“Hừ! Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói à! Ai bảo ngươi xen vào việc người khác, rước phiền phức lớn như vậy vào thân? Ngươi thật sự cho rằng xách theo thanh Long Tuyền Kiếm là có thể vô địch thiên hạ đấy à? Vô Cực Thiên Vị thì vẫn chỉ là Vô Cực Thiên Vị mà thôi!”
Diệp Viễn vừa mở miệng, Di Thiên đã khó chịu trách Diệp Viễn xen vào việc của người khác.
Thạc Ngôn sống hay chết có liên quan gì đến hắn ta đâu?
Vì một người không liên quan đặt bản thân vào chốn nguy hiểm, đối với Di Thiên mà nói đó là chuyện rất ngu ngốc.
Diệp Viễn lại nói: “Ngươi và ta cũng là những người không liên quan với nhau, vì sao ngươi lại dám đem bản thân gửi gắm cho ta? Chẳng lẽ ngươi không sợ sau này ta sẽ lấy long tâm của ngươi à? Đừng nói cái gì mà cảnh giới của ta thấp, ta muốn lấy cũng không được, tương lai sau này chắc chắn bản lĩnh sẽ cao lên thôi! Ngươi không sợ ta lấy oán trả ơn à?”
Di Thiên bị Diệp Viễn đáp trả lại như vậy á khẩu không trả lời được.
Hắn ta và Diệp Viễn đã ở chung một thời gian, biết hắn là người có cá tính.
Nếu Diệp Viễn là tiểu nhân thì hắn ta đã sớm lấy mạng Diệp Viễn rồi.
Nếu không chờ sau này Diệp Viễn mạnh lên rồi, hắn ta căn bản không thể khống chế được nữa.
Với năng lực của Diệp Viễn, cho dù không có hắn ta trợ giúp thì trong tương lai thực lực cũng tuyệt đối không thể khinh thường.
Di Thiên đã nhìn ra điểm này từ lâu.
Di Thiên thở dài nói: “Ngươi muốn làm anh hùng, ta lại phải chịu tội! Ngươi buông lỏng tinh thần ra để ta khống chế thân thể ngươi đi! Ta chỉ có sức lực đánh một đòn, sau khi hạ được Bát Ban Báo thì ngươi phải chạy ngay lập tức, hiểu chưa?”
Diệp Viễn nghe vậy mừng rỡ, uy hiếp lớn nhất của hắn chính là Bát Ban Báo.
Nếu có thể giết hắn ta, hắn đương nhiên nắm chắc chạy được!
Diệp Viễn nghe theo buông lỏng tinh thần, sau đó cảm thấy sức mạnh Chân Long hùng hồn tới cực điểm từ long tâm chảy xuôi rồi lan ra khắp người.
Trong nháy mắt Diệp Viễn cảm giác toàn thân tràn ngập sức mạnh.
Nhưng mà cùng lúc đó hắn cũng mất đi quyền khống chế thân thể.
“Tiểu tử, mùi vị bị đóng đinh thế nào? Ha ha, ngươi cũng chớ có trách ta, muốn trách thì trách ngươi xen vào việc của người khác!” Bát Ban Báo vẫn chưa nhận ra tình hình, vô cùng đắc ý nói.
Nhưng vào lúc này, một sức mạnh đáng sợ từ trên người Diệp Viễn trào ra.
Luồng sức mạnh này mạnh đến nỗi làm tim hắn ta đập cực nhanh, thậm chí còn khủng khiếp hơn so với uy áp của Thạc Ngôn ở bên kia truyền đến.
Loại sức mạnh huyết mạch này làm hắn ta có xúc động muốn quỳ lạy.
Sắc mặt Bát Ban Báo lập tức thay đổi, nhanh chóng lùi ra thật xa.
Tốc độ của hắn ta đã nhanh tới cực hạn rồi, một cái lắc mình đã cách xa trăm trượng.
Nhưng Di Thiên đương nhiên sẽ không cho hắn ta cơ hội chạy trốn.
“Tiểu tử, nhớ kỹ cảm giác một quyền này! Nó gọi là ‘Cửu Thiên Hóa Long Quyền’, tu luyện đến cảnh giới cuối cùng có thể đánh vỡ bầu trời, đập nát ngân hà!” Diệp Viễn mở miệng nhưng mà là Di Thiên nói.
Tuy rằng Diệp Viễn bị thu hồi quyền khống chế thân thể nhưng hắn vẫn là chủ nhân của thân thể này.
Cảm giác Long khí chạy trong cơ thể đó, chính bản thân hắn cũng cảm nhận được rõ ràng.
Một luồng sức mạnh huyền diệu theo long khí chạy ra, giống như từ không thành có, ngưng tụ vào trong nắm tay của hắn.
Loại cảm giác mãnh liệt mênh mông giống như có thể đánh thủng một lỗ trên trời!
Vẻ mặt Bát Ban Báo từ ngạc nhiên biến thành hoảng sợ.
Một quyền này toả ra sức mạnh cực lớn, đủ để giết chết cường giả đã bước một chân vào Ngọc Hoàng Thiên.
Sức mạnh hủy diệt loại này quả thật khiến người ta tuyệt vọng.
Hắn ta khó có thể tưởng tượng, sao một Vô Cực Thiên Vị lại có thể đánh ra một đòn khủng khiếp như vậy?
Nhưng bây giờ hắn ta chỉ có một suy nghĩ, đó chính là trốn!
Hắn ta thúc giục Quy Tắc Gió và Quy Tắc Không Gian tới cực hạn, chỉ hận cha sinh mẹ đẻ chỉ có bốn cái chân để chạy!
Trong chớp mắt đã chạy ra ngoài mười dặm.
Mà đám Tử Quang Chiến Lang Ngọc Hoàng Thiên nhìn thấy uy thế bậc này sao còn dám ở lại, xôn xao tránh xa Bát Ban Báo!
Đùng!
Một quyền mạnh mẽ phá không lao đi.
Chỉ nghe ‘Đùng’ một tiếng, Bát Ban Báo lập tức bị nổ thành một đám sương máu.
Một quyền, trực tiếp đánh Ngọc Hoàng Thiên trung vị nổ tung!
Thậm chí còn chẳng kịp chạy trốn!
Phải biết rằng, sở trường của Bát Ban Báo chính tốc độ!
Khắp cả núi chìm vào tĩnh mịch.
Một màn bất thình lình này khiến mọi người khiếp sợ tới ngây người rồi.
“Này... Đây là loại sức mạnh đáng sợ gì thế này? Cho dù là người đã bước một chân vào Thánh Hoàng Thiên nào ở đây cũng sẽ bị một quyền kia đánh nổ tung?”
“Dùng một quyền kia để giết thống lĩnh Bát Ban Báo, quả thật là dùng pháo lớn giết muỗi mà!”
“Rõ ràng hắn chỉ là một Vô Cực Thiên hạ vị, nhưng vì sao lại có thể đánh ra quyền khủng bố như thế?”
“Đáng chết! Rốt cuộc người công tử kêu chúng ta giết là thứ yêu nghiệt gì thế?”
...
Những Chân Linh kia vẫn tưởng rằng Diệp Viễn chết chắc rồi, nào biết lúc Diệp Viễn hấp hối lại bỗng nhiên đảo ngược tình thế, một quyền đánh chết người mạnh nhất trong bọn họ!
Hơn nữa một quyền này đã mạnh tới cực hạn rồi!
Bọn họ tin cho dù là người đã bước một chân vào Thánh Hoàng Thiên ở đây cũng sẽ bị một quyền kia đánh chết!
Sức mạnh khủng khiếp bậc này vậy mà lại xuất phát từ một Vô Cực Thiên hạ vị, bọn họ có thể không hoảng sao?
Ở bên kia, Thạc Ngôn đột nhiên bùng nổ, thực lực bùng nổ, cũng đang điên cuồng giết qua bên Diệp Viễn.
Chỉ là đối thủ của hắn ta quá mạnh cho nên bị giữ chân.
Nhưng mà khi hắn ta nhìn thấy Diệp Viễn tung ra đòn tấn công lật ngược tình thế, lập tức rất phấn khởi.
Vèo!
Một quyền đánh ra, long khí như thủy triều rút lui, nháy mắt Diệp Viễn nắm lại quyền khống chế thân thể.
Hắn không hề có một chút do dự nào lập tức lắc mình tới bên cạnh Thạc Ngôn, kéo hắn ta chạy vào trong núi sâu.
Từ lúc Bát Ban Báo tức tốc chạy trốn, đến bị nổ tung mà chết, Diệp Viễn xông ra khỏi vòng vây, mang theo Thạc Ngôn chạy trốn như điên cũng chỉ là thời gian vài lần hô hấp mà thôi.
Mọi người còn đang đắm chìm trong khiếp sợ, chưa thể phục hồi lại tinh thần.
Chờ đến khi bọn họ sực tỉnh lại thì Diệp Viễn đã đột phá vòng vây chạy mất rồi.
Tử Quang Chiến Lang bỗng nhiên bừng tỉnh, điên cuồng hét lên: “Đuổi theo! Đuổi theo cho ta! Hai tên kia tuyệt đối không thể còn sống rời khỏi đây! Nếu không tất cả chúng ta đều phải chết hết!”
Những lời này lập tức làm mọi người bừng tỉnh, tám Ngọc Hoàng Thiên chợt bùng nổ, đuổi theo hướng hai người Diệp Viễn.
Bát Ban Báo chết rồi nên Tử Quang Chiến Lang tự động trở thành người lãnh đạo.
Hắn ta đầu tàu làm gương, tăng tốc tới cực hạn, muốn đuổi kịp hai người Diệp Viễn.
Bây giờ Diệp Viễn đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ cần hắn ta có thể đuổi theo thì chắc chắn có thể giết chết Diệp Viễn!
Tử Quang Chiến Lang cũng là hạng người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tuy vừa rồi bị chấn động bởi một quyền kia của Diệp Viễn, nhưng sau khi sức mạnh đáng sợ kia xuất hiện thì lại nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Sao hắn ta còn không hiểu Diệp Viễn chỉ có sức lực cho một đòn tấn công?
Nếu không Diệp Viễn đã sớm đánh cho bọn họ mỗi người một quyền nổ tung hết rồi, còn chạy trốn làm gì?
Giữa nơi núi rừng, mười bóng người không ngừng xẹt qua.
Diệp Viễn bị thương nặng, hoàn toàn là đang chống đỡ bằng một hơi thở.
Hơn nữa mang theo Thạc Ngôn khiến tốc độ chậm hơn bình thường.
Nếu không cho dù là Tử Quang Chiến Lang cũng đừng mơ đuổi theo bọn họ.
Nhưng giờ đây nhìn thấy khoảng cách càng lúc càng gần, trong lòng Thạc Ngôn cảm thấy căng thẳng.
“Diệp Viễn đại ca, chuyện này đều là do ta! Đều do ta kéo huynh xuống nước! Mục tiêu của bọn họ là ta, huynh ném ta xuống đi, huynh sẽ có cơ hội chạy thoát!” Thạc Ngôn nói.
Tuy rằng thực lực của hắn ta có tiến bộ lớn nhưng cũng chỉ là đạt tới cảnh giới Vô Cực Thiên thượng vị mà thôi.
Luận thực lực thì còn kém xa Ngọc Hoàng Thiên, căn bản không có khả năng chạy thoát.
Hai người Diệp Viễn không thể hiểu được, nhưng mà cơ hội tốt như vậy bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ qua, càng thêm co giò chạy như điên.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất