Trong phút chốc một bóng chân long ảo ảnh gào thét bay ra. 

             Diệp Viễn đột nhiên ra tay! 

             Mục tiêu của hắn là Thanh Nhãn Ly Miêu thực lực yếu nhất trong số chín Chân Linh. 

             Hắn muốn từ bên trong đám Chân Linh này mở ra một lỗ hổng! 

             Thanh Nhãn Ly Miêu nhìn thấy một kiếm này của hắn sắc mặt đột nhiên thay đổi, theo bản năng muốn tránh đi. 

             Nhưng chung quy vẫn phản ứng chậm nửa nhịp. 

             Một kiếm này của Diệp Viễn vô cùng xảo quyệt, căn bản là hắn ta muốn tránh cũng tránh không được! 

             Cùng lúc đó, Diệp Viễn cũng biến thành một làn khói nhẹ, bất ngờ đánh tới. 

             Nhưng mà đúng lúc này, dị biến nổi lên. 

             Diệp Viễn cảm thấy hoa mắt, một bóng màu vàng đột nhiên ngăn cản trước mặt hắn, chính diện đón lấy kiếm này của hắn. 

             “Phong Chi Bào Hao!” 

             Chỉ nghe một tiếng quát lớn, hai đòn tấn công khủng khiếp nháy mắt va vào nhau. 

             Ầm! 

             Diệp Viễn bị trúng đòn nghiêm trọng, trực tiếp phun ra một ngụm máu, cả người bị bắn ngược trở lại. 

             Hắn nhìn Bát Ban Báo trước mặt, ánh mắt tràn ngập hãi hùng. 

             Tốc độ của Bát Ban Báo quá nhanh, thực lực quá mạnh! 

             Hơn nữa, tên này còn phản ứng cực nhanh, căn bản không cho mình cơ hội. 

             Bát Ban Báo nhìn Diệp Viễn, cười lạnh: “Tiểu tử, ta đã quan sát ngươi rất lâu rồi! Ngươi rất thông minh, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu vô cùng dày dặn, là một đối thủ phi thường khó chơi! Cho nên, ta sẽ không cho ngươi cơ hội! Đúng lúc trên phương diện tốc độ ta có thể khắc chế ngươi, cho dù Hồng Âmông chí bảo có mạnh hơn nữa cũng không có khả năng đột phá đâu!” 

             Trên thực tế, bọn họ đã nấp ở gần đấy từ sớm. 

             Diệp Viễn đánh nhau với Kim Điêu Song Sát, Bát Ban Báo và đám Chân Linh đều xem rất rõ ràng. 

             Bát Ban Báo rất kiêng kị sức quan sát và sức chiến đấu mà Diệp Viễn thể hiện ra. 

             Cho nên, hắn ta không hề thả lỏng cảnh giác với Diệp Viễn một chút nào. 

             Diệp Viễn vừa có hành động, hắn ta cũng lập tức ra tay! 

             Vẻ mặt Diệp Viễn căng thẳng, hắn biết lần này đá phải miếng sắt rồi. 

             Bát Ban Báo này chẳng những thực lực cực mạnh, khả năng quan sát cũng rất tinh tế, tuyệt đối là cao thủ trong chiến đấu. 

             “Xem ra ngươi không có ý định khoanh tay chịu trói rồi! Nếu đã như vậy thì để bọn ta cùng nhau tiễn ngươi lên đường!” Nói xong hắn ta đưa tay lên ra hiệu cho đám Chân Linh và chín Ngọc Hoàng Thiên cùng lúc tấn công! 

             Rõ ràng là tám người này đều nghe hiệu lệnh của hắn ta. 

             Một Vô Cực Thiên hạ vị như Diệp Viễn cùng lúc đối mặt với chín Ngọc Hoàng Thiên, quả thực chính là một chuyện khiến người ta tuyệt vọng. 

             Trong nháy mắt Diệp Viễn đã lâm vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm. 

             Những Chân Linh khác còn đỡ, Diệp Viễn có thể dùng thân pháp né tránh đòn tấn công của bọn họ. 

             Nhưng hai Ngọc Hoàng Thiên trung vị là Bát Ban Báo và Tử Quang Chiến Lang kia đều mang đến cho Diệp Viễn áp lực rất lớn. 

             Mấy chiêu qua đi, trên người Diệp Viễn đã trúng mấy vết cào, máu chảy đầm đìa. 

             “Tiểu tử, một Vô Cực Thiên hạ vị như ngươi mà có thể chống đỡ được nhiều chiêu của chín người bọn ta liên thủ cũng đã đủ để kiêu ngạo rồi đấy! Có điều hôm nay, Hồng Âmông chí bảo của ngươi ta nhận vậy! Ha ha ha...” 

             Tuy rằng bên ngoài cười rất sảng khoái nhưng thật ra trong lòng Bát Ban Báo vẫn rất khiếp sợ. 

             Đứng xem là một chuyện, tự mình trải nghiệm lại là một chuyện khác. 

             Chỉ với biểu hiện bình tĩnh bên ngoài và sức chiến đấu của Diệp Viễn, cùng với thái độ thành thạo khi đối mặt với sinh tử trong mấy hiệp này cũng đã khiến cho hắn ta sửng sốt. 

             Biểu hiện như vậy, tuyệt đối không nên xuất hiện ở trên người một Vô Cực Thiên Vị trẻ tuổi như thế. 

             Hắn ta chỉ có một loại cảm giác đó là, nhân loại khó lường! 

             Đối mặt với tấn công của chín người bọn họ, đừng nói là Vô Cực Thiên hạ vị, cho dù là Ngọc Hoàng Thiên hạ vị e là cũng phải nuốt hận trong vòng vài chiêu! 

             Nhưng Diệp Viễn đã chống đỡ qua được mười mấy chiêu! 

             Tuy rằng trên người hắn đã chồng chất vết thương nhưng lại ngoan cường tránh đi những đòn nguy hiểm nhất. 

             Loại ý thức chiến đấu quả thực làm người ta giận điên mà! 

             Diệp Viễn hừ lạnh: “Có thể giết ta, ngươi đắc ý lắm đi!” 

             Bát Ban Báo cười lớn: “Giết ngươi, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức! Nhưng mà thật ra ta cũng muốn nhìn xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!” 

             Diệp Viễn lúc này đã lâm vào nguy cơ tuyệt đối. 

             Hắn đứng giữa chín người này, giống như một chiếc thuyền con giữa đại dương mênh mông. 

             Thử nghĩ xem khí thế của chín Ngọc Hoàng Thiên kinh người đến mức nào? 

             So sánh với khí thế Vô Cực Thiên Vị của Diệp Viễn căn bản có thể xem là không có. 

             “Ha ha ha, tiểu tử kia cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết thôi!” 

             “Nhân loại ngu xuẩn, lại dám cuốn vào trận chiến của Hổ Bí Đại vương, chết cũng xứng đáng!” 

             “Tên tiểu tử châu chấu đá xe, ngươi thật sự cho rằng uy nghiêm của Ngọc Hoàng Thiên dễ chọc vào như vậy à?” 

             ... 

             Dưới thế công như vậy, hầu như tất cả mọi người nhìn thấy đều cho rằng Diệp Viễn chết chắc rồi. 

             Phía bên kia, Thạc Ngôn cũng đang lâm vào bao vây trùng trùng. 

             Thủ hạ bên cạnh hắn ta càng ngày càng ít, thương thế trên người cũng càng ngày càng nặng. 

             Nhưng hắn ta không hề quan tâm đến vết thương trên người chút nào. 

             Trong trận chiến kịch liệt, hắn ta lại rút ra một phần lực chú ý qua bên phía Diệp Viễn. 

             Nhìn thấy Diệp Viễn lâm vào tuyệt cảnh, lòng hắn ta nóng như lửa đốt. 

             “Thạc Ngôn công tử, bây giờ chính ngươi còn khó giữ lấy mình, còn lo được người khác sao? Lại đây, ngoan ngoãn để ta tiễn ngươi lên đường, không quá đau đớn đâu! Tên tiểu tử bên kia cũng sẽ nhanh chóng đi xuống dưới đoàn tụ với ngươi thôi!” 

             Nói chuyện chính là một con Chân Linh mãng xà to tướng, hắn ta là thủ hạ của Bát Ban Báo, thực lực cũng đã đạt tới Vô Cực Thiên Vị đại viên mãn. 

             Hắn ta dẫn theo cường giả Vô Cực Thiên Vị cấp bậc thượng vị và đại viên mãn phát động bao vây diệt trừ Thạc Ngôn. 

             Sức chiến đấu của Thạc Ngôn cũng vô cùng mạnh mẽ, bỏ xa những người cùng cấp. 

             Huyết mạch của hắn ta rất mạnh, hơn nữa còn có võ kỹ chân truyền của Hổ Bí Đại vương, thực lực còn mạnh hơn so với Vô Cực Thiên Vị đại viên mãn bình thường! 

             Nhưng đối mặt với nhiều cường giả bao vây tấn công như vậy, hắn ta cũng đã lâm vào đường cùng. 

             Vết thương trên người càng ngày càng nặng, ý thức càng lúc càng mơ hồ. 

             Hắn ta cảm thấy mình sắp chết rồi. 

             Phụt! 

             Đúng lúc này, khoé mắt hắn ta nhìn thấy một trảo của Bát Ban Báo cắm vào trong ngực Diệp Viễn, ghim chặt Diệp Viễn trên một thân cây. 

             Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hốc mắt hắn ta như muốn nứt ra! 

             Người kia, là bởi vì mình nên mới lâm vào tình cảnh này! 

             Người kia, giúp mình nghịch thiên đứng dậy! 

             Mình, sao có thể nhìn huynh ấy đi vào chỗ chết? 

             Không được! 

             Tuyệt đối không thể! 

             Thạc Ngôn nói trong ý thức mơ hồ của mình như vậy. 

             Ý thức mơ hồ bỗng nhiên bừng tỉnh. 

             “Gầm!” 

             Một tiếng hổ gầm vang vọng núi đồi, hơi thở bá đạo vô song. 

             Chân Linh mãng xà nhìn thấy Thạc Ngôn đã hấp hối, đang định ra tay giết chết thì bị tiếng rống bất thình lình oanh động đến hai lỗ tai muốn nổ tung, máu mũi giàn giụa. 

             Uy áp của huyết mạch Nguyên Tự làm hắn ta không thể nào đứng thẳng! 

             Mà hơi thở của Thạc Ngôn thế nhưng lại trong nháy mắt điên cuồng bùng nổ! 

             Vẻ mặt của mọi người đều ngây ra, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. 

             Chỉ mới một giây trước Thạc Ngôn còn cận kề cái chết. 

             Sao giây tiếp theo lại đột phá luôn rồi? 

             “Tiểu tử giỏi lắm, vậy mà hắn ta lại thức tỉnh huyết mạch hỗn độn Chân Linh!” Trong thức hải của Diệp Viễn vang lên tiếng cảm thán đầy ngạc nhiên của Di Thiên. 

             Diệp Viễn nghe xong, không khỏi trợn trắng mắt. 

             Hắn sắp chết rồi mà lão già này còn ở đó cảm thán người khác thức tỉnh huyết mạch cái gì. 

             Ngươi có nhìn rõ trọng điểm không thế? 

             Vừa rồi hắn vẫn luôn ở trong thức hải kêu gọi Di Thiên, nhưng cũng không biết sao lão già kia lại không để ý đến mình. 

eyJpdiI6Im85bFdtUklQWEE3aTZHWXcwcEUra3c9PSIsInZhbHVlIjoiaXEwYWN6RGlONzE0Ryt4MmdDanJvWXNjcU5EOW0xUlB1dk5NS0xKVkp5MEVJeE9ZYjBoRDZBYlA2dkhSWlh3RzZcL0VvNEtTZlBDeTU4QzQzazV0ZVFRMmVaMEtKQjhMOEsyTlU3T1FEbFQzU2lyeTNJNnNVRUtVclVHZCtcL0g3anR1TGdyTjArT1ZCc1oybmpVQTRmZHVcL1FLVFVydnc3NVA1ZitQQnZ1dmpnRlBLdU1Sc1ZLYTMyTjFGa1pjY3daVzRcL1l5eUFUUHB4ZzZNNStxZ2hPUEhzclVrZVlOakNzYW1aRk54QktmaG1RcmhES1RKMjhMMWJpMUN6cUpKR2puUk9Ed01keEVJQ3FGSG1jQks2OEF3PT0iLCJtYWMiOiI4YzljNzk5MjYyZmM4NmFiYTIwMjdkNWM3ODY4MzNhMTU3NDBmZjhiMTM3NzA1ZDUxYjVkZjdlY2UxN2JjMjhhIn0=
eyJpdiI6Ik9vXC9GOW5LR3V3REtsWnc5b2IrbzZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik9Za3ZwOUUzYWtmTVlNVXJwSGNkclhaak5KdklVMHQyeVBHMjdPUzZuTGFaR3hhMVIycjdMa1FYRUVQbWlUcWZxNVBUUVd0SWlDOGNTeGxDaUtnZzNSMFwvY1wvN0NnUEo1MjB6c3BDSlwvQzdSRUoyQlFXYVdYbmxwM2NLa0ozTjZSVmZGTVNqNkI0T3lQXC9XQW91QjlnXC9QZUp4WVwvOUUyU1kxRlkxQllUN3BtZElBVnFsQnFHRFwvbWw5cmNpNG9UXC9pWkN5TzZiZ0dkTnhSdjhUNDFicE9aSVJPTGlNS3g1N1lUc2tMZ0psMVoxQlwvQzY3MWdsbGdzbEQ5Z2c5OEVCeTZubGt4bjM4TVhvZHU0akx4ckRjNENteFVlb1VqWkpQZ0RDXC9LdGI2c2RhU1JYTWp1eUVkS1lwZTdkR0VqdlRyNCIsIm1hYyI6ImJhNmNhZjY2NDhiNjU0MzgyM2Y5YTc4NDA1ZjM5MDZhZjYwYmRkZmNlODVmODI3ZDhkZTcyNjczNDg1MTQxNzMifQ==

             “Ngươi còn có tâm tư lo cho người khác à? Ta sắp chết rồi đây này!” Diệp Viễn tức giận kêu lên.

Ads
';
Advertisement
x