“Không có gì, chỉ là lo lắng cho em cho nên mới đến đây xem thử.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, ánh mắt vô cùng thâm tình. 

Mắt Bạch Dương lóe lên, cô quay mặt sang nơi khác, không nói lời nào. 

Phó Kình Hiên biết rằng cô trốn tránh, trái tim có hơi đau, mấp máy đôi môi mỏng rồi lại nói: “Đây chỉ là tình cảm của riêng anh mà thôi, em không cần phải cảm thấy áp lực đâu. 

Bạch Dương cắn môi: “Tôi biết, có điều..." 

“Bạch tổng, không xong rồi. Cô còn chưa nói xong thì cửa phòng làm việc liền đã bị người khác đẩy ra, thư ký Đồng vội vàng chạy vào. 

Bạch Dương nhìn thấy cô ta hấp tấp như thế, biểu cảm trở nên nghiêm túc: “Sao vậy?” 

“Cố Tử Yên... Cố Tử Yên, cô ta.." thư ký Đồng vỗ vỗ ngực, chờ sau khi hơi thở ổn định rồi mới trả lời rành mạch: “Cố Tử Yên muốn livestream nói là muốn tường thuật lại toàn bộ quá trình cô hãm hại cô ta trong buổi livestream.” 

“Có chuyện này à?” Lông mày Phó Kình Hiên nhíu chặt lại với nhau. 

Thư ký Đồng liên tục gật đầu: “Cô ta đã đăng trên nền tảng xã hội của mình thông báo về buổi livestream, thời gian là 11:10 

“11:10... Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dương tối sầm, vội vàng nhìn về phía góc phải ở bên dưới màn hình, lúc này đã là 11 giờ đúng rồi. 

Nói cách khác, cách thời gian buổi livestream bắt đầu chỉ còn có 10 phút. 

“Bạch tổng, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?” Thư ký Đồng nhìn Bạch Dương: “Chúng ta phải đè buổi livestream của Cố Tử Yên xuống càng sớm càng tốt ư?” 

“Không thể làm vậy!” Bạch Dương và Phó Kình Hiên đồng loạt lên tiếng. 

Thư ký Đồng chớp chớp mắt nhìn Bạch Dương rồi lại nhìn Phó Kình Hiên. 

Từ lúc nào mà hai người này lại ăn ý như thế? 

Bạch Dương và Phó Kình Hiên cũng không ngờ là đối phương lại cùng lúc nói hệt như mình. 

Nhưng mà Bạch Dương vẫn còn ổn, chỉ bất ngờ trong chốc lát rồi sau đó cũng không có cảm giác gì quá lớn. 

Ngược lại là Phó Kình Hiên kéo cong đôi môi mỏng, trong lòng có chút vui vẻ. 

Điều này có phải đang nói rõ bọn họ tâm linh tương thông không? 

“Phó tổng nói rất đúng, buổi livestream này chúng ta tuyệt đối không thể đè xuống” Hàng lông mày xinh đẹp của Bạch Dương cau lại, sắc mặt nghiêm túc: “Cố Tử Yên đã nói trên buổi livestream rồi, muốn kể về quá trình tôi hãm hại cô ta, nếu như bây giờ tôi trực tiếp đè tin tức xuống, vậy chẳng phải thể hiện rằng tôi có tật giật mình à?” “Nhưng mà cứ để như vậy ư? Thị trường chứng khoán của Thiên Thịnh chúng ta sẽ phải đón một đợt sập sàn lần thứ hai. Trên mặt thư ký Đồng đều là vẻ u sầu. Bạch Dương vuốt vuốt huyệt thái dương: “Để tôi suy nghĩ đã.” 

Cô không ngờ là sau khi độ phổ biến về tin tức có liên quan đến cô bị đăng ở trên mạng được Phó Kình Hiên đè xuống, Cố Tử Yên lại tiếp thêm một chiêu. 

Mà chiêu này thật sự đánh cô trở tay không kịp. 

“Cách tốt nhất hiện tại chính là Thiên Thịnh hãy hủy niêm yết.” Lúc này, Phó Kình Hiên bỗng nhiên mở miệng nói một câu. 

Bạch Dương nheo mắt lại: “Hủy niêm yết?" 

“Đúng vậy, Thiên Thịnh vừa mới vực dậy từ biên giới phá sản, phát triển cũng không được xem như là vững vàng, cho nên trước mắt không thích hợp để tồn tại trên thị trường chứng khoán. Nếu như không phải nhà nước không cho phép các công ty đấu đá với nhau trên thị trường chứng khoán thì tập đoàn Thiên Thịnh đã bị tập đoàn Tam Thịnh khiến cho phá sản từ lâu rồi.” Phó Kình Hiên nhìn cô rồi nói. 

Bạch Dương mấp máy đôi môi đỏ. 

Mặc dù lời nói này của anh không dễ nghe cho lắm, nhưng mà đúng là như thế. 

Nếu như quốc gia không đặt ra quy định này, Cố Việt Bân hoàn toàn có thể trực tiếp tấn công vào thị trường chứng khoán như cát vụn của Thiên Thịnh, khiến Thiên Thịnh hoàn toàn trở thành lịch sử. 

Đương nhiên, khi thị trường chứng khoán của một công ty xảy ra vấn đề, những công ty khác sẽ thừa cơ mua cổ phiếu phân tán và điểm này thì quốc gia đã cho phép. 

Thấy Bạch Dương không nói lời nào, Phó Kình Hiên thả nhẹ giọng điệu: “Chỉ cần hủy niêm yết, Thiên Thịnh không còn thị trường chứng khoán, đương nhiên thị trường chứng khoán sẽ không xuất hiện sự rung chuyển. Đồng thời sau này cũng không cần phải lo lắng có người cố ý hãm hại Thiên Thịnh, khiến cho thị trường chứng khoán của Thiên Thịnh bị rung chuyển, từ đó thừa cơ thu mua cổ phiếu phân tán của Thiên Thịnh, đợi đến sau khi Thiên Thịnh hoàn toàn phát triển rồi lại đưa ra thị trường một lần nữa cũng không muộn. 

Bạch Dương thừa nhận là mình có hơi bị thuyết phục, cô giật giật khóe môi: “Nhưng mà hủy niêm yết không nhanh như thế được, chờ các loại thủ tục xử lý xong xuôi thì thị trường chứng khoán Thiên Thịnh cũng đã sập từ lâu” 

“Không sao hết, tôi có thể liên lạc với bên kia, ngày hôm nay liền có thể hủy niêm yết.” Phó Kình Hiên hất cằm. 

Bạch Dương nhíu mày, cô muốn từ chối theo bản năng. 

Phó Kình Hiên đã đoán được từ trước, anh liền lên tiếng trước khi cô mở miệng: “Tôi biết có lẽ là em không muốn làm phiền tôi, nhưng mà em đã nợ tôi một món nợ ân tình, lại nợ thêm một món nữa cũng không sao hết, đến lúc đó báo đáp một lần luôn không được à?” 

".." Bạch Dương do dự, nhưng cũng không phản đối nữa. 

Thôi được rồi, thiếu một cái cũng là thiếu, thiếu hai cái cũng là thiếu, cùng lắm thì sau này trả lại anh ta gấp đôi. 

Nói tóm lại là cô không thể trơ mắt nhìn thị trường chứng khoán tiếp tục bị tụt dốc. 

“Được rồi, vậy thì nhờ Phó tổng vậy, nhưng mà tôi vẫn muốn thương lượng với các cổ đông, hủy niêm yết không phải là chuyện mà một mình tôi có thể quyết định” Bạch Dương xoa xoa mặt, trông có vẻ mệt mỏi rã rời. 

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Được” 

Bạch Dương nhìn thư ký Đồng: “Cô đi thông báo chuyện hủy niêm yết với lãnh đạo và các vị cổ đông đi, xem xem bọn họ nghĩ như thế nào, sau đó trình bày ý kiến và suy nghĩ của bọn họ cho tôi biết, nhớ kỹ là phải nhanh chóng” 

“Tôi hiểu rồi!” Thư ký Đồng đẩy đẩy cái kính mắt ở trên sống mũi, quay người đi ra ngoài. 

Sau khi cô ta đi, Bạch Dương nhìn ly nước đã cạn của mình, cô đứng dậy đi đến mấy đun nước rót một ly nước. 

Bỗng nhiên trước mắt cô liền quay cuồng một trận, cái ly ở trong tay bị thả lỏng rơi xuống đất chia năm xẻ bảy. 

Mà thân thể cô cũng lắc lư theo, sắp ngã xuống đất. 

Phó Kình Hiên thấy vậy, sắc mặt liền căng cứng, sau đó lập tức đứng dậy, đôi chân dài bước một bước đi đến gần cô, vươn cánh tay ôm lấy bả vai cô, kéo thân thể cô trở về. 

Bạch Dương ngã vào lồng ngực anh, nhắm mắt dựa vào lòng ngực anh, hơi thở hổn hển, một bộ dạng trông rất khó chịu, mồ hôi túa ra ở trên trán. 

Sắc mặt Phó Kình Hiên căng cứng, sờ lên trán cô, cho rằng cô đang phát sốt. 

Nhưng vừa mới sờ một cái liền phát hiện cô rất bình thường, cũng không có sốt. 

Có chuyện gì vậy? 

“Đỡ tôi... đỡ tôi ngồi xuống ghế” Bạch Dương bỗng nhiên lên tiếng nói giọng nói có hơi run rẩy còn không có bao nhiêu sức lực. 

Phó Kình Hiên trực tiếp ôm ngang cô lên sau khi trở lại bạn làm việc của cô anh đặt cô ngồi trên ghế làm việc. 

“Ngăn kéo, kẹo.” Bạch Dương giơ tay lên, ngón tay run rẩy chỉ về phía bàn làm việc. 

Rốt cuộc Phó Kình Hiên cũng đã hiểu cô bị cái gì, anh nhanh chóng mở tất cả ngăn kéo của bàn làm việc ra, liền tìm thấy kẹo mà cô đã nói. 

Anh cầm lấy một viên, nhanh chóng lột vỏ bỏ vào miệng cô. 

Rất nhanh sau đó, sau khi đã ăn một viên kẹo, sắc mặt của Bạch Dương dần dần trở nên tốt hơn, mồ hôi lạnh cũng không còn túa ra nữa, rốt cuộc cũng đã mở mắt, giọng nói có hơi yếu ớt: “Cảm ơn anh. 

“Sao em lại bị tụt huyết áp nghiêm trọng như thế?” Phó Kình Hiên nhíu mày, trong giọng nói khó tránh khỏi có sự quan tâm. 

Bạch Dương xoa xoa mi tâm: “Là do mang thai” 

Con ngươi của Phó Kình Hiên co rút lại, lập tức nói không nên lời. 

Hóa ra lại là do anh hại. 

“Có thể cải thiện được không?” Phó Kình Hiên siết chặt vỏ kẹo ở trong tay rồi hỏi. 

“Được chứ, nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được rồi” Bạch Dương lắc lắc đầu, cố gắng tỉnh táo lại. 

Khoảng thời gian này bởi vì lượng công việc quá lớn, thời gian nghỉ ngơi không còn nhiều như trước kia, cộng thêm thai nhi cần có dinh dưỡng, cho nên tình trạng tụt huyết áp mới nặng hơn trước kia. 

Đây cũng là lý do tại sao trong ngăn kéo của cô luôn có kẹo. 

“Vậy em nghỉ ngơi đi.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, trầm giọng nói. 

Bạch Dương cười một tiếng trào phúng: “Anh cho rằng tôi không muốn nghỉ ngơi hả? Nhưng mà tôi không thể nghỉ ngơi.” 

Đoàn Hựu Đình vẫn đang dòm ngó quyền quản lý cùng với cổ phần trong tay cô, bất cứ lúc nào cũng muốn kéo cô xuống đài, nếu như cô nghỉ ngơi, Đoàn Hựu Đình lập tức có lý do ép buộc cô giao quyền quản lý. 

eyJpdiI6ImlmalIrZ2YxTkdrMHVmZGZxOGxWeGc9PSIsInZhbHVlIjoiQUxQWkx3SGVBT0xpeVlwemQzVjc5MFY4OU9MK1BIS05CYUdTWkdXNzdQTzl1Z2E1VVNYcksyblwvNFlVSGNzNTcwSWlQZm54ZHFNeEtaUzl1ak5XRVMxc0orOVljbUd1cXlMamZpTWJtVzFrXC9YWVExTnNFZ2pxU2tNZTVUVzV4aFhjVlwvbkxyUkNVTUFQWWh5Yk55VndodHgrVXBmVFVlZHp3ZGFZcCtZWjZrYnhsMWhBcDl2M2RiRVlveldGU3ZWVHBcLzI2aTl4UStEZVpSZnZISlR5bEE9PSIsIm1hYyI6IjMzYTY1YzE5MWFmZGU5ZjdmOWE2MTJiODNjNmMyMWY0MmE3ZGQ2NWVlNzlkOWI2NzRhYWY3YzJmOWFmNWJhNzAifQ==
eyJpdiI6IkF5aTZNaURcLzI4SHRac3QzYnduZGhnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im16Ynd2ZU5WQ0h0SlVUejBCc0Z5d2taZGdURVk0QUk2RHdpek1rUXFCSng0Y1poZ0tiaW5jTU45dmFjeW1mcDZaNmNTcldWN3RoNlRIRGx3bWJ1VktZZ2dpckZwT2xGOHpjRHZySTZaOCsreFJpSzgwdmNHQ0JubE5UUFwvN1RBNHRWTjJMbUpFVjZYaGg1XC9FaVN1d0lvOGhVYWJwZkx6ZW1RcXRFYWFpc0E2d3pXMlkwUDVDbFJPMk9iY1dsQXh6QVVoaVRxUEhnN2NyQ0hsMUZTblwvN0FkYnFoQUNSTGVRZENzN0dPUEIyY2F0aERvSzNMTWFcL3JPaUNHOVJtZGV2V1wvU1AyaTNSSGJraUdyOHB6cUFqOFRrUzBMek1oTnRITHdLSVwvdjQxM1AyNlBudDRlaWtLQjBFakFYQ3hMOFVHUzNuRkxBaVdPYTRcL2sxd0hiNHkrV1h3bzlZZTlZSGNlRVpKVlYwSVRyT29CTCtyNVVyM1hQVmlDdlFJVVBhZE13eXp0d3c0Nmdpc3gxZW5GZXNWS3FsUkZTXC9mbzhQREVTZXhzNU16d0V6QT0iLCJtYWMiOiI2MmJmMzAwZWYyNjcyYWI2N2E0ZGJkZGU5ZTM2OWFlZjdiYzU2NDg0NzAyYjZhOWE0ODIwNzAxYTQ4YmMwMTk3In0=

“Được rồi Phó tổng, đây là chuyện của tôi.” Bạch Dương không muốn phải thảo luận quá nhiều về vấn đề bệnh tình của mình với anh, cô lạnh giọng đánh gãy lời anh, sau đó lại liếc nhìn thời gian dưới góc phải màn hình, đôi mắt xinh đẹp híp lại: “Buổi livestream bắt đầu rồi.

Advertisement
x