Bup! 

Bạch Dương nhìn những bình luận này và vẻ mặt đắc ý đó của Cố Tử Yên, tức tới nỗi siết chặt tay, đập vào bàn. 

Phó Kình Hiên nắm cổ tay của cô. 

“Anh làm gì?” Bạch Dương vô thức rút tay lại, cảnh giác nhìn anh. 

Phó Kình Hiên thấy cô đề phòng anh như vậy, trong lòng có hơi khó chịu, cụp mắt đáp: “Tôi muốn xem thử tay của em có bị thương hay không” 

“Đập một cái, làm sao có thể bị thương, anh cũng quá xem thường tôi rồi. Bạch Dương thu hồi ánh mắt lạnh nhạt trả lời. 

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Vậy thì tốt, có điều sau này cho dù có giận nữa, cũng đừng làm như vậy, sẽ dễ làm mình bị thương. 

“Tôi biết, không cần anh nhắc nhở” Bạch Dương nhếch môi nói. 

Phó Kình Hiên thu tay lại, còn muốn nói cái gì đó, cửa của văn phòng bị người khác đẩy ra. Đoàn Hựu Đình tức giận đùng đùng đi vào: “Bạch Dương, cháu muốn hủy niêm yết?” 

Ông ta trừng mắt với Bạch Dương, phớt lờ hoàn toàn Phó Kình Hiên ở bên cạnh Bạch Dương. 

Bạch Dương tắt livestream của Cố Tử Yên. 

Cố Tử Yên đã nói với người xem trong livestream là cô tính kế như nào, rồi tại sao lại tính kế. 

Nội dung phía sau đó, đương nhiên không cần thiết xem nữa. 

“Không sai, thư ký Đồng đã nói với các chú rất rõ rồi không phải sao?” Bạch Dương bỏ con chuột ra, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Đoàn Hựu Đình. 

Đoàn Hựu Đình đập tay vào bàn của cô: “Chuyện hủy niêm yết này, cháu muốn quyết định thì có thể quyết định sao?” 

“Tôi đương nhiên có thể!” Bạch Dương đứng dậy: “Bởi vì tôi là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Thiên Thịnh!” 

Phó Kình Hiên thấy Bạch Dương mạnh mẽ như vậy, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng. 

“Cháu. Một cơn giận dữ chặn ở cổ họng của Đoàn Hựu Đình, khiến lời đằng sau của ông ta bị nuốt trở lại, một lúc lâu sau mới dịu lại: “Đúng, cháu là cổ đông lớn nhất của Thiên Thịnh, nhưng cháu đừng quên, chú mới là tổng giám đốc của Thiên Thịnh, cháu chỉ là một phó giám đốc!” 

“Vậy thì sao chứ” Bạch Dương khoanh tay, khí thế mạnh mẽ đáp lại: “Đoàn tổng, chú nên thấy may mắn chú là người cũ của Thiên Thịnh, trong tập đoàn có một nửa số lượng đều ủng hộ chú, nếu không cổ đông lớn nhất Thiên Thịnh như tôi hoàn toàn có thể mở đại hội cổ đông, lấy lại một nửa quyền quản lý trong tay chú, trở thành chủ tịch thật sự. 

Phải biết một người nắm giữ cổ phần nhiều nhất trong doanh nghiệp, chính là người quyền nói chuyện nhất của doanh nghiệp đó. 

Nhưng cô lại vì dưới trướng không có bao nhiêu người, cho nên cho dù cổ phần nhiều nhất, cũng không dám cương chính diện với Đoàn Hựu Đình, ngộ nhỡ Đoàn Hựu Đình trong lúc nổi giận rời khỏi Thiên Thịnh, còn dẫn theo một số người ủng hộ ông ta, vậy Thiên Thịnh sẽ sập. 

Bởi vì Thiên Thịnh của bây giờ căn bản không tuyển được người tài để bù vào vị trí của những thủ hạ Đoàn Hựu Đình, cho nên cô mới luôn nuốt giận, rõ ràng giữ cổ phần nhiều nhất, nhưng lại cam tâm trở thành một phó tổng giám đốc, nguyên nhân chính là như này. 

Mà Đoàn Hựu Đình rõ ràng cũng biết cô sợ điểm này, cho nên mới luôn không để cổ đông lớn nhất của Thiên Thịnh như cô vào mắt. 

“Ổ? Mở đại hội cổ đông, lấy lại quyền quản lý trong tay chú?” Đoàn Hựu Đình dường như nghe thấy câu chuyện vô cùng nực cười, cười khinh thường: “Cháu gái, cháu thật sự muốn làm như vậy? Cháu không sợ chú dẫn những người đó của chú đến công ty khác sao? Phải biết những người dưới tay chú, cơ bản đều là nhân tài của Thiên Thịnh, một khi bọn họ đi mất thì Thiên Thịnh xong đời! Cho nên cháu dám sao?” 

Bạch Dương siết chặt lòng bàn tay, vừa muốn trả lời thì một giọng nói của nam vô cùng lạnh lẽo kèm cảm giác áp bức vang lên: “Tại sao không dám?” 

Bạch Dương lập tức quay đầu, sững sờ nhìn Phó Kình Hiên. 

Đoàn Hựu Đình cũng thế, bất mãn nhìn qua: “Đây là chuyện của tôi và phó tổng giám đốc Bạch, một trợ lý như cậu đột nhiên xen vào gì... Phó tổng?” 

Giọng nói của ông ta lập tức cao vút, không dám tin mà nhìn Phó Kình Hiên. 

Khi ông ta đi vào thì nhìn thấy bên cạnh Bạch Dương có một người, nhưng tưởng là trợ lý nên không nhìn diện mạo của người đó, bởi vì vội chất vấn Bạch Dương. 

Nhưng ai ngờ, trợ lý nhỏ mà ông ta tưởng thế mà là tổng giám đốc của tập đoàn Phó Thị, Phó Kình Hiên! 

Đoàn Hựu Đình sửng sốt nhìn Phó Kình Hiên: “Phó tổng, cậu... cậu sao lại ở đây?" 

Ông ta chỉ Phó Kình Hiên, lại chỉ Bạch Dương: “Cậu và Bạch Dương... hai người... 

“Tôi đến đây chỉ là tìm phó tổng giám đốc Bạch bàn công việc, đừng quên, tôi và Bạch Dương có hợp tác năng lượng mới” Ánh mắt của Phó Kình Hiên lóe lên, hờ hững đáp. 

Anh không thể nói anh đến đây là vì lo lắng cho Bạch Dương được. 

Anh biết, anh nói như vậy rồi, cô sẽ không vui. 

Bạch Dương nhướn mày. 

Tuy ngạc nhiên Phó Kình Hiên vậy mà nói dối, nhưng cô cũng không vạch trần anh ngay tại chỗ. 

Tùy anh đi. 

“Thì ra là như vậy à. Đoàn Hựu Đình cũng không nghi ngờ. 

Dù sao trong giới này có ai không biết Phó Kình Hiên không yêu người vợ cũ là Bạch Dương nên mới ly hôn với Bạch Dương. 

Cho nên tới đây, chắc chắn là vì chuyện công việc, tóm lại không thể là vì Bạch Dương. 

“Vậy chuyện đó, Phó tổng, cuộc đối thoại của tôi và Bạch Dương vừa rồi... 

“Tôi nghe thấy rồi!” Phó Kình Hiên cụp mắt lạnh nhạt nói: “Ông muốn dẫn người dưới trướng rời khỏi Thiên Thịnh, có thể rời đi luôn bây giờ. 

“Cái gì?” Đoàn Hựu Đình không dám tin điều mình nghe thấy, trợn to hai mắt: “Phó tổng, đây là chuyện của Thiên Thịnh chúng tôi, cậu nhúng tay, không hay lắm nhỉ?” Ông ta không định thật sự rời khỏi Thiên Thịnh. 

Ông ta nói như vậy, chỉ là uy hiếp Bạch Dương mà thôi. 

Sao Phó Kình Hiến này lại xem là thật chứ. 

“Không có gì không hay cả, hiện nay một nửa sản nghiệp của tập đoàn Thiên Thịnh đều là hợp tác với Phó Thị tôi mới sống lại, huống chi, phó tổng giám đốc Bạch còn có hạng mục hợp tác năng lượng mới với tôi, tôi nghĩ tôi chắc có đặc quyền tham gia tranh đấu nội bộ của Thiên Thịnh chứ?” Phó Kình Hiên nhìn Đoàn Hựu Đình bằng ánh mắt sâu thẳm. 

Miệng của Đoàn Hựu Đình há ra: “Nói thì nói vậy, nhưng.. 

“Vậy không phải là được rồi sao?” Phó Kình Hiên lần nữa cắt ngang lời của ông ta: “Những hợp tác này đều là tôi và phó tổng giám đốc Bạch ký, Đoàn tổng muốn dẫn người dưới trướng rời khỏi Thiên Thịnh, vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới hợp tác của Thiên Thịnh và Phó Thị, vậy tôi đương nhiên phải đứng ở phía của phó tổng giám đốc Bạch!” 

Nói xong, anh nhìn sang Bạch Dương, ánh mắt nghiêm túc: “Phó tổng giám đốc Bạch em yên tâm, Đoàn tổng đi thì tôi lập tức cử một đội ngũ chuyên nghiệp tới, giúp em ổn định những vị trí trống đó, sẽ không để Thiên Thịnh xảy ra bất cứ vấn đề gì?” 

“Cái gì?” Đầu óc của Đoàn Hựu Đình sững sờ tới trống rỗng. 

Bạch Dương cũng kinh ngạc nhìn anh: “Anh nghiêm túc sao?” 

Phó Kình Hiên gật đầu: “Đương nhiên, tôi sẽ không lừa em, còn Đoàn tổng.. 

Anh dừng ánh mắt trên người Đoàn Hựu Đình: “Đoàn tổng dẫn nhiều nhân tài đi như vậy, tôi tin gia nhập doanh nghiệp khác có hơi lãng phí, còn không bằng tự mình thành lập một công ty, tin chắc có nhiều nhân tài như vậy, công ty của Đoàn tổng rất nhanh sẽ phát triển, tôi đánh tiếng với mọi người trong giới, bảo bọn họ đừng thu giữ Đoàn tổng, 

tránh làm lỡ việc lập nghiệp của các ông, Đoàn tổng ông cảm thấy như thế nào?” 

“Phụt... Bạch Dương thật sự không nhịn được nữa, che miệng, quay qua chỗ khác cười tới rung vai. 

Mà Đoàn Hựu Đình lại tức tới run người, nhưng lại không dám phát tiết với Phó Kình Hiên, chỉ có thể siết chặt nắm đấm, cất lực đè nén lửa giận. 

Ông ta cảm thấy như nào? 

Ông ta cảm thấy không tốt tí nào! 

Cái gì mà đánh tiếng với các công ty khác đừng thu giữ bọn họ, đây rõ ràng chính là đang phong sát bọn họ. 

Còn bảo ông ta lập nghiệp? 

Ông ta từng tuổi này, chút gia sản này, lập nghiệp cái quái gì! 

Phó Kình Hiên này rõ ràng là đang cố ý sỉ nhục ông ta, làm khó ông ta! 

Tuy trong lòng tức muốn chết, nhưng ngoài mặt, Đoàn Hựu Đình vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Phó tổng thật là biết nói đùa, tôi từng tuổi này rồi, lập nghiệp gì chứ” 

eyJpdiI6IlMyZm5sZW1jZHZDRnZ0QkpkRUgrM0E9PSIsInZhbHVlIjoidU9KNjlCSlRnWVlCek1XRjdwTUZcL3dsMlhRMTRkdkR4aTIrRXRYT2dIMm9sNEFaaWs5eEpnVlY2dnZPOVRoU0lhUkZsd3YrNU9iRUJGZXd5ekFyb0pzRkNnWDNEV0E5TFowWTRIcVwvaGxuc0NLV3hXMnErblwvOE5STWlINFZCUGx0b3lwUnZCMWxwRnpDTGloTjd4aTNyRElvR0cyNjVsTlIwOG4zWVwvRHZrbzVSZVwvd29wT3A2eEtMVEFPZEhyQm4yZ0IrUVVBQXgxRWtXRmVsVDVzRjU1MVRmQWhRQndsWWJsSHo1TmJDUmp2Q2N5bVFqOFFOTmttNTRSYWNkdmlkaXhCR08wTDJ2QUlGaE1UYVUxTm5NTTFQK3JFcmNzTGxTMGJmdUVVR0daaHNGUGNaVWVES0t3S1lKRll6eDQ0cVgraUhcLzFwM0JFK1wvcnZFV05lT2RhekZWeEJTWVBtYlZxUElIdlB4WmRhST0iLCJtYWMiOiIwOWJlOTBmMDUyYTlhOGNmNjBlMzM1MjFiMGQwYTc3NTdlMjQxNDBhMDg5MjZiYWFhMTIxM2MyMjkxMzY1ZWQxIn0=
eyJpdiI6Im9mdENubU9WQUpJcTFyNmhLaWxjWmc9PSIsInZhbHVlIjoiTTNJalRtUk1UXC82R256M3Y2MWZiSW1tQWN2aWNPZHFMQUFRV284UkkxSnhrVndscDFjMlBrSVhmajZOd2hmYWZoMUVaZlRkalJ6OFMrcnN4R1wvaEZEcDJLZjBKTG85WURaNkx4TUlrQzFOZXZKckJsQWg1cUZlY1FcL2tDS0lBcDArWHhzTzRyUDNqZEl6TTBDU0JGVmQzamhPcG5EXC8yM0FsaDVTTFdJQ25vXC9pendveHl2QkRWczVwQmlsalA0bzltdzU4UWhoeGNNMUwwWkdtV0lIRm5FNG8rNDhSNUtGcUxUZmMzcEdpWW40eFlcL2VZeU5WRnprNzd1bUJHWWsrRUs0YzM3Q3JtQlVKVUtCWEtndEVuNG5CNXQwT09Wc2o5QkZFVGR6blJ4ZmlzMVpBOE0waFJcLzNXRWtkNTV5TmU2eU1WUjlNclA1Z2hrXC8yN0pOZGdLdEJreGp1OThsTjczRjJBSmlndFhiZENwajR5N0R6ME94Q2kwWnlDbW1zcVMiLCJtYWMiOiJhMjI2NjBmNGY1ODZjZTBmMjY4ZTk5ZmVmMDQ4NDk5MTBmZGY2OGI3OWFjMzVmOTNiYTY1MWE3MDZjZTA2MzJiIn0=

Ông ta còn dám dẫn người đi sao?

Advertisement
x