Diệp Viễn vỗ đầu trâu của hắn ta, cười nói: “Thế nào, không giết ta nữa chứ?”
Đại Hoàng đổ mồ hôi hột, vội vàng nói: “Diệp đại sư thủ đoạn quỷ thần khó lường, là Đại Hoàng mạo phạm trước! Từ nay về sau, Đại Hoàng nhất định hành lễ đệ tử với Diệp đại sư!”
Đến lúc này, nếu như hắn ta vẫn không hiểu tại sao Thánh Tôn đại nhân phải xưng huynh gọi đệ với Diệp Viễn, vậy thì hắn ta đúng thật là một tên ngu ngốc.
Một viên thiên đan tam phẩm lại có thể khiến hắn ta đột phá đến bán Thánh Hoàng Thiên, quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Dùng quỷ thần khó lường để hình dung cũng không hề quá mức.
Diệp Viễn cười ha ha nói: “Ừ, sau khi trở về, ta sẽ cho ngươi một phần danh sách, nếu như ngươi có thể góp đủ thiên dược, đến lúc đó tự nhiên ta sẽ giúp ngươi luyện chế một viên Quỳnh Dao Thiên Thánh Đan, giúp ngươi đột phá Thánh Hoàng Thiên.”
Người Đại hoàng ngưu run lên, không dám tin nói: “Chuyện... chuyện này là thật sao?”
Diệp Viễn cười nói: “Đương nhiên là thật, chẳng lẽ ngươi cho là lời của đại ca chỉ là đùa thôi sao?”
Đi tới trước mặt mấy người Hổ Bí, bọn họ khom người thi lễ với Đại Hoàng.
“Bái kiến Đại Hoàng thống lĩnh, chúc mừng Đại Hoàng thống lĩnh đột phá bán Thánh Hoàng Thiên!”
Đối với mấy người kia, Đại Hoàng tất nhiên là có cảm giác về sự ưu việt, gật đầu nói: “Mấy vị có lòng. Hôm nay người chủ sự ở đây chính là Diệp đại sư, các ngươi chỉ cần nghe hiệu lệnh của hắn là được.”
“Diệp đại sư?” Mấy người chấn động, không dám tin nói.
Đại Hoàng thống lĩnh có thân phận cỡ nào, thế mà lại làm lễ đệ tử với Diệp Viễn, thế giới này làm sao thế?
Diệp Viễn biến mất một thời gian ngắn rồi nhanh chóng biến hóa trở thành ‘Diệp đại sư’!
Tuy trước đó bọn họ đã mơ hồ suy đoán, sợ là Diệp Viễn đã leo lên làm quen với Ngưu Ma Thánh Tôn, nhưng thoáng cái đã biến thành loại quan hệ này, bọn họ vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!
Đại Hoàng thản nhiên nói: “Diệp đại sư và Thánh Tôn đại nhân đã kết bái huynh đệ, bản thống lĩnh đương nhiên phải đối xử như sư!”
“Cái gì! Kết... kết bái huynh đệ?” Cả người Hổ Bí đại vương chấn động, suýt chút nữa thì tự cắn vào lưỡi của mình.
Giờ khắc này, cảm giác vui mừng của bọn họ khi Diệp Viễn mất mà trở lại đã biến thành hoảng sợ.
Đây cũng không phải là chuyện đùa đâu!
Một Vô Cực Thiên Vị, kết bái huynh đệ với Thánh Tôn đại nhân, đây là động tác gì?
Phải biết rằng, khi Diệp Viễn ở chỗ bọn họ thì giống như con tin đấy.
Thế mà bọn họ lại đem huynh đệ của Thánh Tôn đại nhân làm con tin!
Sai sót này cũng lớn quá đi mất!
Tuy họ đều là bán Thánh Hoàng Thiên, nhưng lại không biết chuyện Thánh Hoàng Thiên phải độ kiếp.
Tự nhiên cũng không thể nào hiểu được, tại sao Ngưu Ma Thánh Tôn phải làm ra chuyện hoang đường như vậy.
“Được rồi! Thánh Tôn đại nhân nói, sau này khi nhìn thấy Diệp đại sư cũng giống như nhìn thấy ngài ấy. Nếu có ai làm khó Diệp đại sư, đó chính là kết thù với ngài ấy!” Đại Hoàng thản nhiên nói.
Sắc mặt của năm người trong nháy mắt đã khó coi tới cực điểm.
“Bái... Bái kiến Diệp đại sư!” Hổ Bí đại vương kịp phản ứng trước, hơi có vẻ lúng túng nói.
“Bái kiến Diệp đại sư!” Mấy người Vạn Tượng cũng xấu hổ bái kiến Diệp Viễn.
Thậm chí trên gương mặt còn mang theo sự sợ hãi nồng đậm.
Bọn họ sợ Diệp Viễn sẽ thu nợ trước đó!
Có một Thánh Hoàng Thiên làm chỗ dựa vững chắc, muốn diệt những người như bọn họ dễ như trở bàn tay!
Sao Diệp Viễn lại không biết sự lo lắng của họ chứ, cười cười nói: “Mấy vị không cần sợ, ta không có ý tìm các ngươi tính sổ, chuyện đã đồng ý với các ngươi thì cũng sẽ làm được. Chẳng qua bây giờ vẫn nên xử lý việc nhà của Hổ Bí đại vương trước đã.”
“Việc nhà?” Vẻ mặt Hổ Bí mờ mịt hỏi.
Lời này vừa nói ra, mặt đám người Hòa Phương sau lưng Hổ Bí đều biến sắc.
Diệp Viễn cười nói: “Lẽ nào ngươi không biết, chuyện ta và Thạc Ngôn lọt vào vòng vây giết ở Tam Thánh Sơn, thật ra là kiệt tác của đám nhi tử của ngươi à?”
“Cái gì!” Hổ Bí chấn động, xoay người nhìn về phía các con của mình.
“Phụ vương, bọn ta không có!” Sa Ba phản ứng đầu tiên, thề thốt phủ nhận nói.
“Đúng vậy, phụ vương, ngài cũng phải nghĩ xem thực lực của bọn ta chứ, sao có thể điều động nhiều cường giả Ngọc Hoàng Thiên như vậy được? Diệp Viễn, hắn leo lên đại thụ, đây là đang ngậm máu phun người!” Hòa Phong cũng vô cùng căm hận nói.
Đám người Tử Quang Chiến Lang sớm đã trốn sạch.
Dù sao cũng không có chứng cứ, chỉ cần bọn họ không chịu thừa nhận, Diệp Viễn còn có thể làm gì bọn họ được?
Hổ Bí nghe xong hơi nhíu mày.
Tuy hắn ta sủng ái tiểu nhi tử Thạc Ngôn, nhưng cũng không thể bởi vì một câu mà xử tử chín đứa con còn lại.
“Diệp đại sư, tuy hiện tại ngài kết bái huynh đệ với Thánh Tôn đại nhân, nhưng cũng không thể tùy tiện đổ oan người khác đi? Thực lực của bọn họ, bản vương rõ ràng nhất, không có khả năng điều động nhiều cường giả Ngọc Hoàng Thiên như vậy được!” Hổ Bí nói.
Nghe xong lời này, mấy người Hòa Phong đều thầm thở phào nhẹ nhõm, đều nhìn về phía Diệp Viễn với vẻ hả hê.
Rốt cuộc thì Thạc Ngôn tuổi trẻ, nghe được mấy ca ca nói láo như vậy, sớm đã vô cùng giận dữ.
“Các ngươi còn biết xấu hổ hay không? Bát Ban Báo và Tử Quang Chiến Lang đều đã chính miệng thừa nhận, vậy mà các ngươi còn đứng đây diễn trò! Uổng cho ta coi các ngươi là người thân nhất, thế mà các ngươi lại hung ác như vậy!” Thạc Ngôn giận không kiềm được, nói.
“Lão Thập Lục, không thể nói lung tung được! Bọn ta làm ca ca, bình thường cũng nhường không ít sự sủng ái cho ngươi! Điểm này, tin là phụ vương cũng nhìn thấy! Bây giờ ngươi tìm được núi dựa lớn, thì sẽ hạ thủ với các huynh đệ sao? Lão Thập Lục, ngươi cũng độc ác quá đi?” Sa Ba nói với vẻ mặt ‘tức giận’.
“Lão Thập Lục, ngươi muốn kế thừa đại vương vị của phụ vương, còn cần sự cố gắng của bản thân. Cho dù giết tất cả bọn ta, thực lực bản thân ngươi không tốt cũng không được đâu!” Hòa Phong thêm dầu vào lửa.
Hổ Bí nghe xong, hiểu rõ gật đầu.
Xưa nay biểu hiện của bọn họ, mình vẫn có thể nhìn ra được.
Chín đứa khác đúng là đã chiếu cố Thạc Ngôn rất nhiều.
Chỉ là hắn ta không biết, tình thế trong một năm gần đây đã biến hóa rất nhiều.
“Lão Thập Lục, ngươi đã lớn rồi! Nhưng mà thủ đoạn này, khiến bản vương quá thất vọng rồi!” Hổ Bí thở dài, phiền muộn nói.
“Các ngươi… các ngươi...” Thạc Ngôn gấp đến độ mặt đỏ tới mang tai.
Thạc Ngôn phát hiện, bản thân vẫn là quá non nớt.
Nói mấy câu, đúng là bị chặn họng không phản bác được.
Hắn ta thực sự tìm không ra chứng cứ để phản bác bọn họ.
Lúc này, Diệp Viễn vỗ vai hắn, không nhanh không chậm nói: “Tiểu tử, không cần phải đỏ mặt tía tai như vậy. Ngày hôm nay ta dạy ngươi một chiêu, trên thế giới này, ngôn ngữ đều vô nghĩa. Chỉ có thực lực, mới thật sự là bản lĩnh để đứng thẳng!”
Vừa dứt lời, một công kích nguyên thần bắn ra.
Sa Ba kêu lên một tiếng đau đớn, trực tiếp ngã xuống đất bỏ mình.
Tất cả mọi người ở đây đều biến sắc.
Chẳng ai ngờ rằng, Diệp Viễn lại ra tay giết người trong tình huống không hề có đạo lý như vậy!
“Diệp Viễn, ngươi!” Hổ Bí giận dữ nói.
Hắn ta đã đề phòng Diệp Viễn, lại không ngờ là Diệp Viễn lại dùng nguyên thần công kích, nháy mắt đã giết chết Sa Ba!
Diệp Viễn không để ý tới hắn ta, vẫn thản nhiên nói với Thạc Ngôn: “Ta mở đầu, còn dư lại giao cho ngươi.”
Cả người Thạc Ngôn chấn động, chợt gật đầu thật mạnh.
Nếu nói không thông, vậy cứ giết là được rồi!
Trong xương cốt Thạc Ngôn cũng là hán tử có huyết tính.
Đại hoàng ngưu hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: “Bản thống lĩnh đúng là muốn nhìn xem, ai dám ra tay!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất