“Cái gì?” Bạch Dương cau mày, theo bản năng nhìn qua.
Nhưng cô còn chưa kịp nhìn rõ là chuyện gì thì đã bị ôm lấy rồi.
Phó Kình Hiến ôm lấy cô, quay người sang một bên
Giây tiếp theo, nơi mà Bạch Dương vừa đứng, truyền đến tiếng kính vỡ, và tiếng xẹt xẹt, hơi giống tiếng của dòng điện.
"Ưm." Phó Kình Hiên đột nhiên rên một tiếng.
Bạch Dương nghe ra được một tia đau đớn trong giọng của anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn khuôn mặt tái nhợt cùng những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu của anh, vội vàng hỏi: "Anh sao thế?"
Phó Kình Hiên không trả lời, chỉ buông cô ra, sau đó dùng tay trái siết chặt cổ tay phải, còn tay phải thì đang hơi run lên.
Bạch Dương cúi đầu nhìn xuống, lập tức hít sâu một hơi: "Anh ... tay của anh.."
"Tay của tôi không sao, còn em thì sao? Em không sao chứ?" Phó Kình Hiên ngẩng gương mặt tái nhợt không ngừng đánh giá cô, sự lo lắng trong mắt không che giấu được.
Đôi môi Bạch Dương mấp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Bản thân mình bị thương thì không quan tâm, mà lại đi quan tâm cô có sao không.
Anh có phải ngốc không?
Thấy Bạch Dương không trả lời, sắc mặt Phó Kình Hiên căng thẳng: "Em bị thương à?"
“Tôi không có. Bạch Dương lắc đầu.
Phó Kình Hiên nhìn cô hai giây, sau khi xác định cô không nói dối, anh mới nhẹ nhõm một hơi, sau đó cười yếu ớt: "Vậy thì tốt."
Bạch Dương cắn môi trừng mắt nhìn anh: "Tốt gì mà tốt, tay anh bị như thế rồi!
“Không sao” Phó Kình Hiện vẫn nói như vậy.
Bạch Dương chỉ vào tay anh, tức giận nói: “Vầy mà kêu không sao?”
Trên mu bàn tay phải của anh xuất hiện một vết thương lớn như táo đỏ, rỉ máu thịt nham nhở, mép vết thương vẫn còn bị cháy đen, là vết thương hình thành do bị ăn mòn.
Mà thứ gì có thể ăn mòn da thịt nhanh chóng như vậy, chỉ có một câu trả lời duy nhất, đó là axit sunfuric!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Bạch Dương lạnh lùng nhìn vị trí vừa đứng, cô nhìn thấy cánh cửa đã bị axit sunfuric ăn mòn gần hết sơn xe, axit sunfuric còn sủi bọt trên mặt đất, ngay lập tức đã hiểu vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Người đã gọi cô là đồ đàn bà xấu xa vừa rồi đã tạt axit vào cô, muốn giết cô.
Sau đó Phó Kình Hiên phát hiện ra liền ôm cô để tránh axit sunfuric, axit sunfuric văng vào xe nhưng làm văng một giọt vào mu bàn tay Phó Kình Hiên, khiến mu bàn tay Phó Kình Hiên bị bỏng nặng.
Cũng có nghĩa là, nếu Phó Kình Hiên không cứu cô, chai axit sulfuric sẽ tạt trúng chính xác lên người cô, thiêu sống cô.
Có thể cô may mắn sẽ không chết, nhưng lớp da trên toàn thân sẽ bị phá hủy hoàn toàn, không thể sửa chữa được nữa, trở thành một con quái vật đáng sợ không thể gặp ai!
Nghĩ đến đây, Bạch Dương cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi, sau đó trong lòng dâng lên một sự tức giận nồng đậm.
Cô siết chặt lòng bàn tay, nhìn người đã tạt axit sunfuric với đôi mắt đỏ ngầu.
Người đó đã bị đội trưởng vệ sĩ khống chế lại, đó là một người đàn ông có ngoại hình bình thường, miệng bị nhét một đôi găng tay, không nói được gì.
Nhưng vẻ mặt dữ tợn lại rất đáng sợ, khiến người ta từ đáy lòng cảm thấy sợ hãi.
Bạch Dương không biết anh ta, và cũng không biết tại sao anh ta lại mạng nhiều ác ý với cô như vậy.
Nhưng không sao cả, lát nữa tới đồn cảnh sát thì sẽ biết thôi!
Nhóm phóng viên cách đó không xa cũng nhìn thấy cảnh này, ngay cả khán giả trong phòng livestream cũng nhìn thấy, đều kinh ngạc không nói nên lời.
Bọn họ không bao giờ ngờ rằng lại có người tạt axit sunfuric vào Bạch Dương.
Bọn họ vậy mà đã được tận mắt nhìn thấy tình tiết chỉ xảy ra trong phim.
Đây là một tin tức sẽ bùng nổ, bọn họ nhất định phải nhanh chóng báo tin!
Bạch Dương mặc kệ đám người phóng viên, quay lại bên cạnh Phó Kình Hiên, nhìn tay anh, nhíu mày thật chặt, trong ánh mắt cô càng thêm phức tạp. “Chìa khóa xe. Bạch Dương sốt sắng nói: "Xe của tôi không lái được nữa, tôi đưa anh đi kiểm tra tay.
Phó Kình Hiên ngẩng đầu nhìn cô: "Ở túi bên trái.
“Quần hay áo?” Bạch Dương có chút tức giận khi anh nói không rõ ràng.
Cô đang vội muốn đưa anh đi khám.
Còn anh thì hay lắm, nói chuyện không nói rõ ràng, lãng phí thời gian.
Phó Kình Hiên cũng nhìn ra Bạch Dương có chút không vui, cũng không chậm trễ, thành thật trả lời: "Quần"
Cuối cùng cũng hỏi được chìa khóa ở đâu, Bạch Dương nhíu mày, sau đó trực tiếp đút tay vào túi quần bên trái của Phó Kình Hiên.
Phó Kình Hiên sững sờ.
Anh vốn nghĩ cô sẽ kêu anh tự mình lấy, dù sao tay trái anh cũng không sao.
Không ngờ, cô lại tự ra tay.
Qua lớp vải túi mỏng, Phó Kình Hiên có thể cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bạch Dương, vừa ấm vừa mềm, chạm vào da mình, có chút ngứa ngáy.
Hai mắt Phó Kình Hiên tối sầm lại, cơ đùi khẽ run lên.
Bạch Dương cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn anh, nhìn vào đôi mắt sâu và rực lửa của anh, cuối cùng cô cũng nhận ra mình đã làm gì.
Cô vậy mà lại cho tay trực tiếp vào túi quần của anh!
Tai Bạch Dương chợt đỏ lên, cô nhanh chóng nắm lấy chìa khóa rút tay ra, quay đầu đi không dám nhìn anh: "Xin lỗi, tôi không cố ý."
Cô chỉ muốn nhanh chóng lấy chìa khóa, căn bản không hề nghĩ ngợi gì cả.
Sau khi phản ứng lại, mới phát hiện mình lại to gan như vậy.
Yết hầu Phó Kình Hiên chuyển động, khàn giọng trả lời: "Không sao, em không cần lo lắng về chuyện đó.
Lông mi của Bạch Dương khẽ run lên, ậm ừ một tiếng.
Phó Kình Hiên biết cô thật ra vẫn còn để bụng, khẽ thở dài một hơi, lập tức đổi chủ đề: "Em lấy chìa khóa chưa?"
“Lấy rồi!” Bạch Dương xòe lòng bàn tay ra, chìa khóa xe có biểu tượng Maybach lộ ra ngoài không khí.
Phó Kình Hiên gật đầu: "Vậy nhờ em lái xe"
"Được, nhưng người đó .." Bạch Dương nhìn người đang bị đội trưởng vệ sĩ ghì chặt quỳ trên mặt đất, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng vô cùng.
Đáy mắt Phó Kình Hiên lóe lên một tia tối tăm lạnh lẽo, chậm rãi nói: "Người này nhắm tới em, em muốn làm thế nào”
“Đưa đến đồn cảnh sát. Bạch Dương đáp: “Tôi cũng muốn biết rốt cuộc ai đã kêu anh ta làm vậy! ”
Cô nghi ngờ đó là Cố Tử Yên.
Vì Cố Tử Yên mới vu khống cô, người này lại tạt axit sunfuric vào cô, trùng hợp như vậy, không có ai ngoài Cố Tử Yên.
Phó Kình Hiên hiển nhiên cũng nghĩ đến đây, nguy hiểm nheo mắt lại: "Được, lát nữa tôi sẽ kêu vệ sĩ trực tiếp đưa đi"
Bạch Dương ậm ừ một tiếng, bấm chìa khóa xe.
Cửa xe mở ra, hai người lên xe, trực tiếp lái ra khỏi bãi đậu xe.
Trên đường đi, Bạch Dương liên lạc với thư ký Đồng, bảo thư ký Đồng sao chép một bản camera giám sát trong bãi đậu xe, gửi đến đồn cảnh sát.
Camera chắc chắn sẽ ghi lại cảnh người đàn ông tạt axit sulfuric, như vậy thì chứng cứ của người đàn ông đã xác thực rồi.
Sau khi liên lạc với thư ký Đồng, cô lại gọi một cuộc điện thoại đến đồn cảnh sát, nói với đồn cảnh sát có thể cô sẽ đến muộn hơn.
Cũng may, Bạch Dương trước mắt chỉ là người liên quan đến vụ án, thậm chí không phải là nghi can, đồn cảnh sát cũng thấu tình đạt lý, đồng ý cho bọn họ đến sau.
Phó Kình Hiên ngồi trên ghế phụ, nhìn chằm chằm vào Bạch Dương.
Nhìn thấy cô đang thương lượng với đồn cảnh sát một cách bình tĩnh, đôi mắt sâu đầy vẻ tán thưởng.
Cô thực sự đã thay đổi rất nhiều kể từ khi ly hôn.
Nhưng trở nên càng lúc càng ưu tú rồi.
Bạch Dương cảm nhận được ánh mắt của Phó Kình Hiên, để điện thoại xuống rồi nhìn sang: "Nhìn cái gì?"
“Không có gì” Phó Kình Hiên cong cong đôi môi mỏng đáp.
Bạch Dương chỉ cảm thấy anh kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng quay đầu lại, dù gì cũng đang lái xe mà
Vài phút sau, Bạch Dương đậu xe vào bãi đậu xe bên đường: "Được rồi, xuống xe đi."
Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, sau đó mở cửa bước xuống xe.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất