Ở sâu trong huyệt động tĩnh mịch, trong bóng tối có một bóng dáng như ẩn như hiện.
Khi đối mặt với bóng người này, Thạc Ngôn ngay cả thở mạnh cũng không dám!
“Ngươi là nhi tử của Hổ Bí?” Một lúc lâu sau, bóng người mở miệng nói.
“Hồi Thánh Tôn đại nhân, gia phụ chính là Hổ Bí đại vương.” Thạc Ngôn vội vàng nói.
“Ừ, Hổ Bí sinh được một nhi tử khá đấy, ngươi tên là gì?”
“Ta tên là Thạc Ngôn.”
“Thạc Ngôn, ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử của bản tôn không?”
Thạc Ngôn lập tức ngẩn người ngay tại chỗ, trong thời gian ngắn không biết phải làm sao.
Hắn ta hoàn toàn không ngờ là Thánh Tôn đại nhân lại muốn thu mình làm đồ đệ!
Thánh Hoàng Thiên, đó là nhân vật giống như thần!
Toàn bộ Vũ Thanh đại lục có vô số cường giả, nhưng người có thể đặt chân đến Thánh Hoàng Thiên chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Cho dù phụ thân là Hổ Bí đại vương đã đạt tới bán Thánh Hoàng Thiên, chỉ kém một bước nữa đã có thể đột phá thành công, nhưng chung quy vẫn chỉ là ‘bán’!
Nửa bước này chính là một cái lạch trời!
Nửa bước này thật quá khó khăn!
Bây giờ nhân vật như thần này lại muốn thu mình làm đồ đệ?
Đây đúng là chuyện tốt trên trời rơi xuống!
Thạc Ngôn có vẻ mừng rỡ như điên, trực tiếp quỳ gối xuống, kích động nói: “Đệ tử bái kiến sư tôn!”
Bóng người gật đầu nói: “Ừ, sức mạnh Huyết Mạch của ngươi rất mạnh, có bản tôn chỉ điểm thì tương lai có hy vọng bước vào cảnh giới Thánh Hoàng Thiên! Trong Vạn Yêu Đại Sơn này có ba vị Thánh Hoàng Thiên, bản tôn có danh hào là Ngưu Ma Thánh Tôn! Từ giờ trở đi, ngươi chính là đệ tử của bản tôn!”
“Thì ra sư tôn chính là Ngưu Ma Thánh Tôn! Ta nghe phụ vương nói, năm đó Ngưu Ma Thánh Tôn quét ngang Vạn Yêu Đại Sơn, áp đảo vạn thú, chứng đạo Thánh Hoàng Thiên! Sư tôn là người đắc đạo trễ nhất nhưng cũng là người mạnh nhất trong ba vị Thánh Hoàng Thiên! Không ngờ rằng đệ tử lại có may mắn có thể bái ngài làm thầy!”
Nghe được danh hào Ngưu Ma Thánh Tôn, Thạc Ngôn không khỏi vui mừng quá đỗi.
Hắn ta không ngờ sẽ có một ngày, mình lại trở thành đệ tử của cấp bậc truyền kỳ.
Nhưng Thạc Ngôn biết, hắn ta có thể trở thành đệ tử của Ngưu Ma Thánh Tôn thật ra một phần công lao rất lớn phải quy về cho Diệp Viễn.
Lúc trước, khi hắn ta lâm vào giây phút sinh tử có thể thức tỉnh huyết mạch trong giai đoạn quan trọng nhất chính là nhờ tác dụng then chốt mà Thiên Đan chân phẩm do Diệp Viễn đưa đến!
Thiên Đan chân phẩm dung hợp với sức mạnh Đại Đạo, những sức mạnh Đại Đạo này vẫn luôn nằm im trong thân thể hắn ta.
Nếu như không nhờ có một phần sức mạnh này, chỉ dựa vào thiên phú của hắn ta thì sẽ không có khả năng thức tỉnh huyết mạch.
Càng không cần phải nói đến được Ngưu Ma Thánh Tôn nhìn trúng mà trở thành đệ tử.
“Đều đã là chuyện năm xưa rồi, không đáng nhắc tới.” Ngưu Ma Thánh Tôn thản nhiên nói, không mừng không vui.
“Đúng rồi, Sư tôn, đại ca của ta cũng có thiên phú huyết mạch, ngươi có thể chỉ điểm cho hắn một chút…” Thạc Ngôn không quên Diệp Viễn, nói.
Ai ngờ, Ngưu Ma Thánh Tôn lại thản nhiên nói: “Một võ giả có huyết mạch bỏ đi mà cũng gọi là có thiên phú huyết mạch? Nhân loại vốn không nên xuất hiện ở Vạn Yêu Đại Sơn, ta đã để cho Đại Hoàng đi giải quyết rồi!”
Sắc mặt Thạc Ngôn thay đổi nói: “Cái gì! Sư tôn, ngài!”
Ngưu Ma Thánh Tôn lơ đễnh, thản nhiên nói: “Nhớ kỹ, huyết mạch của ngươi vô cùng cao quý, có chứa sức mạnh Hỗn Độn! Hắn chỉ là một nhân loại, không có tư cách làm bạn với ngươi!”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài sơn động đã truyền đến một trận Long uy kinh khủng!
Một tiếng rồng ngâm uy lực tận trời!
Trong bóng tối, sắc mặt Ngưu Ma Thánh Tôn biến đổi nhanh chóng, lập tức truyền âm nói: “Đại Hoàng, dừng tay!”
Bên ngoài sơn động, sắc mặt Đại Hoàng cũng rất khó coi.
Vừa rồi, một quyền của Diệp Viễn đánh trúng đã làm hắn ta phải lùi lại ba bước!
Một Vô Cực Thiên trung kỳ mà lại đẩy lùi được cường giả Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn lùi lại ba bước, đúng là không thể tưởng tượng nổi!
Phải biết rằng, cường giả Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn đã có thể vẫy tay cũng giết chết được cảnh giới Vô Cực Thiên.
Cho dù là Vô Cực Thiên đại viên mãn cũng không thể đánh hắn ta lui nửa bước!
Nhưng mà thanh niên trước mặt lại làm được.
Tuy trong này có một phần là do hắn ta khinh địch, nhưng lui chính là lui.
Uy lực của một quyền kia có thể nói là rất khủng bố!
Hắn ta tin cho dù có là Vô Cực Thiên đại viên mãn, chắc chắn cũng bị một quyền đánh nát!
Mạnh mẽ không ai bằng!
Ngang ngược!
Bá đạo!
Trước đó hắn ta còn cười nhạo Diệp Viễn là thứ hỗn huyết bỏ đi, nhưng mà đồ bỏ đi này lại có thể phát ra công kích kinh khủng như vậy!
Không thể không nói là rất bẽ mặt!
Sau khi thẹn quá hoá giận, hắn ta đang muốn ra tay giết chết Diệp Viễn thì lại nghe được truyền âm của Ngưu Ma Thánh Tôn.
Sắc mặt hắn ta khó coi, nói: “Thánh Tôn đại nhân cho gọi ngươi vào!”
Diệp Viễn nhìn hắn ta một cái rồi đi vào sơn động.
“Diệp Viễn đại ca, ngươi không sao thì tốt quá, vừa rồi làm ta sợ muốn chết!” Thạc Ngôn nhìn thấy Diệp Viễn thì kích động nói.
Vừa rồi hắn ta thật sự sợ hãi, còn tưởng rằng Diệp Viễn đã bị giết rồi chứ.
Không ngờ được một chiêu võ kỹ của Diệp Viễn lại làm cho Ngưu Ma Thánh Tôn hồi tâm chuyển ý.
Diệp Viễn cười nói: “Đại ca ngươi mạng lớn, sẽ không dễ chết như vậy đâu.”
Ngưu Ma Thánh Tôn mở miệng nói: “Không ngờ cũng có lúc bản tôn lại nhìn lầm! Thanh niên nhân loại, rõ ràng ngươi có thân thể của Nhân tộc, vì sao lại có huyết mạch Chân Long mạnh mẽ như vậy?”
Huyết mạch của Diệp Viễn cũng có chỗ khác biệt so với chân linh.
Huyết mạch của hắn là ẩn tính, nếu không chủ động thả ra thì sức mạnh huyết mạch sẽ giấu trong huyết dịch, căn bản là không nhìn ra.
Chỉ khi nào bộc phát ra thì Long Uy của hắn chắc chắn sẽ làm cho người ta phải khiếp sợ.
Ngưu Ma Thánh Tôn có thực lực siêu phàm, nhưng hắn ta cũng chỉ nhìn ra Diệp Viễn là một Long Huyết võ giả.
Ai ngờ lại bị trở tay đánh vào mặt.
Chỉ bằng vừa rồi thì sức mạnh Huyết Mạch của Diệp Viễn tuyệt đối không thể bằng Thạc Ngôn!
Nhưng một chiêu lúc nãy đúng là hắn ta nhìn lầm.
Ngưu Ma Thánh Tôn không ngờ được mình lại gặp được hai cường giả có huyết mạch nghịch thiên!
Diệp Viễn nhìn Ngưu Ma Thánh Tôn, nửa cười nửa không nói: “Không giết ta nữa?”
Trên mặt Ngưu Ma Thánh Tôn có chút ngượng ngùng, nhưng vì giấu ở trong động tối nên không ai nhìn ra.
“Nếu ngươi là người Long tộc, tất nhiên cũng là tộc chân linh như chúng ta! Thanh niên nhân loại, ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử của bản tôn không? Có bản tôn chỉ điểm thì cơ hội ngươi đột phá Thánh Hoàng Thiên là rất lớn!” Ngưu Ma Thánh Tôn nói.
Đối với võ giả bình thường mà nói thì đột phá Thánh Hoàng Thiên tuyệt đối là mê hoặc cực lớn.
Vũ Thanh đại lục có vô số cường giả, nhưng bao người có thể đột phá đây?
Trở thành đệ tử của Thánh Hoàng Thiên, ngoại trừ có thể có được tài nguyên nhiều hơn thì chỗ tốt lớn nhất chính là kinh nghiệm đột phá Thánh Hoàng Thiên của bọn họ, biết trước đột phá Thánh Hoàng Thiên sẽ gặp những chuyện gì.
Kinh nghiệm như vậy mới là trân quý nhất!
Diệp Viễn hỏi ngược lại: “Thánh Tôn đại nhân, không biết một quyền vừa rồi của ta ngươi có khả năng thi triển ra hay không?”
Ngưu Ma Thánh Tôn nghe vậy thì không khỏi cứng người lại, một quyền vừa rồi kia tuy uy lực không là gì so với hắn ta, nhưng mà nó có thể chứa đựng sức mạnh Đại Đạo!
Võ kỹ huyền diệu mà khủng bố bậc này, hắn ta căn bản là không thể dạy Diệp Viễn.
Hắn ta cũng hiểu rõ được ý tứ của Diệp Viễn, nếu như ngươi không thi triển được một quyền này thì dựa vào cái gì mà ngươi thu ta làm đệ tử?
Theo lý thuyết, cường giả Thánh Hoàng Thiên có thể múa bút thành văn với võ kỹ của cảnh giới Vô Cực Thiên.
Cho dù hắn ta chưa từng tu luyện qua, nhưng chỉ bằng giác ngộ thiên đạo mạnh mẽ thì cũng có thể nắm giữ trong nháy mắt.
Chỉ tiếc là một quyền của Diệp Viễn lại không nằm trong phạm vi này!
Một quyền huyền diệu như vậy, hắn ta không dạy nổi!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất