“Không phải, là... Tên thủy quân muốn nói rồi lại thôi.
Cố Tử Yên vô cùng mất kiên nhẫn: “Nói đi, rốt cuộc là ai?”
“Là chồng sắp cưới cũ của cô.” Tên thủy quân nhắm mắt đưa ra quyết định, trả lời dõng dạc.
Cố Tử Yên giật mình.
Là Kình Hiên?
Lại là anh ấy.
Cố Tử Yên nắm chặt điện thoại, dường như muốn bóp nát điện thoại.
Mấy giây sau, cô ta mới tạm thời bình tỉnh lại: “Vậy bây giờ tình huống trên mạng như thế nào?”
“Bây giờ ở trên mạng những tin tức liên quan tới Bạch Dương rất sạch sẽ, những tin tức được các tài khoản marketing chia sẽ theo thời gian đã bị buộc phải xóa, mặc dù tin tức ban đầu của cô vẫn còn ở đó, nhưng mà cũng đã bị đè xuống khiến nhiệt độ không còn cao.
Nói đến đây, thủy quân lại thổn thức một trận.
Quả nhiên là có tiền có thế tốt như thế, tiện tay liền có thể thao túng cả mạng lưới.
Bàn tay đang nắm chặt điện thoại của Cố Tử Yên có hơi run rẩy, là bị chọc tức rồi: “Nếu như tôi muốn xào những tin tức này lên một lần nữa thì phải cần bao nhiêu tiền?”
“Từ chín mươi tỷ trở lên. Sau khi tên thủy quân đứng đầu suy nghĩ một chút rồi cho ra một đáp án.
“Chín mươi tỷ!” Cố Tử Yên la lớn, sắc mặt rất khó coi: “Sao không đi cướp ngân hàng đi?”
Tên thủy quân đứng đầu cười khổ: “Cô Cố, tôi không có lừa gạt cô đâu, đúng là cần có nhiều tiền như thế, bởi vì Phó tổng đã bỏ ra chín mươi tỷ để đè ép những tin tức này xuống. Cô muốn đưa những tin tức này lên tin nóng một lần nữa, chỉ có thể tốn nhiều tiền hơn, nếu không thì sẽ vô dụng”
".." Cố Tử Yên tức đến nỗi phổi đều đau.
Cô ta làm gì có 90 tỷ?
Mặc dù nhà họ Cố không thiếu tiền, nhưng mà tiền tiêu vặt mỗi tháng của cô ta chỉ có ba tỷ, hơn nữa cứ đến đầu tháng là cô ta dùng hết sạch, bởi vì mỗi tháng cô ta đều muốn mua túi xách sang trọng cùng với giày mới, chờ sau khi dùng hết tiền tiêu vặt rồi thì cô ta dùng tiền của Phó Kình Hiên.
Nhưng mà bây giờ hôn ước của cô ta và Phó Kình Hiên đã bị giải trừ, lúc cô ta còn chưa tỉnh lại thì Phó Kình Hiên đã khóa hết tất cả các thẻ còn đặt ở chỗ cô ta, rốt cuộc cô ta cũng không thể dùng một đồng tiền của anh. Lần này, tiền dùng để mua thủy quân và tài khoản marketing đều là dùng tiền tiết kiệm, dùng hết gần vài tỷ rồi.
Chín mươi tỷ, có bán cô ta cũng không đủ.
Mà cô ta cũng không dám mở miệng xin ba, bây giờ tập đoàn Tam Thịnh đã mất đi tất cả các phi vụ hợp tác với Phó thị, nguồn tài chính bắt đầu bị đứt gãy, ba tuyệt đối sẽ không lấy ra nhiều tiền như thế để cô ta xào tin tức.
Nghĩ đến đây, Cố Tử Yên cắn môi, cuối cùng nghĩ đến một biện pháp, khóe miệng âm hiểm cong lên: “Như thế này đi, anh lập tức tung tin tức tôi livestream ra ngoài, nói là tôi chuẩn bị kể lại quá trình tôi bị Bạch Dương tính kế trong buổi livestream.
Hai mắt tên thủy quân đứng đầu sáng lên: “Biện pháp này vô cùng phù hợp. Cứ như vậy đi, cho dù ai muốn ép cũng không dám ép, bởi vì một khi đè tin tức buổi livestream của cô xuống, điều này hoàn toàn chứng minh đúng là Bạch Dương đã từng làm ra những chuyện đó, nếu không thì tại sao lại sợ cô livestream cơ chứ. Cô Cố, để tôi đi làm ngay”
“Làm đi!” Cố Tử Yên nở một nụ cười lạnh.
Tập đoàn Thiên Thịnh.
Một chiếc Maybach dừng ở cách đó không xa.
Cửa sổ xe ở chỗ ngồi phía sau hạ xuống, Phó Kình Hiên cau chặt mày nhìn cánh cổng lớn của Thiên Thịnh.
Một đám phóng viên đang la hét chen lấn đòi vào trong Thiên Thịnh.
Nhưng mà đám phóng viên đó quá mức điên cuồng, các nhân viên bảo vệ càng ngăn cản thì bọn họ càng chen lấn dữ dội hơn.
Các nhân viên bảo vệ sắp không chống đỡ nổi nữa, Phó Kình Hiên cầm điện thoại lên: “Đi qua hỗ trợ đi, đuổi hết cái đám phóng viên đó ra ngoài.
“Vâng” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói hùng hậu.
Một giây sau, Phó Kình Hiên để điện thoại di động xuống, có mấy chiếc xe đặc thù đã được chế tạo lại chạy ngang qua chiếc maybach của anh, sau đó dừng trước cổng chính tập đoàn Thiên Thịnh.
Cửa xe mở ra, có mười mấy người mặc quần áo huấn luyện màu đen đồng loạt bước xuống từ trên xe.
Chiều cao của mười mấy người bọn họ đều trên 1m8, gương mặt cứng rắn lại không hề có cảm xúc, trên người còn có cơ bắp, trông có vẻ không dễ trêu chọc.
Những người này đều là vệ sĩ chuyên nghiệp của công ty bảo vệ dưới sự quản lý của tập đoàn Phó thị, mỗi một người đều đã trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt và gian khổ nhất. Vừa mới xuất hiện, khí thế liền áp đảo một mảnh trời.
Đám phóng viên vốn còn đang kêu gào đẩy tới đẩy lui, khi nhìn thấy những người vệ sĩ này thì lập tức hoàn toàn yên tĩnh.
Bọn họ là ai vậy?
Lúc phóng viên thắc mắc không hiểu gì, vệ sĩ đã hành động bọn họ, bước lên mấy bước, giơ bàn tay to lớn về phía đám phóng viên.
Sau đó, một người nắm cổ áo của một tên phóng viên, giống như vặn một con gà mà nhét toàn bộ đám phóng viên này lên xe, sau đó lái xe đi khỏi.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng vài phút ngắn ngủi, chờ đến lúc nhân viên bảo vệ tập đoàn Thiên Thịnh phản ứng lại, trước mặt đã không có một ai, dường như tất cả
những chuyện lúc nãy đều là ảo giác.
Rốt cuộc chuyện này là như thế nào vậy?
Những người lúc nãy trông giống xã hội đen xuất hiện từ đâu thế?
Phó Kình Hiên nhìn thấy đám phóng viên đều bị dọn dẹp sạch sẽ, lúc này mới khởi động xe một lần nữa, lái về phía cổng Thiên Thịnh.
Trong phòng làm việc của Bạch Dương, Bạch Dương đang thảo luận về thị trường chứng khoán với bộ phận giao dịch thì đột nhiên có tiếng gõ cửa phòng làm việc.
Cô ngẩng đầu nhìn, lại nhìn thấy là Phó Kình Hiên, cả người liền choáng váng: “Anh... tại sao lại là anh?”
Phó Kình Hiên nện bước chân thon dài đi tới, nhìn đôi mắt vì kinh ngạc mà tròn tròn của cô, trong mắt lóe lên ý cười: “Là tôi.”
Bạch Dương đặc micro điện thoại cố định xuống, nhíu đôi mi thanh tú: “Sao anh lại lên đây?”
“Người trong tập đoàn của em không dám cản tôi.” Phó Kình Hiên dừng trước bàn làm việc của cô.
Khóe miệng Bạch Dương giật giật.
Đúng vậy, Thiên Thịnh kém hơn Phó thị, mà bây giờ Thiên Thịnh còn phải dựa theo vào những vụ hợp tác với Phó thị mới có thể ổn định phát triển đến bây giờ, có thể nói Phó thị chính là kim chủ của Thiên Thịnh, mà Phó Kình Hiên còn là ba của kim chủ, nhân viên của cô không dám cản anh cũng là chuyện bình thường.
Không phải lần trước cũng là như vậy à?
Bạch Dương vuốt vuốt mi tâm: “Được rồi, nhưng mà lúc anh lên đây không bị đám phóng viên kia ngăn cản à?”
Bây giờ cô lo lắng nhất đó chính là nếu như anh bị đám phóng viên kia ngăn cản, vậy thì chẳng phải tin tức anh đến Thiên Thịnh sẽ bị bại lộ ư?
Đến lúc đó, đám người ở trên mạng sẽ lại tấn công cô.
Dường như nhìn ra Bạch Dương đang lo lắng cái gì, Phó Kình Hiên kéo cái ghế ra ngồi xuống: “Yên tâm đi, đám phóng viên đó đã bị tôi cho người mang đi hết rồi.
Trên đường đến đây, anh đã ra lệnh cho công ty bảo vệ ở bên kia phái một nhóm vệ sĩ đến đây, vì để xử lý đám phóng viên ở Thiên Thịnh cùng với đám cộng đồng mạng có ý xấu với cô.
Nhưng mà hình như lúc nãy anh không nhìn thấy cộng đồng mạng.
“Mang đi rồi?” Bạch Dương sững sờ, sau đó vội vàng đi đến cửa sổ sát đất cúi đầu nhìn xuống.
Nhìn thấy ở phía dưới quả nhiên không có một bóng dáng của phóng viên, cô quay người trở lại vị trí vừa rồi, nhìn người đàn ông bằng ánh mắt phức tạp: “Cảm ơn”
“Hửm?” Phó Kình Hiên đang suy nghĩ chuyện gì đó, anh nghe không rõ.
Bạch Dương lại cho rằng anh cố ý giả vờ như nghe không rõ, muốn để cô lớn tiếng nói lại một lần, trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Nhưng mà nghĩ đến dù là xua đuổi đám phóng viên này hay là đè ép tin tức ở trên mạng, đều là do anh ra tay giúp đỡ, cô lại không có lý do nổi giận với anh.
Nghĩ đến đây, Bạch Dương hít vào một hơi, sau khi ổn định cảm xúc rồi cô mới cúi mình với Phó Kình Hiên: “Tôi nói là cảm ơn anh, cảm ơn anh đã đuổi đám phóng viên kia đi giúp tôi, cũng cảm ơn anh đã giúp tôi đè những tin tức đó xuống”
Phó Kình Hiên không thích cô tỏ ra xa cách nói lời cảm ơn với mình như thế, anh đưa tay muốn kéo cô lên.
Nhưng mà Bạch Dương đã né trước một bước, tự mình đứng thẳng người.
Đôi mắt Phó Kình Hiền liền tối sầm, sau khi xoa xoa ngón tay một hồi, anh liền hạ tay xuống, thu lại cảm giác mất mát trong lòng, khẽ mở đôi môi mỏng mà trả lời: “Chuyện nên làm mà, em không cần phải nói cảm ơn.
“Không, không có chuyện gì là nên làm hết, anh cũng không có nghĩa vụ phải giúp tôi làm những chuyện này, cho nên tôi sẽ báo đáp anh. Bạch Dương nhìn anh, nói một cách nghiêm túc.
Phó Kình Hiên hơi nhíu mày, muốn nói không cần cô phải báo đáp, đây là anh can tâm tình nguyện làm vì cô.
Nhưng mà anh biết nếu như anh nói như vậy thì chắc chắn cô sẽ không chấp nhận.
Bạch Dương thấy anh đồng ý, cô thở phào một hơi, sau đó lại hỏi: “À đúng rồi Phó tổng, anh đến đây có chuyện gì không?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất