Nhóm phóng viên đó lập tức trở nên phấn khích, giơ micro và máy ảnh lên, chuẩn bị giãy thoát khỏi đám vệ sĩ. 

Nhưng không có nhiều phóng viên ở đây như ở cổng trước, thay vào đó, ở đây lại có nhiều vệ sĩ hơn ở cổng trước. 

Cũng vì vậy, ba mươi vệ sĩ này đã ngăn chặn chặt chẽ khoảng hai mươi phóng viên, cho dù đám phóng viên này có cố gắng thế nào cũng không thể thoát khỏi sự ngăn cản của các vệ sĩ. 

Đám phóng viên này thật sự là vừa tức vừa hận các vệ sĩ. 

Hết cách, chỉ có thể hét lên với Bạch Dương ở phía xa: “Cô Bạch, xin hỏi cô có thật sự đã phái người đến làm nhục cô Cố không?” 

"Phải đó, cô Bạch, nói gì đi?" 

Bạch Dương cau mày, mặc kệ, thậm chí không thèm nhìn đám phóng viên đó. 

Đám phóng viên tất nhiên không hài lòng với thái độ của cô, lại lần lượt đưa ra nhiều câu hỏi khác. 

"Cô Bạch, nếu cô không nói, có phải đã thừa nhận rằng cô quả thực đã cho người làm nhục cô Cố không?" 

"Cô thực sự đã sắp xếp sáu người đàn ông cho cô Cổ? Cô không nghĩ làm như vậy là rất ác độc sao?" 

“Ác độc?” Bạch Dương cuối cùng cũng dừng bước chân lại. 

Người đàn ông bên cạnh cô cũng dừng lại. 

Cả hai cùng nhìn vào tên phóng viên đó. 

Bạch Dương nghiêm mặt lạnh lùng nhìn phóng viên đó: "Anh nói tôi độc ác?” 

“Không...không lẽ không phải sao?” Đối diện với ánh mắt vô cảm của cô, phóng viên đó không khỏi rùng mình. 

Anh ta có chút không hiểu, làm thế nào mà một người phụ nữ lại có thể đem đến một cảm giác áp bức như vậy. 

Còn người đàn ông bên cạnh cô, mặc dù đeo kính râm không nhìn rõ được biểu cảm của anh ta. 

Nhưng anh ta cũng có thể đoán được rằng người đàn ông đó nhìn anh ta với ánh mắt rất đáng sợ, khiến anh ta cảm thấy cổ như bị bóp nghẹt, thở không ra hơi. 

Hơn nữa người đàn ông này có hơi quen thuộc, như thể anh ta đã gặp ở đâu đó. 

Bạch Dương cười lạnh một tiếng mỉa mai: "Có vẻ như các người đều tin lời của Cố Tử Yên, cho là tôi thật sự đã làm chuyện như vậy với cô ta, sau đó gán cho tôi một cái mác 

ác độc, các người đều không có não sao? Đều là người trưởng thành rồi, không có chút năng lực phân rõ thị phi nào, nếu như tôi nói, người ác độc thật sự, là Cố Tử Yên mới đúng!" 

Nghe điều này, các phóng viên đều ngạc nhiên, sau đó càng thêm kích động hưng phấn hơn. 

"Cô Bạch, cô nói những gì cô Cố nói là giả sao? Cô chưa bao giờ làm chuyện như vậy sao?" 

"Cô Bạch, cô có bằng chứng gì chứng minh không?" 

Lý do tại sao bọn họ tin lời của Cố Tử Yên là vì Cổ Tử Yên đã phát trực tiếp trên mạng, chỉ đích danh Bạch Dương tính kế cô ta trước công chúng. 

Suy cho cùng, một người dám lộ mặt chỉ tên thì sao mà nói dối được, nếu không thì thứ chờ đợi Cố Tử Yên sẽ chỉ có hậu quả vạn kiếp bất phục mà thôi, cho nên bọn họ không cho rằng Cố Tử Yên sẽ liều mạng hủy hoại phần đời còn lại của mình bằng cách cố tình vu khống cho Bạch Dương trên mạng đâu. 

Nhưng bây giờ những lời của Bạch Dương đã làm lung lay lòng tin trong lòng họ. 

Một số phóng viên đã bấm livestream trực tiếp khi Bạch Dương xuất hiện, trong phòng livestream lúc này đã có hàng trăm nghìn người xem. 

Khi hàng trăm nghìn khán giả nghe thấy những lời của Bạch Dương, liền bắt đầu bàn tán thảo luận. 

"Bạch Dương nói đúng, đều là người lớn rồi thì phải biết phân biệt đúng sai. Mặc dù Cố Tử Yên nói rằng Bạch Dương đã hãm hại cô ta, nhưng các người không nhận ra rằng Cố Tử Yên từ đầu đến cuối không đưa ra bằng chứng nào xác thực sao? Chỉ lên mạng nói thôi, cho nên trong đây rốt cuộc đúng hay sai thì vẫn còn phải tranh luận. " "Không sai không sai, điều quan trọng nhất là, với tư cách là nạn nhân, không phải Cố Tử Yên đáng lẽ nên gọi cảnh sát bắt Bạch Dương ngay lập tức sao? Tại sao cô ta không làm như vậy, mà lại lên mạng nói Bạch Dương đã hại cô ta, đây rõ ràng là hành vi lợi dụng số lượng lớn cư dân mạng để thổi phồng mà. " 

Đây là ý kiến của một số cư dân mạng tương đối sáng suốt. 

Một bộ phận cư dân mạng khác tin tưởng Bạch Dương là kẻ đã hại Cổ Tử Yên thì lại không nghĩ như vậy. 

"Cố Tử Yên sở dĩ nói trên mạng như vậy là để cho chúng ta biết sự thật của vấn đề, cho tất cả chúng ta biết Bạch Dương thực sự là người như thế nào. Nếu tôi là Cố Tử Yên, tôi cũng sẽ làm như vậy, để toàn bộ thế giới nhìn thấy khuôn mặt thật của Bạch Dương là như thế nào. " 

"like cho bạn trên, về việc tại sao không báo cảnh sát, không phải Bạch Dương cũng không gọi cảnh sát sao? Nếu cô ta thực sự bị hãm hại thì cô ta cũng có thể báo cảnh sát mà, nhưng cô ta không làm, vậy thì có nghĩa bản thân cô ta vốn đã có vấn đề.” 

Hai nhóm khán giả huyên náo vô cùng. 

Trong phòng bệnh bệnh viện, Cố Tử Yên cũng đang xem livestream, nhìn lượt tương tác của đám cư dân mạng tỉnh táo kia, thì tức đến suýt ném phăng đi chiếc máy tính bảng. 

Nhưng sau đó nhìn thấy một làn sóng cư dân mạng khác đứng về phía mình, trong lòng cô ta lại có chút an ủi. 

Bạch Dương không biết chuyện livestream, ánh mắt cô thờ ơ liếc nhìn đám phóng viên: "Trước mắt tôi thật sự không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh mình vô tội, nhưng đợi đến tối nay thì chưa chắc” 

Khoảnh khắc này khiến toàn bộ bãi đậu xe trở nên yên lặng. 

Vài giây sau, đám phóng viên và khán giả trong phòng livestream đều nổ tung. 

“Cô Bạch, ý cô là cô đang thu thập chứng cứ, hơn nữa đã chắc chắn buổi tối sẽ có thể thu thập xong đúng không?” Một phóng viên nhanh chóng hỏi. 

Sau đó phóng viên này bị các phóng viên khác ghen tị. 

Người này hỏi nhanh như vậy, không có võ đức gì cả! 

“Đúng!” Bạch Dương gật đầu, sau đó nhìn vào máy quay của một phóng viên, ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi sẽ công khai bằng chứng cho mọi người trước mười hai giờ tối để chứng minh xem tôi có từng làm điều gì có lỗi với Cố Tử Yên không, nếu không có, tôi sẽ khiến Cổ Tử Yên vào tù!" 

Mười hai giờ tối, ca phẫu thuật của Lâm Diệc Hàng chắc sẽ kết thúc. 

Nếu anh ta không cho cô một số bằng chứng, thì cô sẽ vạch trần anh ta, trong tay cô có đoạn ghi âm các cuộc điện thoại của anh ta, mà mấy cuộc điện thoại này, Lâm Diệc Hàng đều đã nói về cách đối phó với Cố Tử Yên thế nào. 

Vì vậy, bất kể thế nào, cô đều có đường lui! 

trong phòng bệnh, Cố Tử Yên nghe thấy lời của Bạch Dương trong livestream, tim cô ta giật thót, bàn tay cầm máy tính bảng đột nhiên siết chặt, trong lòng đầy bất an. 

Bạch Dương thực sự đang thu thập chứng cứ, hơn nữa còn nói rõ rằng trước mười hai giờ tối sẽ thu thập xong. 

Điều này.... có khả thi không? 

Tim của Cố Tử Yên đập rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, vẻ mặt hoảng loạn. 

Cô ta không rõ những gì Bạch Dương nói có phải là thật hay không, cô ta không dám cược, nếu là thật thì cô ta coi như xong. 

Cô ta dám tạt nước bẩn vào đầu Bạch Dương, chỉ vì cô ta tin chắc rằng Bạch Dương không thể đưa ra chứng cứ để chứng minh vô tội, vậy mà bây giờ ... 

Cố Tử Yên cắn chặt môi dưới, trong lòng dấy lên một tia hối hận. 

Bãi đậu xe, đám phóng viên còn muốn hỏi gì đó. 

Tuy nhiên, Bạch Dương cảm thấy cô gần như đã nói hết những gì cần nói rồi, không cần lãng phí thời gian với đám phóng viên này nữa, tất cả đợi tối nay sẽ biết. 

Cô quay đầu nhìn Phó Kình Hiên ở bên cạnh: "Chúng ta đi thôi." 

Phó Kình Hiên cảm thấy vô cùng thích từ chúng ta này, trong đôi con ngươi phía sau mắt kính râm, dịu dàng như chảy cả nước. 

“Được. Anh đẩy đẩy kính râm, dịu giọng đồng ý. 

Anh đã đeo cặp kính râm này từ lúc trong thang máy, là đặc biệt đeo lên để cho đám phóng viên không nhận ra anh, tránh đem tới phong ba lớn hơn cho cô. 

Dù sao ai cũng biết bọn họ là vợ chồng cũ, anh còn là chồng sắp cưới cũ của Cố Tử Yên. 

Bây giờ giữa Cố Tử Yên và Bạch Dương lại xảy ra chuyện như thế này, nếu đám phóng viên phát hiện anh vừa hủy hôn ước với Cố Tử Yên, sau lại chạy đến bên vợ cũ Bạch Dương, nhất định sẽ đại náo báo chí, đem đến rắc rối cho cô. 

eyJpdiI6IjlBdHBnVXpidksrSExmTHlpZWNydWc9PSIsInZhbHVlIjoibGx6S0dUZ3BNWUV5WkZiVHV0RTV3NzZxV25UOWd4UW5UMkxxSW9pMzI0RzVhbm50QlIwa1ZRMm03c2tsTTBIV1ExNGNhSVVwK2dDeUNsZ1lvMVRFdHErOVpFNUkyemJYV2x6NnpjbWpBaGY4d2V4TXQ5XC93WFduM3ZBeTh5TDJTeUhBNDBad1BMRGxEMDRzM2lDaEZxMXRxZ1Y2V0gzVG9wMFdRNElaWm9XXC9vS3RHXC8wQ0FBTENqRG9xbXhtcXh6MzlMRDg5dnY5VzFyZnFEYnZzbWJ6S0tcL0c2czlsemw3bXIrWkJRNXgwMUxtZTZybjhMR3NVWFpGUUJcL0ZJMXZlNWFXN3lTM0hqRWhBY2hJT3g4M29vMGNLeHUzQUpheFoxTkdXMVlmOFQrQnVwS21TTmNJblwvWHZqZXRVRmZDVEhjR0dQbW9iVGw5RjByZWFvUzZsdFBKODJuVFlEU0JWT1k1cDBLZ2hJcjZza2U5YUw2TDNjVHUxVWxzM3Q0dlRsR1p1TE5MeXAyejM2OHpLRnU2aExRckMwWjRMVklEZjNGaHY3VEpBdmd0REVHbEtwU09wSk9hdUZ6OTVSbVlPeE5ZSnpBbHhqSm81MklaQ0IwMGlVU1E9PSIsIm1hYyI6ImVjNTIwZTdiNWViMjQyZmM5M2VhZDk3ODhhZDhlZjFiMzliMjFjMzZlYjAzMTQ4YWEwNTlhYWMyYTY4YTg5N2MifQ==
eyJpdiI6InUzUnJ2VDhLdkFDNmlKaGdLNXc2WHc9PSIsInZhbHVlIjoiOFBQS3RMN1RHOHUzbnRPUlp0WFhzc2NkTHU4eTBia1Q4Zm5NZlc5ZEJGOUVsaFB1aGFaRm9Gc0lRN0p4N1pVemtuNWJDSFlxN1c1aXlUZWRxZnJ0djdidko1bWpsSnBjNk9oZFMyb092MStkK2lcL0JpUzRWTnhEd2VSelJ0dXRoXC9sZzlPWWRUYTc1RDlhMTlXVDVqZ2xYNzRhXC9WQXYwejZMQUx4R2txZWIzclVhenBnYk5aUU5aVTRpT2IyWExOa2ZPNzFOWmVxRWw2MVRMN1hieDMydz09IiwibWFjIjoiY2NmYWNlZmE4NTBjZjU0NTIzNmNhZDlhMjZjYzI5ODU5MzljZDkzMGVlODU3MDhmMTFlNmY5M2RkNDc0NmMzNiJ9

Nhưng vừa mới đưa tay ra định mở cửa, một loạt tiếng bước chân vội vã chạy tới, còn kèm theo một giọng nói đầy ác ý: "Đi chết đi, đồ đàn bà xấu xa!"

Advertisement
x