"Thật tốt quá Diệp Viễn đại ca, bọn họ không đuổi tới đây!" 

             Thạc Ngôn thấy bọn Tử Quang Chiến Lang không đuổi tới, không khỏi quá đỗi vui mừng. 

             Diệp Viễn lại hừ lạnh nói: "Tiểu tử ngốc, nhất định là chúng ta nhầm lẫn bất cẩn bước vào cấm địa nên bọn họ mới không dám đuổi tới! Ngươi nhìn kỹ xem, đây là chỗ nào?" 

             Thạc Ngôn nghe vậy thì giật mình, vội vàng đánh giá xung quanh. 

             Nhìn một cái, hắn ta không khỏi lắp bắp kinh hãi. 

             "Ta hoàn toàn không nhận ra địa hình chỗ này! Chẳng lẽ... Chúng ta đã xâm nhập vào lãnh địa của Thánh Tôn rồi?" 

             Thánh Tôn, là tôn xưng đối với cường giả Thánh Hoàng Thiên. 

             "Thánh Tôn? Cho dù là lãnh địa của cường giả Thánh Hoàng Thiên, bọn họ cũng không cần thiết phải kiêng kỵ như vậy chứ?" Diệp Viễn khó hiểu nói. 

             "Đại ca, ngươi có chỗ không biết rồi, lãnh địa mà Thánh Tôn chưa cho phép thì không thể tự tiện xông vào! Một khi bị phát hiện, chẳng những bị xử tử, mà thế lực liên quan có khi cũng bị tiêu diệt!" Sắc mặt Thạc Ngôn tái mét, nói. 

             Diệp Viễn nghe vậy cũng cau mày nói: "Bá đạo như vậy à? Có điều, chỉ là Thánh Hoàng Thiên mà thôi, cần phải hung hăng như vậy sao?" 

             "Không được, đại ca, chúng ta không thể tiến vào sâu hơn nữa! Một khi bị phát hiện, chúng ta chẳng những phải chết mà phụ vương cũng sẽ gặp phải tai hoạ ngập đầu!" 

             Nói xong, Thạc Ngôn liền lôi kéo Diệp Viễn chạy ra bên ngoài. 

             Diệp Viễn lại cười khổ nói: "Không còn kịp rồi, chúng ta đã bị phát hiện!" 

             Thạc Ngôn biến sắc, chỉ thấy một bóng người từ trong rừng chậm rãi đi ra. 

             Đó là một lão hoàng ngưu, khí tức trầm ổn như núi, đúng là Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn! 

             Lão hoàng ngưu yên lặng nhìn hai người, mở miệng nhàn nhạt nói: "Tự tiện xông vào lãnh địa Thánh Tôn, hai người các ngươi tự sát tạ tội đi." 

             Ngữ khí kia, căn bản là không có chỗ để thương lượng. 

             "Đi!" 

             Diệp Viễn lạnh giọng quát một tiếng, mạnh mẽ lấy Thần Nguyên ra, mang theo Thạc Ngôn bay nhanh đi. 

             Ngồi chờ chết không phải là tính cách của Diệp Viễn. 

             Lão hoàng ngưu hừ lạnh một tiếng, nói: "Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!" 

             Dứt lời, hắn ta đạp một cái dưới chân, thân hình lập tức biến mất không thấy đâu. 

             Diệp Viễn chỉ cảm thấy tim đập dồn dập, uy áp đáng sợ khiến hắn bị ép tới thở không nổi. 

             Thực lực của lão hoàng ngưu này, quá kinh khủng! 

             Ngay khi cả hai cho rằng bản thân hẳn là phải bỏ mạng ở nơi này, thì áp lực đáng sợ ấy bỗng nhiên biến mất không thấy tăm hơi. 

             Đến nhanh, đi cũng nhanh! 

             Nhưng lão hoàng ngưu đã ngăn cản đường đi của bọn họ. 

             "Hai người các ngươi, đi theo ta." Lão hoàng ngưu thản nhiên nói. 

             Hai người Diệp Viễn nhìn nhau, không hiểu cho lắm. 

             Có điều, cuối cùng cũng coi như là nhặt về được cái mạng. 

             Khẽ thở phào một hơi, Diệp Viễn gần như muốn ngất đi, ngay cả sức lực để bước đi cũng biến mất, chỉ có thể để Thạc Ngôn cõng trên lưng. 

             Diệp Viễn lấy ra một viên thiên đan, thương thế nhanh chóng khôi phục. 

             Lão hoàng ngưu nhìn thiên đan của Diệp Viễn, trong ánh mắt hiện lên một tia dị sắc. 

             "Thiên đan này... Hình như có chút không giống." Lão hoàng ngưu nói. 

             Diệp Viễn nhắm mắt luyện hóa thiên đan, căn bản không để tâm đến hắn ta. 

             Vừa rồi thiếu chút nữa chết trong tay lão già này nên Diệp Viễn không có hứng tiếp chuyện. 

             Bị mất mặt, lão hoàng ngưu dường như cũng có chút ngượng ngùng. 

             Có điều hắn ta nhìn thấy tốc độ khôi phục thương thế của Diệp Viễn, trong lòng vô cùng khiếp sợ. 

             Thiên đan này cũng quá đỉnh rồi! 

             Không lâu trước đó, Diệp Viễn còn mang dáng vẻ giống như đang hấp hối, có thể chết bất cứ lúc nào. 

             Lúc này mới bao lâu chứ? Thế mà đã sinh long hoạt hổ rồi! 

             Nếu như trong tay có thiên đan như vậy, vậy thì năng lực tiếp tục tác chiến quả thực có thể nói là khủng bố! 

             Trên lưng hổ, vết thương của Diệp Viễn dần lành lại, khí tức càng ngày càng mạnh. 

             Trước đây, Diệp Viễn đã là Vô Cực Thiên hạ kỳ viên mãn rồi. 

             Lần này, được năng lượng của long tâm rót vào trong trong thân thể, đối với Diệp Viễn mà nói chính là đại bổ. 

             Cho nên, đột phá cũng là chuyện nước chảy thành sông rồi. 

             Lão hoàng ngưu nhìn Diệp Viễn không khỏi có chút cạn lời. 

             ... 

             Lão hoàng ngưu dẫn hai người đi vào một cửa sơn động tĩnh mịch. 

             "Đây chính là chỗ Thánh Tôn đại nhân nghỉ lại, ngươi ở đây đợi, đừng có đi lại lung tung. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả." Lão hoàng ngưu cảnh cáo Diệp Viễn, nói. 

             Diệp Viễn mặc kệ hắn ta, trực tiếp nhảy lên trên một tảng đá lớn, nhắm mắt dưỡng thần. 

             Lão hoàng ngưu thấy vậy thì không khỏi hừ lạnh một tiếng, nói: "Nhân loại vô tri!" 

             Sau khi hai người đi vào, trong lòng Diệp Viễn thầm gọi Di Thiên, nhưng đối phương vẫn không có hồi âm. 

             Hắn cảm nhận được khí tức của long tâm hình như đã uể oải xuống rất nhiều, không khỏi sinh ra dự cảm không tốt. 

             Xem ra lần này ra tay đã làm Di Thiên tiêu hao rất lớn. 

             Diệp Viễn cảm thấy vô cùng áy náy với Di Thiên. 

             Hắn vốn định hỏi thăm một chút xem huyết mạch Hỗn Độn Chân Linh là thứ gì nhưng xem ra bây giờ không đùa được nữa rồi. 

             Diệp Viễn cũng không lo lắng cho Thạc Ngôn, hắn suy đoán, vị Thánh Hoàng Thiên này đột nhiên ngăn cản lão hoàng ngưu, sợ là bởi vì đã phát hiện huyết mạch của Thạc Ngôn không giống bình thường. 

             Đơn giản là không có chuyện gì. Diệp Viễn chợt nhớ tới võ kỹ Di Thiên đã dùng khi giết Bát Ban Báo, tinh thần không khỏi lập tức tỉnh táo hẳn. 

             Chiêu này tên là Cửu Thiên Hóa Long Quyền, uy lực bưu hãn tới cực điểm. 

             Diệp Viễn tin là nếu mình học xong, cho dù không sử dụng Thông Thiên Sơn thì cũng hiếm mà gặp được địch thủ trong Vô Cực Thiên Vị! 

             Một chiêu này, Di Thiên đã mượn thân thể Diệp Viễn để phát ra nên Diệp Viễn cảm nhận rõ ràng quỹ tích long khí vận chuyển. 

             Chẳng qua, quỹ tích vận chuyển của môn võ kỹ cực kỳ huyền diệu và phức tạp, độ khó rất cao. 

             Diệp Viễn bắt đầu dựa theo cảm giác của thân thể, vận chuyển Long khí. 

             Một quyền đánh ra! 

             Rầm! 

             Uy lực chả có gì đáng nói. 

             Thậm chí, ngay cả thân cây phía trước cũng chỉ khẽ lay động một cái. 

             Từng cảm thụ không có nghĩa là mình có thể thi triển được. 

             Võ kỹ huyền diệu như vậy, sẽ không truyền lại bằng lời nói được. 

             Võ kỹ khủng bố có thể vượt qua một đại cảnh giới để giết địch, thậm chí, so Đại Đạo Hoá Hình thì còn mạnh hơn nhiều, sao có thể đơn giản luyện thành được? 

             "Thời điểm Di Thiên tiền bối vận dụng võ kỹ có thể đưa tới sức mạnh Đại Đạo. Tuy rằng cách làm khác với Đại Đạo Hoá Hình nhưng thật ra kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Nhưng tại sao khi mình vận chuyển sức mạnh Chân Long lại không có cách nào cảm ứng được sức mạnh Đại Đạo chứ?" Diệp Viễn nhíu mày thầm nghĩ. 

             Nhân tộc cùng Chân Linh, tuy phương pháp tu luyện khác nhau nhưng trăm sông đổ về một biển. 

             Nhân loại dựa vào cảm ngộ của bản thân để lĩnh ngộ sức mạnh quy tắc. 

             Mà Chân Linh lại thông qua huyết mạch của mình, cảm ứng quy tắc Đại Đạo. 

             Long tộc sinh ra từ Hỗn Độn, sức mạnh huyết mạch cực mạnh nên việc cảm ứng được sức mạnh Đại Đạo tất nhiên cũng không hề tầm thường. 

             Nhưng chính là bởi vì như vậy, loại cảm ứng này cũng càng thêm khó khăn. 

             Diệp Viễn một lần lại tiếp một lần luyện tập, vận chuyển pháp môn võ kỹ càng ngày càng quen tay, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không cách nào tìm được điểm mấu chốt. 

             Nhưng hắn cũng không nhụt chí, khó khăn cách trở cỡ này với hắn mà nói hoàn toàn không tính là gì. 

             Đúng lúc này, lão hoàng ngưu một thân một mình, chậm rãi đi ra khỏi sơn động. 

             Hắn ta nhìn Diệp Viễn, lộ ra vẻ khinh thường nói: "Thì ra ngươi còn là một Long Huyết võ giả, chỉ tiếc, hổ lại vẽ thành chó! Võ kỹ cho dù có tốt, chỉ tiếc ngươi không cách nào phát huy ra sức mạnh thật sự của nó. Chân Long sống ở Hỗn Độn, chính là con cưng của Thiên Đạo, há lại để một nhân loại như ngươi bắt chước được à?" 

             Diệp Viễn không phản ứng lại lão hoàng ngưu, nhưng trong đầu của hắn lại đột nhiên xẹt qua một suy nghĩ nhanh như chớp! 

eyJpdiI6IkM0UkxwWjdENEdEMExOYmludWtCeEE9PSIsInZhbHVlIjoiWkZTMHdMZHVXdHY2ME53blBubndJRjFcL0JZQXlidmJDK0dhOUxUNGxEZkljMDZcL2lUYlU5Sk9YWkhCbG03RGxTODZMQko3WkJ4ZlV4MG9zQTFFNFl2czB0M0c3ZkQwbkN4Qk5nUHp0eFozXC9taVZNVnhSbnVnSTNJSlwvdnVmTlFyeW9OaVwvVWIxcUJqcWlmXC9TRFhyM0MxUDl3bDFHWlR6K3RPXC9YVlhRSXlDNUVpYVlDT0g2ekFBYkJMVDI2N1BybjFHOWpteE5kdTlYMkp3YjROSCt5bDZjREpFSU5DUjY3MUNtTThxMEdGdzBxSElpVzYyOWM5Y2Q5dElnT0E2TjBiVVd1RjZNV1M4SllpVUhINGFZK1pcL2d3WkFCSXNDTkw5OWVQbGs4UDVpZU90ZnlYUGV1cG16K2F3ZitKOGlDQ3llQm9iMGp5aHA5NDRMK3hGN3Z3M3JzekpBemlwSXVhOXp5ZDFyT1piQWp6UVwvT3hxTFREbmtKYStMXC9FekZhM3JUSnRBYXArb3lPMXZKWDJadVdjTTZoMERvV0sySmxxZzVUR25rZFlRNlRlbXNqY3dOZmVrWGJWNGVpcmc1WFVqYWFVU2RUWG5TYUU1R0hzR3RPNHRnc2k3b3NncVwvNWZSUjJQdGJ0a0NOVmJ0dWUwK01NMmdcLzQrazg0YjJuRUluaVJDT3ZxUGErSVNOQzFcLzRtNldQMlpmeHZoMmd3RitRK2pJdHhwWEZzSW1oWGM0dkhiYnIzQTdBRWFtK1NuZ21kYytJWHBKZWN1MkN1SldSaWVKXC9JY1pOV1RacGhqdGJYekxYTWltTTBmREY1cG9YSjBjZ1hRUGRSK1VsMEFRR2R5XC9zOHJlNDBYY0Q2R0w0Y0U5Uzd2Nyt1eFlZRlZQY1Q0TDBTbk5KRzNwMzBCMyt3dE56REtDZFZTS1gwMDRIaW1RN09zb0lTZmxXb3ZFck52akd3PT0iLCJtYWMiOiI4OTZhMDIwZmJkNGQwOWI0MWI3OTQzOTBlOGVjZjQyODczNzNhZWI3ZDY2ZmE5ZjBiOGZhMjA5ZDdlM2IzOWMyIn0=
eyJpdiI6Imc3dTZZcHFjUXBTQ0lYZHh1emFhV1E9PSIsInZhbHVlIjoiS2pna3YrdG1CNndGZUJNZWIwTkg4b0p4WkVkVHVWb0NiNTNXdGRyeENqZVVBdERFcTRKY0cxSE9vSW40cmw5MUxSNmpHR1JCdThPWTFcL0xvM0xydGlUMmNpdnZwSzU1N25nc2M0c0NpY2NIQmZjN0txZVRTM0Rqb2hCWHdOZG1lTG9CaEdKNlRTU0FKV0x3bG84cFA3VTgrenFJOWFaeDJCMVBkRkI5M0xMZmttZ2ttKzVkOUFEN0RcL1JNa3hIbDcxK3JHY3BKbnBib01XaTlBOXIzaFhGTzhzN3dlNWd6WGx0S3BGNTcyTnU3blBcLzJPNm9lbVVvb3EzWW11ZUp4XC85djB2WnpEVnZBYks0Um9jWnN0eEZnVjFnNGdpY3FvN01wZkxJXC9RWTIrVFlQRFI4RFwvQXFnTDlNR20wQ1BPeWtJXC9oU1lIcEh0SFl5VFdKYXJcL1ZZa1VJSW43UjNzQjRyeFFIUmlvMHU2a1BTK0dSY0d0dUFvWE9Td1RkdGFuYmJUSXpcLzd3R2JEN3RNWFJMVEVTR2ZcL0E9PSIsIm1hYyI6ImRhODRkZDA5NTYwMGJiOTIwZjU1NmNlNDI3Y2JmNzQzMzE2NTc5NTE3MGVjNmUxYTU0OTRiNzY3NGU2OWRiYjMifQ==

             Diệp Viễn vẫn không phản ứng lại hắn ta, hơn nữa, ánh mắt của hắn càng ngày càng sáng ngời.

Ads
';
Advertisement
x