Ngay khi ông ta vừa đi thì vị trí đằng sau được người khác thay thế, tới lúc đó Thiên Thịnh không quay lại được, các doanh nghiệp khác không vào được thì thật sự xong rồi.
Với lại, ông ta vốn cũng không định rời đi.
Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương: “Ý của em thì sao?”
Tuy Bạch Dương không ngại Đoàn Hựu Đình, nhưng càng không muốn để Phó Kình Hiên cử người tới, khẽ gật đầu nói: “Nếu Đoàn tổng đã là nói đùa, vậy chuyện này cứ vậy
đi."
“Được” Phó Kình Hiên có hơi thất vọng mà mím môi.
Anh rất hy vọng cô mở miệng đồng ý, kêu đám người Đoàn Hựu Đình rời khỏi Thiên Thịnh.
Như vậy thì anh có thể cử người tới, sau này tới bên này tìm cô, cũng có cái cớ thường xuyên.
Đoàn Hựu Đình nghe thấy lời của Bạch Dương, lập tức thở phào.
May mà Bạch Dương biết điều, không nói gì không nên nói.
Nếu không, ông ta thật sự xong đời rồi.
“Đoàn tổng, chú bây giờ vẫn định phản đối quyết định hủy niêm yết của tôi sao?” Bạch Dương nhìn Đoàn Hựu Đình với vẻ mặt không cảm xúc.
Đoàn Hựu Đình không cam lòng, nhưng nhìn thấy Phó Kình Hiên ở bên cạnh cô thì lại không thể không sửa lời: “Đương nhiên không rồi, cháu gái muốn làm như nào thì làm như thế”
“Nếu đã như vậy, vậy tôi thông báo xuống, bây giờ Đoàn tổng còn có chuyện gì không?” Cô hạ lệnh đuổi khách.
Đoàn Hựu Đình nhếch khóe miệng: “Không, vậy cháu làm việc đi, chú không làm phiền hai người nữa, tạm biệt”
Khi xoay người, nụ cười miễn cưỡng trên mặt ông ta không còn nữa, thay vào đó là từ từ trở nên méo mó.
Ông ta vốn tưởng rằng lần này tới đây, dùng chiêu rời khỏi Thiên Thịnh để uy hiếp thì có thể uy hiếp Bạch Dương giao một nửa quyền quản lí ra.
Ai nhờ nửa đường nhảy ra một tên ngáng chân.
Xem ra chỉ cần hợp tác của Bạch Dương và Phó Kình Hiên còn tồn tại một ngày thì Phó Kình Hiên sẽ chống lưng cho cô, vậy ông ta muốn đối phó với con nhỏ chết tiệt này thì càng thêm khó.
Buộc phải nghĩ cách làm hỏng hợp tác của hai người này.
Đoàn Hựu Đình đi rồi, văn phòng lại khôi phục yên tĩnh.
Bạch Dương vén tóc ra sau tai, nói cảm ơn với Phó Kình Hiên.
Phó Kình Hiên nhìn cô: “Hôm nay em đã nói mấy lần cảm ơn với tôi rồi.”
“Tôi biết, có điều đây là phép lịch sự, nên làm. Bạch Dương ngồi lại ghế.
Thật ra cho dù lần này Phó Kình Hiên không đứng ra giúp cô, cô cũng có thể đối phó được Đoàn Hựu Đình.
Cô đã quyết định, nếu Đoàn Hựu Đình thật sự không đồng ý cho cô hủy niêm yết thì cô trở mặt triệt để với Đoàn Hựu Đình, Đoàn Hựu Đình muốn đi thì đi.
Cùng lắm thì cô thu nhỏ lại quy mô hiện nay của Thiên Thịnh, để Thiên Thịnh trở thành một doanh nghiệp cỡ trung nhỏ.
Ít nhất như vậy Thiên Thịnh vẫn còn, sau này phát triển lại thành tập đoàn cũng được.
“Thật ra em có thể không cần” Phó Kình Hiên đi tới đối diện bàn làm việc của cô, cũng ngồi xuống: “Tôi biết mâu thuẫn giữa em và Đoàn Hựu Đình, em có thể nhân cơ hội này đuổi Đoàn Hựu Đình ra khỏi Thiên Thịnh”
Ánh mắt của Bạch Dương tối lại: “Tôi biết, nhưng không cần thiết
“Là thật sự cảm thấy không cần thiết, hay là không muốn để tôi cử người tới?” Phó Kình Hiên ngước mắt nhìn thẳng cô.
Khóe miệng của Bạch Dương mấp máy, sau đó quay sang chỗ khác, không nói gì.
Phó Kình Hiên thấy cô như vậy thì biết mình đoán đúng rồi.
Cô chỉ là không muốn anh cử người tới.
Trong lòng Phó Kình Hiên thầm thở dài, cũng không nói gì.
Lúc này, Bạch Dương đưa tay cầm điện thoại bàn trên bàn lên, gọi cho thư ký Đông: “Cô chuẩn bị đầy đủ tư liệu hủy niêm yết, trực tiếp đưa tới bộ phận có liên quan. “Nhưng Đoàn tổng không đồng ý.” Đồng Khê trả lời.
Bạch Dương day huyệt thái dương: “Ông ta đã đồng ý rồi”
“Thật sao?”
“Thật!” Bạch Dương gật đầu.
Thư ký Đông mỉm cười: “Vậy tốt quá rồi, vậy tôi đi ngay.
“Đi đi” Bạch Dương ừ một tiếng, để ống nghe xuống.
“Tôi cũng liên lạc với bộ phận liên quan bên đó, sau khi thư ký của em tới thì có thể trực tiếp làm thủ tục hủy niêm yết.” Phó Kình Hiên rút điện thoại ra, vừa gọi điện vừa nói.
Bạch Dương nhếch môi: “Được.
Không thể không nói, hôm nay Phó Kình Hiên thật sự đã giúp cô rất nhiều.
Phó Kình Hiên đứng dậy, đi ra ban công nghe điện thoại.
Hai phút sau, anh quay lại với vẻ mặt âm trầm.
Bạch Dương nhìn tình trạng này, tim đập thình thịch: “Sao thế? Bộ phận liên quan không đồng ý sao?”
“Không phải, dưới lầu lại có rất nhiều phóng viên tới, có khoảng 40-50 người” Phó Kình Hiên cất điện thoại đi.
Vệ sĩ anh dẫn tới chỉ có một trung đội mười mấy người.
Cho dù ai cũng giỏi, nhưng cũng không cản được nhiều phóng viên như vậy.
Cho nên khi anh vừa đi vào thì lại kêu phía công ty bảo vệ cử hai trung đội nữa tới, chắc khoảng mười mấy phút nữa thì có thể tới.
Nghe thấy lại có phóng viên tới thì Bạch Dương cảm thấy đau đầu: “Chắc chắn là do cuộc livestream đó của Cố Tử Yên dẫn tới, bài đăng trước đó của Cố Tử Yên đã có 20-30 phóng viên tới, còn có một số dân cư mạng kích động, tôi kêu Đồng Khê báo cảnh sát, dẫn những dân cư mạng đó đi, nhưng phóng viên lại không dẫn đi được, bởi vì phóng viên có quyền tự do phỏng vấn.
Chỉ cần không phải là khu cấm, phía cảnh sát không thể dẫn phóng viên đi được.
Cho nên điểm này, rất nhiều người đều rất phiền.
Phó Kình Hiện hơi nâng cằm lên: “Chẳng trách.
Trước đó Trương Trình nói có dân cư mạng tặng vòng hoa và lưỡi dao cho cô, nhưng khi anh tới lại không nhìn thấy dân cư mạng.
Thì ra là được phía cảnh sát dẫn đi rồi.
“Chẳng trách cái gì?” Bạch Dương không biết ý của Phó Kình Hiên, mở miệng hỏi.
Phó Kình Hiện khẽ mỉm cười với cô: “Không có gì.”
Thấy anh không nói, Bạch Dương nhún vai, cũng không hỏi nữa, cầm con chuột kích vào tin tức mới nhất trên mạng.
Livestream của Cố Tử Yên đã kết thúc được một lúc rồi, bây giờ trên mạng đang nháo hết cả lên, độ hot cao hơn tin bị đè xuống trước đó rất nhiều, thậm chí vượt cả mấy ngôi sao có scandal.
Fan của mấy ngôi sao có scandal kia còn để lại bình luận cảm ơn cô ta đã cứu các anh của bọn họ ở dưới tài khoản mạng xã hội của cô ta.
Đương nhiên, có càng nhiều tiếng mắng chửi và nguyền rủa.
Bạch Dương biết, Cố Tử Yên làm như này chính là muốn hủy hoại cô, khiến cô mất mặt trước mọi người.
Bởi vì Cố Tử Yên cảm thấy trong tay cô không có chứng cứ chứng minh sự trong sạch của mình, cảm thấy vết nhơ này có thể để cô gánh.
Nhưng rốt cuộc Cố Tử Yên có thể thành công được không, vẫn phải đợi Lâm Diệc Hàng ra ngoài mới được.
Cho nên điều duy nhất cô có thể làm bây giờ là đợi.
Nghĩ một lát, Bạch Dương nhìn thời gian dưới góc phải máy tính, 12h30.
Lâm Diệc Hàng ra ngoài, chắc chắn là buổi tối rồi.
Chỉ cần đợi tới tối, cô nghĩ cô có thể nhìn thấy hy vọng rồi.
Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông.
Bạch Dương liếc nhìn, sắc mặt tối sầm lại.
Phó Kình Hiên nhìn thấy, nheo mắt hỏi: “Ai?”
“Cục cảnh sát gọi tới.” Bạch Dương mở miệng trả lời: “Trước đó trên mạng có người báo cảnh sát, sợ rằng chính là chuyện này rồi.”
Nói xong, ngón cái của cô lướt qua nút nghe, nghe điện thoại.
“Chào cô Bạch, phía chúng tôi là cảnh sát Hải Thành, trên mạng có người báo cảnh sát, nói cô bị nghi ngờ lừa dối người khác, dẫn tới người khác bị ô nhục, bây giờ mời cô tới cục cảnh sát một chuyến để phối hợp điều tra. Người trong điện thoại nói.
Bạch Dương cho Phó Kình Hiên một ánh mắt, trong mắt viết rõ: Nhìn đi, tôi đoán trúng rồi!
“Được, tôi tới ngay. Bạch Dương mặt mày lạnh lùng, hờ hững đáp.
Cuộc gọi kết thúc, cô để điện thoại xuống rồi đứng dậy.
Phó Kình Hiên đứng dậy theo: “Tới cục cảnh sát sao?”
“Phải, kêu tôi phối hợp điều tra, như vậy cũng tốt, phía cảnh sát không tra được cái gì, nước bẩn trên người tôi cũng có thể rửa sạch. Bạch Dương cầm túi lên. Phó Kình Hiên chỉnh lại cổ áo: “Tôi đi cùng với em.
Bạch Dương muốn nói không cần, nhưng thấy ánh mắt kiên định của anh thì biết cho dù cô không cho anh đi, anh cũng sẽ đi theo.
Thở dài, Bạch Dương nhấc chân đi về phía cửa: “Tùy anh”
Phó Kình Hiên nhếch môi cười, đi ở bên cạnh cô.
Trong thang máy, hai trung đội vệ sĩ mà Phó Kình Hiên sắp xếp đã tới.
Vừa chạy xe ra thì hai người bị các phóng viên mà đội vệ sĩ cản lại phát hiện.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất