Trong phòng khám, bác sĩ đang điều trị vết bỏng trên mu bàn tay của Phó Kình Hiên. 

Bạch Dương đứng bên cạnh, hai bàn tay nắm chặt, vẻ mặt trịnh trọng hỏi: "Bác sĩ, tay anh ấy có vấn đề gì lớn không?" 

Nghe nói trên tay có nhiều dây thần kinh, cô sợ dây thần kinh ở tay anh có vấn đề, ảnh hưởng đến khả năng tự chăm sóc bản thân sau này. 

Nếu vậy, cô không trả hết được, dù sao anh cũng vì cứu cô mà bị thương. 

Phó Kình Hiên nhìn đôi mày đang nhíu lại của Bạch Dương và sự bất an trong mắt, nhẹ nhàng nói: "Yên tâm, tay của tôi sẽ không sao đâu" 

Bạch Dương biết là anh cố ý nói vậy, mặc kệ anh, chỉ nhìn bác sĩ, đợi đáp án của bác sĩ. 

Bác sĩ ném chiếc tăm bông dính máu đi, lúc này mới đáp: "Tay của anh đây không có vấn đề gì lớn, không dính nhiều axit sunfuric, nhưng đã bị ăn mòn da thịt, qua một thời gian da thịt mọc lại sẽ ổn thôi, nhưng có thể sẽ để lại sẹo. 

Nghe thấy lời nói của bác sĩ, trái tim lơ lửng của Bạch Dương cuối cùng cũng trở lại như cũ: "Vậy thì tốt. 

Lông mày của Phó Kình Hiên dịu đi vài phần: “Em xem, tôi nói đúng rồi đó” 

Bạch Dương trợn trắng mắt với anh một cái. 

Đúng lúc này, điện thoại di động của cô reo lên. 

Bạch Dương lấy ra xem, là Lục Khởi gọi đến. 

Cô không chậm trễ, cầm điện thoại đi về phía cửa phòng khám. 

Phó Kình Hiên mới nãy đã nhìn thoáng qua màn hình người gọi Bạch Dương, lại nhìn thấy cô đặc biệt đi sang một bên để nghe máy, biểu cảm trên mặt lập tức trầm xuống, bàn 

tay đặt trên bàn cũng siết chặt lại. 

Nhìn thấy cảnh này, bác sĩ đẩy đẩy kính: "Này, anh này, anh buông lỏng tay ra, anh đột nhiên siết chặt như vậy, tôi không thoa thuốc được. 

Phó Kình Hiên cau mày, cuối cùng cũng buông lỏng bàn tay phải đang nắm chặt ra. 

Nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng khám. 

Bên ngoài phòng khám, Bạch Dương để điện thoại lên tai, nhấc máy: “Anh Khởi 

“Cục cưng, em không sao chứ?” Đầu dây bên kia, Lục Khởi vừa họp xong thì nghe trợ lý nói có người quá khích tạt axit sunfuric vào người Bạch Dương nên vội vàng gọi điện 

hỏi. 

“Tiểu Mạc nói em bị tạt axit sunfuric, là thật sao?” Hai tay Lục Khởi siết chặt điện thoại, giọng nói đầy căng thẳng và lo lắng. 

Bạch Dương gật đầu: "Là thật" 

"Vậy thì em có bị thương không? Em bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?" Khi Lục Khởi nghe cô nói là thật, tim anh gần như bay ra ngoài, vội hỏi thêm vài câu. 

Bạch Dương nghe thấy sự quan tâm của anh dành cho mình, trong lòng chảy qua một dòng suối ấm áp, mỉm cười đáp: “Khởi, anh bình tĩnh trước đã, yên tâm đi, em không sao, em cũng không bị thương, là có người đã cứu em, nếu không thì sao em có thể khỏe mạnh mà nói chuyện điện thoại với anh chứ. 

Nghe vậy, Lục Khởi thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, làm anh sợ chết khiếp!" 

Anh ta vỗ vỗ ngực: "Đúng rồi cục cưng, em mới nói là có người cứu em, ai thế? Anh phải đi cảm ơn người ta thật tốt, cảm ơn người đó đã cứu em, cũng đã cứu cả thế giới” 

“Cả thế giới?” Bạch Dương khóc không được mà cười cũng không xong, lắc lắc đầu: “Anh đang nói gì thế?” 

Lục Khởi lau mồ hôi trên trán: "Anh không có nói bậy đâu, người đó đã cứu em, không phải là cứu cả thế giới còn gì.” 

Thằng nhóc Lương Triết đó là một tên điên. 

Nếu để cậu ta biết bé con bị tạt axit, thật sẽ làm điều gì đó để hủy diệt thế giới mất, cho nên anh ta nói như vậy cũng không sai mà. 

Bạch Dương không biết Lục Khởi đang nghĩ gì trong lòng, chỉ coi anh đang nói đùa, cố ý chọc cô vui thôi. 

“Được rồi Khởi à, nghiêm túc chút” Bạch Dương vén tóc qua tại cô: "Anh vừa hỏi em là ai đã cứu em, bây giờ em nói cho anh biết, người đó là Phó Kình Hiện “Cái gì?” Lục Khởi sững sờ, hai giây sau mới xác nhận lại: "Em nói là Phó Kình Hiên? 

“Là anh ấy.” Bạch Dương gật đầu. 

Lục Khởi nhíu mày: "Tại sao anh ta lại ở cùng em?" 

Bạch Dương xoa xoa huyệt thái dương: "Chuyện dài lắm, nhưng anh ấy thật sự đã cứu em, nếu không có anh ấy, bây giờ em chắc chắn đã nhập viện rồi. 

Lục Khởi bĩu môi: "Nếu là anh ta cứu thì không cần cảm ơn nữa, trước đây anh ta đối xử với em như vậy, coi như là anh ta đền bù. 

"Đừng nói như vậy, chuyện gì ra chuyện đó, trước đây anh ta cũng cứu em qua vài lần, cho nên ân oán giữa em và anh ta đã huề rồi, vì vậy lần này anh ta cứu em, em không thể không cảm ơn.” Bạch Dương đáp. 

Lục Khởi im lặng. 

Một lúc sau, anh ta lại lên tiếng: "Vậy thì em định cảm ơn anh ta như thế nào?" 

“Em không biết, chờ đến lúc hỏi anh ta muốn thế nào. Bạch Dương trầm tư một hồi rồi nói. 

Lục Khởi nhíu mày: "Lỡ như anh ta nói muốn em phục hôn với anh ta, em cũng đồng ý ư?" 

Bạch Dương cười: "Anh nghĩ có khả năng sao? Nếu anh ta thực sự làm như vậy, em có thể làm ra một vết thương trên tay giống anh ta, coi như trả ơn cứu mạng hôm nay của anh ta, tóm lại, em sẽ không phục hôn với anh ta, vĩnh viễn sẽ không! " 

Câu cuối cùng của cô cực kỳ nghiêm túc. 

Lục Khởi cũng sững sờ, mấy giây sau mới hồi thần lại, cười nói: "Đây là em nói đẩy nhé cục cưng, anh ghim lại rồi đấy, nếu sau này em nuốt lời, anh cũng sẽ không đồng ý. “Không nuốt lời đâu. Bạch Dương đáp lại với một nụ cười bất lực. 

Lục Khởi sau đó mới buông bỏ lo lắng xuống, cả người thả lỏng: "Đúng rồi cục cưng, hồi nãy em nói, làm một vết thương giống như anh ta, anh ta vì cứu em mà bị thương rồi 

sao?” 

"Ừm, axit sunfuric văng vào mu bàn tay, nhưng không quá nghiêm trọng, em hiện đang ở phòng khám thoa thuốc với anh ta, lát nữa sẽ đến đồn cảnh sát, cư dân mạng ủng hộ Cố Tử Yên đã gọi cảnh sát thay cho Cổ Tử Yên. " 

“Phốc!” Lục Khởi không nhịn được cười ha hả: "Đậu xanh, đây là chiến hữu của chúng ta sao, báo cảnh sát giúp Cổ Tử Yên, đây là sợ Cố Tử Yên vô tù muộn sao?” 

Bạch Dương cũng nhếch khóe miệng: "Có lẽ là như vậy đó, được rồi Khởi, không nói chuyện với anh nữa, em đi coi vết thương của Phó Kình Hiên xử lý như thế nào rồi" 

“Được, đợi chuyện anh xong xuôi, anh sẽ đến đồn cảnh sát tìm em.” Lục Khởi gật đầu. 

Sau cuộc gọi, Bạch Dương đặt điện thoại xuống quay trở lại phòng khám. 

Bác sĩ đã thoa thuốc cho Phó Kình Hiên, đang quấn băng. 

Đôi mắt của Phó Kình Hiên lóe lên khi nhìn thấy cô bước vào: "Lục Khởi nói gì với em?" 

Anh mang giọng điệu như chồng đang hỏi cung vợ vậy. 

Bạch Dương cất điện thoại vào túi xách: "Không có gì, bao nhiêu tiền?" 

Cô hỏi bác sĩ. 

Bác sĩ nói ra một con số. 

Bạch Dương lấy ví ra, rút ra hai tờ tiền để lên bàn. 

Bác sĩ buộc băng cho Phó Kình Hiên, lấy tiền rồi thối lại tiền lẻ. 

Phó Kình Hiên nhìn tay mình, thử nắm nắm, nhưng băng quấn quá chặt, tay anh căn bản không nắm lại được, ngón tay cũng có chút không hoạt động được. 

Có thể thấy, trong vài ngày tới, cuộc sống của anh sẽ có phần bất tiện. 

Thấy vậy, Bạch Dương rũ mi mắt xuống: "Thực ra anh không cần phải cứu tôi” 

Động tác của Phó Kình Hiên chợt khựng lại, sau đó híp mắt nhìn cô: “Tại sao lại nói như vậy?” 

"Chúng ta là hai người không có liên quan gì với nhau, anh thật sự không cần mạo hiểm như vậy để cứu tôi, axit sunfuric nguy hại như thế nào, anh không thể không biết" Bạch Dương nhìn anh. 

Phó Kình Hiên mím môi mỏng: "Tôi biết" 

"Vậy mà anh vẫn.." 

eyJpdiI6Imc3WkRrUUJMOXEwV05UUXo0cTF3YUE9PSIsInZhbHVlIjoiVzJkd2E1Q1dPaXJOY0NGcE5RdzJzTTdmT09LUjlNMkNJV0s0a2hsa2NqYzhoRVRRbU15VHZSUVhjTHR6YWFCZjZ1SzZOR2VJdm92S2xhbEZ4SDVOZU9jM0NMRWREZWRtalNsY1wveUhOQUZYaml5RUpkUElxajZvZHRUZnZLYlpBQXhoKzZuSEpETGVcL3EwRDRHdG5SOWVWRVRlR2V2a3dNaGk1MVIzY2JyYjFnVGNVeTJSOUNjSE81R0RKNUlkVlJLRCtyYjFCWHFRbTZ3Y2xFUEJ4QkZlamF1NXE2K1RrVW1kUWd6d0NIVUFuWWtVQlRSVTl6WXBWSlZKdlZ6TGx6bThGTXBERGE2RFQrdzQ4RlRvUU44dWVlc2ZNd0xXcmwrVWxhamt3RFd4M1VkMTNDV1JsTFFzcEU1eUJKZm5YTW9RYzdwNktRSERhdVRLcEFiaTZtNHdKYjVrTUZCTDhZSTMzWWVDWjRrTmFpa0JPdDVpV1ZXdGtBUU1wTUl6U1RBbWVrT2VMZ2x5dWdYa1MzUGxPWmc1QVBabGtJN1lvaXVZSmQxNE14VXU3UmxxQWRSNXdlbEJrS1dGZndaOXpRSWliTzQ2c2NVUU9QeUlLQnBYZG1aMTI2OUw1dG5oVUJvT3dGQUR3TGhWZDB0bkRIS1hyNGlFZE1QS2tReEszemg5UDJPR080VFpGcVFPOGlKeVcxVWtCZTFsMUd4VnoyQXg5QjhPSFJBeGhBcURcL256K3hNNWM2MFY4MmdCWVppMjlHNEN1clZkVzg0SCtWWlR0ZTZRUTJwT0dkdzYyTnVkQWRGUm5XcFZoNEF3VEFiNklZaEtLd1FFR1FkSndJR2lMSmFPWlwvSHRhQXRhVmdWR2xMczJxaG9cLzFra0toeWdkYlRYb3lsUGFkMUdmSHBmS0xieit5aXQ5emhxNXZCeDBQSElvcFwvRERtSU5ZZ0w0S0tzZ25CZUwyNTd4cnlpVFFvNlA2UCtZMlFVPSIsIm1hYyI6IjQxMDhhODdiNWNkMDc5ZTU0MzM2OTJiZTc0M2QwYThlMGYxMWRiYzlhZGNjOTcyOTQ1ZWU3N2IwM2ViYjc3MzkifQ==
eyJpdiI6IisxcDZiMlJFTzFDUGdKSnNYRk81WlE9PSIsInZhbHVlIjoiNG9HWkJQT094S2NIWHRCSEhCU1BBdUwxeVliWDErK2tPRHhzNFZJRDkrVkl6b2ZlbldhWm1sYVNSRFdzSEZYTkY5b2JkUDJ4dHVBZThOXC85KzByQWk1OFc2WmcyRUtqejlZM1lkRXhHWlwvSmRGYVc4dW02NVRhczhFeWlDcGZzQUZ4TXNGbDJuZjZzVXJKek9ib1JYcVwvWmtrRjRoVnN3cmQrMTh3SFJ3NkVpU1lyY0tvb09BQUdKZ2JMTXFzUVlyIiwibWFjIjoiNTEzZmRmMmY4ZDEyZDUwYTJiYTM0YTZkZGRjNzY1OTkwZjU2MTE0MzgwMzMwY2EzODRiZjM5ZjY2OWM0MzY2ZCJ9

Bạch Dương cảm thấy hai mắt anh rất nóng bỏng, khiến cô rất không quen, cũng rất mất tự nhiên, cô xoay mặt qua hướng khác: “Bất luận thế nào, anh cũng đã cứu tôi, tôi sẽ không quên ân tình này, chỉ cần anh không đề nghị phục hôn, thì anh muốn gì cũng được.

Advertisement
x