Trái tim Kim Điêu lão đại chấn động kịch liệt.
Tận Thế Gió Lốc của hắn ta lại có chút không ngăn cản nổi Long Tuyền Kiếm của Diệp Viễn!
Mỗi một chiêu kiếm của Diệp Viễn đều chứa đựng uy lực không thể ngăn cản, làm khí huyết của hắn ta cuồn cuộn dâng trào.
Lúc này hắn ta mới nhận ra uy lực của Hồng Âmông chí bảo này đáng sợ nhường nào.
Thậm chí Kim Điêu cảm thấy bản thân mình như đang đối mặt với cường giả Thánh Hoàng Thiên vậy.
“Uy lực của Hồng Âmông chí bảo này quá mạnh, nếu cứ đánh tiếp hoàn toàn không có phần thắng! Đi thôi!”
Kim Điêu lão đại nhìn ra tình huống thực tế, nào còn dám ở lại, lập tức xoay người chạy trốn.
Rất nhiều vị thủ lĩnh Vô Cực Thiên Vị tận mắt chứng kiến cảnh này không khỏi kinh ngạc một trận.
Kim Điêu lão đại bị đánh đến độ phải chạy trốn ư?
Đường đường là một vị Ngọc Hoàng Thiên lại thật sự bị một tên Vô Cực Thiên hạ vị đánh cho tháo chạy!
Trong thoáng chốc lòng quân tan rã.
Ngọc Hoàng Thiên cũng bị đánh đến chạy, dù họ nhiều người thì có ích gì chứ?
Quay đầu chờ Diệp Viễn giết đến nơi thì chẳng phải họ chỉ có thể ngẩng cổ chờ chém sao?
Điều mà Kim Điêu lão đại lĩnh hội được chính là quy tắc của gió, thân pháp sắp đạt đến cực hạn.
Nháy mắt đã lập tức chạy xa mười dặm.
Nhưng ngay sau đó hắn ta chỉ cảm thấy sau lưng có khí lạnh ập tới, khiến lông tóc của hắn dựng ngược.
Trong không trung, hắn ta đột ngột thay đổi phương hướng, di chuyển theo chiều ngang.
‘Ầm! ’
Mặt đất trực tiếp bị chém thành hơn chục vết nứt.
Kim Điêu lão đại nhìn thấy cảnh này thì lập tức sợ hãi đến cực điểm.
Nếu như không phải hắn ta tu luyện quy tắc của gió, chắc chắn đã mất mạng bởi nhát kiếm vừa rồi.
Hắn ta quay đầu nhìn lại, phát hiện Diệp Viễn đang nhìn mình cách đó không xa, trên mặt tràn đầy khinh thường.
“Tiểu tử, chúng ta không cần Tam Thánh lĩnh này nữa! Cứ coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì đi!” Kim Điêu lão đại nghiến răng nói.
Hắn ta chỉ ước gì có thể nuốt chửng Diệp Viễn, nhưng tình thế không mạnh bằng người ta, hắn ta lại không phải là đối thủ của Diệp Viễn nên chỉ có thể cúi đầu nhận thua.
Diệp Viễn như cười như không nói: “Thay đổi nhanh như vậy à? Không phải vừa rồi ngươi nói muốn báo thù cho đệ đệ của mình, chém ta thành ngàn mảnh sao? Thế nào, không muốn trả thù nữa à?”
Kim Điêu lão đại thầm hận trong lòng nhưng ngoài miệng lại nói: “Nhị đệ khinh địch là do nó tự mình rước lấy, ta không báo thù này nữa! Tiểu huynh đệ cũng chớ có dây dưa, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, được không?”
Nhưng Diệp Viễn nào có dễ bị lừa gạt như vậy, hắn cười mỉa mai nói: “Nước sông không phạm nước giếng, ngươi thật sự coi ta là thứ gà mờ không hiểu sự đời sao? Ngươi muốn đi cũng được thôi, tự phế tu vi của mình.”
Ánh mắt Kim Điêu chợt trở nên buốt giá, lạnh lùng lên tiếng: “Tiểu tử, ngươi đừng ép người quá đáng! Ngươi không thể nhận nổi công kích của một cường giả Ngọc Hoàng Thiên khi thật sự liều chết tấn công đâu.”
Diệp Viễn hờ hững nói: “Thật sao? Vậy ta lại muốn xem thử, Ngọc Hoàng Thiên liều chết tấn công mạnh đến nhường nào?”
“Hừ! Đây là do ngươi ép ta!” Kim Điêu lão đại tự nhiên sẽ không khoanh tay chịu chết, hắn ta hừ lạnh một tiếng, lại bùng nổ khí thế một lần nữa.
Mà đúng lúc này, một bóng người màu vàng nhạt chui ra từ trong khu rừng rậm với tốc độ nhanh tới cực hạn.
Kim Điêu lão đại đang điều động võ kỹ, không đề phòng bóng người lao ra này.
‘Phụt! ’
Cổ của Kim Điêu lão đại trực tiếp bị một cái miệng to như bồn máu cắn chặt, máu tươi chảy ròng ròng.
Kim Điêu lão đại bị cắn một miếng này, cả người như thể mất hết sức lực, một ngụm khí cuối cùng lập tức tan biến.
Rất nhanh hắn ta đã không còn cử động nữa, hoàn toàn tắt thở.
Sắc mặt Diệp Viễn trở nên ngưng trọng.
Kẻ cắn chết Kim Điêu lão đại là một con báo màu vàng nhạt.
Con báo này toát ra khí tức cực kỳ cường đại, thế mà đã đạt tới Ngọc Hoàng Thiên trung vị!
Con báo hất cổ ném thi thể của Kim Điêu lão đại sang một bên, mở ra chiếc miệng như chậu máu, khinh thường nói: “Hai tên ngu ngốc, ngay cả một tên Vô Cực Thiên hạ vị cũng không giải quyết được, đúng là đồ vô dụng!”
Lúc này, máu tươi vẫn đang chảy ra từ trong miệng con báo, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn và đáng sợ.
Trong rừng rậm lần nữa vang lên những tiếng ‘sột soạt, sột soạt’, lại thêm mấy bóng người chậm rãi bước ra.
Không hề ngoại lệ, tất cả đều là cường giả Ngọc Hoàng Thiên!
Diệp Viễn nhìn thoáng qua, lại xuất hiện chín đại cao thủ Ngọc Hoàng Thiên.
Trong đó có hai người còn là Ngọc Hoàng Thiên trung vị!
Chín đại chân linh đã nghiên cứu kĩ phương hướng xuất hiện, chặn hết toàn bộ đường lui của Diệp Viễn.
Con báo nhìn Diệp Viễn rồi phun trào khí tức huyết linh nói: “Tiểu tử, để Hồng Âmông chí bảo trong tay ngươi lại, sau đó tự kết liễu mình đi!”
Diệp Viễn nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Chín vị Ngọc Hoàng Thiên! Không nghĩ tới chín vị huynh trưởng của Thạc Ngôn lại thật sự bắt tay nhau đối phó với hắn ta! Ha ha, còn đúng là huynh đệ tốt mà!”
Diệp Viễn tính toán không hề bỏ sót, nhưng suy cho cùng hắn cũng không có năng lực đoán trước tương lai.
Hắn có thể đoán được chuyến đi lần này nguy hiểm, thậm chí đoán được tên Hòa Phong kia sẽ tiết lộ tin tức cho kẻ thù, nhưng hắn không ngờ tới chín vị huynh trưởng của Thạc Ngôn lại thật sự phái ra toàn bộ cường giả Ngọc Hoàng Thiên đến giết mình!
Một Thạc Ngôn nho nhỏ, tự nhiên không xứng để chín người họ làm lớn chuyện như vậy.
Điều duy nhất có thể giải thích chính là Hòa Phong vô cùng kiêng kị mình, cho nên bắt tay với tám người khác muốn dồn mình vào chỗ chết.
Còn thật sự không tiếc tốn một khoản lớn!
Chín vị Đại Ngọc Hoàng Thiên này chắc chắn không phải là thuộc hạ của Hổ Bí đại vương, mà là tư quân của chín người họ.
Mấy tên này đúng là dốc hết cả vốn.
“Tiểu tử, ngươi thật thông minh! Nhưng có thông minh hơn nữa cũng vô ích! Tam công tử muốn ngươi phải chết!” Con báo thản nhiên nói.
Con báo này tự nhiên chính là Bát Ban Báo trong miệng của Hòa Phong.
Diệp Viễn cũng vô cùng kiêng kị con Bát Ban Báo này, bởi dựa theo phán đoán của hắn qua cảnh tượng hắn ta giết chết Kim Điêu lão đại kia, thân pháp của tên này chắc chắn không thấp hơn mình.
Điều Bát Ban Báo lĩnh hội được cũng là quy tắc của gió, nhưng quy tắc gió của nó càng mạnh hơn nhiều so với Kim Điêu lão đại.
Thậm chí đã chạm tới quy tắc không gian.
Vì vậy tốc độ của hắn ta rất nhanh, ngay cả Kim Điêu lão đại cũng chưa kịp phản ứng lại thì đã bị giết.
Ngoài hắn ta ra, sự đe dọa từ con Tử Quang Chiến Lang đối với Diệp Viễn cũng lớn y như vậy.
Khí tức của những người khác cũng không hề thua kém Kim Điêu lão đại là bao.
Trong nháy mắt Diệp Viễn lại thật sự rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Phải công nhận rằng Thạc Ngôn cực kỳ kiêu dũng thiện chiến.
Cùng với việc Kim Điêu Song Sát bị thua, hắn ta lại dẫn theo đại quân của chính mình, giết chết mấy vị thủ lĩnh lớn phải tháo chạy tan tác.
Mấy vị thủ lĩnh lớn nhìn thấy Kim Điêu lão đại cũng đã bị giết, hoàn toàn không còn dũng khí tiếp tục chiến đấu, ai nấy đều điên cuồng chạy trốn.
Thạc Ngôn thấy Diệp Viễn bị rất nhiều cường giả Ngọc Hoàng Thiên bao vây, mắt hổ chợt thay đổi.
“Diệp Viễn đại ca, ta đến cứu huynh đây!” Trong khi nói chuyện, Thạc Ngôn đã dẫn theo đại quân lao tới.
Diệp Viễn lại lạnh lùng quát lên một tiếng nói: “Đừng bận tâm đến ta, mau trốn đi!”
Thạc Ngôn nào chịu nghe lời, vẫn cố chấp muốn đánh tới đó như cũ.
Mà đúng lúc này trong rừng rậm lại lao ra từng lớp đại quân, tầng tầng lớp lớp bao vây đại quân của Thạc Ngôn một lần nữa.
Thạc Ngôn trông thấy cảnh này, vẻ tuyệt vọng không khỏi lộ ra trong ánh mắt.
Hắn ta có thể nhìn ra, sức chiến đấu của nhánh quân chân linh này thậm chí còn mạnh hơn cả một đợt trước đó.
Bát Ban Báo cười chế giễu nói: “Thạc Ngôn công tử, đây là Vạn Yêu Đại Sơn, tất cả đều sống sót từ trong đám huynh đệ của chính mình, cuối cùng đạt tới Bán Thánh Hoàng Thiên! Trong khu rừng rậm này, nào có huynh đệ gì chứ, chỉ có chém giết! Ai có thực lực mạnh thì người đó có thể trở thành vị vương chân chính! Sự đe dọa của ngươi quá lớn, khiến các huynh trưởng của ngươi đều vô cùng cố kỵ, vì vậy... chỉ đành giết chết ngươi trước khi ngươi trưởng thành.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất