao mà chín vị đại ca lại liên hợp với nhau, ép hắn ta đến tình cảnh này. 

             Bây giờ tuy Thạc Ngôn còn chưa hết tính trẻ con nhưng mà hổ bá chi khí đã bắt đầu ẩn hiện. 

             Đợi qua một thời gian thì tất nhiên sẽ là Hổ Bí đại vương thứ hai. 

             Đương nhiên, trong mắt Diệp Viễn thì e là thành tựu của Thạc Ngôn còn muốn vượt qua cả Hổ Bí! 

             Ngưu Ma Thánh Tôn là nhân vật thế nào, chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra đầu mối nên gật đầu nói: “Ừ, để cho Đại Hoàng đi theo ngươi đi!” 

             Thạc Ngôn mang người ra khỏi sơn động, Đại Hoàng khéo léo đứng ở một bên, có vẻ vô cùng hàm hậu. 

             “Đại Hoàng, đây là Diệp Viễn, huynh đệ ta mới kết bái. Từ này về sau, ngươi phải dùng sư lễ với hắn, có hiểu không?” 

             Trong chốc lát mắt của lão hoàng ngưu đã tròn xoe, nhìn chằm chằm vào Diệp Viễn, giống như là nhìn thấy quái vật. 

             Hắn ta không rõ, vì sao mới đi vào một chút thôi mà Diệp Viễn nhanh chóng biến hóa, trở thành huynh đệ của Thánh Tôn đại nhân rồi? 

             Phải biết rằng ngay cả thiên tài như Thạc Ngôn cũng chỉ có thể trở thành đệ tử của Thánh Tôn đại nhân mà thôi! 

             Tên tiểu tử này có tài đức gì mà lại có thể làm huynh đệ của Thánh Tôn. 

             “Thánh Tôn đại nhân, việc này…” 

             Diệp Viễn nhìn thấy biểu cảm đặc sắc của Đại Hoàng ngưu thì trong lòng cũng thấy rất buồn cười. 

             Nhưng mà trên mặt hắn lại không lộ ra biểu cảm tức giận gì, lạnh lùng cười nói: “Đại ca, tiểu đệ không chịu nổi đại lễ của hắn đâu! Vừa rồi Đại Hoàng tiền bối còn nói tiểu đệ vẽ hổ không thành ngược lại lại ra chó, còn suýt chết hai lần trong tay hắn kìa!” 

             Đại Hoàng vừa nghe vậy lập tức có cảm giác bị sét đánh trúng đầu. 

             Cái nồi này hắn ta không cõng nổi đâu! 

             Phải biết rằng đây đều là mệnh lệnh của Thánh Tôn đại nhân, nhưng cũng không thể để cho Thánh Tôn đại nhân bị trừng phạt chứ? 

             Đại hoàng ngưu không thể làm gì khác hơn là nói: “Cái này… Diệp Sư tại thượng, trước đây đều là Đại Hoàng không đúng, Đại Hoàng ở đây bồi lễ với ngài!” 

             Diệp Viễn nhìn Đại Hoàng, cười như không cười nói: “Muốn để ta tha thứ cũng được, ngươi đồng ý với ta một việc thì chúng ta liền xí xoá chuyện cũ.” 

             Nhìn thấy trên mặt Diệp Viễn là nụ cười không có ý tốt, trong lòng Đại Hoàng cảm thấy rất bồn chồn. 

             Nhưng lúc này hắn ta cũng không được phép từ chối, chỉ có thể lập tức gật đầu, nói: “Kính xin Diệp Sư dặn dò.” 

             Diệp Viễn cười nói: “Ừm, vừa lúc ta muốn đi tới lãnh địa của Hổ Bí đại vương làm chút việc, ngươi làm tọa kỵ cho ta, mọi ân oán giữa chúng ta sẽ được xóa bỏ hết.” 

             Đại Hoàng là trâu, nhưng lúc này trên mặt trâu cũng đã đen như đít nồi. 

             Hắn ta đường đường là cao thủ siêu cấp Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong, vậy mà lại trở thành vật cưỡi cho một Vô Cực Thiên? 

             Hắn ta biết chuyện này sẽ không tốt đẹp gì, nhưng không ngờ là Diệp Viễn lại dùng cách này để trả thù! 

             Ngưu Ma Thánh Tôn đứng một bên cũng có vẻ mặt xấu hổ. 

             Chẳng qua, lúc này đương nhiên hắn ta sẽ không tự rước lấy họa, chỉ đành nói: “Đại Hoàng, khổ cực ngươi đi một chuyến thôi! Đến lãnh địa của Hổ Bí thì nghe lời Diệp Viễn dặn dò cho tốt vào. Ngươi không cần bày ra vẻ mặt này, làm thú cưỡi cho Diệp Viễn, với ngươi chỉ có lợi mà thôi, không xấu chỗ nào đâu” 

             Trong lòng Đại hoàng ngưu như có một vạn câu ‘thao nương ngươi’ chạy qua. 

             Cái gì mà chỉ có chỗ tốt không có chỗ xấu chứ? 

eyJpdiI6IjRWQW1MZzZXd0tOcmdKYjlUMXRPWlE9PSIsInZhbHVlIjoidXBRSHhzREd3NE80OWNNc2ZvVFhHb1dtZnZlRit5XC9nTU9QQk5LdkNXSmVySzBMU002Zm8ySUloY3RxSHBUTHBCT0gxeFE4aTVrQnFENnJZeWpQZkF0TkZOZ3l1SzExUXF1Z0R2VjZIZGp6aFhzWndKNlE5djZtZHZON3pVOFlkb2xaUlgwTFZhUndqQ0RRTThVTnQzRkxzNThBNkJxd213blRjdFBZek1DQXV5bzkwUWV3M1JOeEpXcHh4SWZmM1duNEJrcW5CSjNJU29ZSnFXR1hlbFlFa04xT3NxQXVBOVwvQmNRK2VFaW9HQkF5UkE4VmhTTUJSUzU4Y1Z3cEc2aUUwTnVhWnVDQVRTRzFuWXVNSTJNRGc3czVYTjNzWTVSeXlVVEdOK1BQb2ZwNFVUV1I3WGNFYk9ndDhkNmZ1WEpNbzUxNFNybXJOQjB5Wis4ZGtTUjBaeDFCV3JzVzltRXN5WDduenVCNUpDbjJTWWhJeHplcXp1M0JwaSs0NFwvS21jXC9MSm42QXZCYlBDS0FjUmptamY2SG91M3J4RUFlbWpXa1NhNlY0ZTRYRGIzREM2OFRQbWNOZTR0UFluVjBaNGJXT09iZnliT1htNEYwb3orQk1QSXh4RmVoak9LaGczWDhxb0pQS2dJPSIsIm1hYyI6ImM4OWFiNjUxY2ExNGM5NWE2ZDk0NDJkYTBkYTE5NTlkM2I2NTNjMWE2YzNiZWI3MDdlZWQwYTNhMWUxY2I3ZGEifQ==
eyJpdiI6IlF6ZUxZQjJEb01VWXk3ZHJTd3lIWFE9PSIsInZhbHVlIjoiSGowYzZJNWRNN3Jvek1TQTY3S1NnZnQ0RGgwMzF0VU5OUDdBSTNcL0tjcXNLZ0tEZ0NvZUw3OVNCUDBsSmhEYjhFS2FhdGtESTh4NG9qeld4aVZ6U05oOWEzaWE4V1l0STRRcEJCc3FyRmFUNTZtNjFObjdxSFUxQ0R4VDU0RmtUd1h4S2Rnc3VUbUd5Y25LakNCS1FldnhMcGo4Y2pnU1lVbW01aEVpdE5FVkNHWWoyVzh4U0RBaXF4VWttTGlzWkFZNW1xa25FVFc3ZkVsRFJGQzNFNElFdkFQZlVQbTYycHl6SXNsXC95WVRSSGdycTNSMlE3NUh5WDAzaE9OWUo3R21mTGdvb2VON1dEMHJseFloZGdCNGV6TUZ0d3NSTTlxQ0hlU3dVaWFUST0iLCJtYWMiOiJlZmEwMjM1OTU2ZWNmMjMyZWIwMzkxYWNmMzc5N2FkY2U4OGJmY2M5NmZjZTcxMDNhNjdlODM3OGU1ODMwMDkxIn0=

             Nhưng lời nói của Ngưu Ma Thánh Tôn thì hắn ta không thể không nghe, không thể làm gì khác hơn mà nói: “Vâng, Đại Hoàng tuân mệnh!”

Ads
';
Advertisement
x