Biểu cảm sảng khoái trên mặt Cổ Tử Yên lập tức trầm xuống, ánh mắt hung ác lườm người vừa mới tới: “Cô đến đây làm gì?”
“Chị... chị đến đây thăm em, thuận tiện mang canh gà đến đây cho em! Cố Mạn Tình nở nụ cười lấy lòng cô ta, sau đó bước vào trong phòng bệnh.
Cố Tử Yên thấy thế lập tức vỗ mạnh vào chăn như thể bị kích thích gì đó: “Cô vào đây làm cái gì, ra ngoài, tôi không cho phép cô vào đây! Trên người cô toàn là vi khuẩn, sẽ làm bẩn không khí của tôi, ra ngoài ngay!”
Nghe nói như thế, Cố Mạn Tình hoàn toàn cứng người đứng yên tại chỗ, chân tay luống cuống: “Trên người chị không có vi khuẩn, chị đã thay đồ rồi, em à...
“Cô câm miệng! Ai là em gái của cô chứ.” Cố Tử Yên vặn vẹo cơ mặt, lớn tiếng đánh gãy lời cô ta: “Cố Mạn Tình, cô nhớ kỹ cho tôi, tôi không cho phép cô gọi tôi là em gái, cô cũng không phải là chị của tôi, có rõ chưa hả?”
“Chị... chị.." Cố Mạn Tình bị tổn thương cúi thấp đầu, nhỏ giọng khóc rấm rứt.
Lúc này bà Cố mới bước vào, nhìn thấy con gái lớn đang khóc thút thít cùng với con gái nhỏ tràn đầy biểu cảm không vui trên mặt, nhịn không được mà hơi nhíu mày.
“Có chuyện gì vậy Mạn Tình, con nói cho mẹ biết đi, rốt cuộc là có chuyện gì?” Bà Cố lau nước mắt cho Cố Mạn Tình, đau lòng hỏi.
Cố Mạn Tình vùi đầu vào trong ngực bà Cố: “Mẹ ơi, có phải là con không nên trở về?"
“Tại sao lại nói như vậy?” Đầu tiên là bà Cố giật mình, sau đó vội vã nói: “Đây là nhà của con, con không nên trở về thì ai mới nên về đây?”
“Nhưng mà... nhưng mà tại sao em gái lại ghét con như thế, em ấy còn không cho phép con gọi em ấy là em gái, còn nói con không phải là chị gái của em ấy" Cố Mạn Tình khóc vô cùng đáng thương.
Bà Cố sững sờ: “Tử Yên thật sự đã nói như vậy à?”
“Dạ.” Cố Mạn Tình gật đầu.
Bà Cố hơi híp mắt lại nhìn Cố Tử Yên bằng ánh mắt phức tạp.
Cố Tử Yên chột dạ quay đầu sang chỗ khác, trong lòng hận Cố Mạn Tình đến chết đi được.
Cái con nhỏ quê mùa này lại dám tố cáo cô ta.
Cô ta vốn cho rằng Cố Mạn Tình vẫn luôn sống ở một nơi xa xôi hẻo lánh đã sớm hình thành tính cách khúm núm nhát gan, không ngờ là cô ta đã xem thường rồi, vẻ nhát gan chỉ là do Cố Mạn Tình giả vờ, là thủ đoạn chuyên dùng để tìm kiếm sự đồng tình và tình cảm của người khác.
“Không có chuyện gì đâu Mạn Tình, con vừa mới trở về, có lẽ là Tử Yên còn chưa quen, một lát nữa mẹ sẽ nói con bé” Bà Cố vỗ nhẹ vào sau lưng Cố Mạn Tình, dịu dàng an ủi: “Mạn Tình, con đi ra ngoài chờ mẹ đi, mẹ nói chuyện với em gái con một chút, một lát nữa sẽ dẫn con đi ra ngoài mua đồ”
“Vâng ạ” Cố Mạn Tình nín khóc mỉm cười, sau đó rời khỏi cái ôm của bà ta, đưa bình giữ nhiệt trong tay cho bà ta, nhẹ gật đầu rồi đi ra ngoài.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người là bà Cố và Cố Tử Yên.
Bà Cố đặt bình giữ nhiệt lên trên đầu giường, có vẻ không vui mà nhìn Cố Tử Yên: “Tử Yên, con làm sao vậy hả? Sao lại có thể đối xử như thế với chị mình, lúc trước khi chị con chưa trở về không phải là con rất mong chờ con bé về nhà à, nói là muốn có chị gái yêu thương con, bảo vệ con, nhưng mà bây giờ con lại làm sao đây hả?”
Ai mong chờ Cố Mạn Tình trở về?
Đó cũng chỉ là lời nói dối mà trước kia cô ta cố ý nói mà thôi.
Nhưng mà ai biết được Cố Mạn Tình lại thật sự trở về.
Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại không thể nói như vậy.
Bàn tay Cố Tử Yên đang đặt ở trong chặn nắm chặt lại với nhau, trên mặt là biểu cảm ấm ức, đỏ hết cả mắt: “Mẹ ơi, con không có cố ý đối xử với chị như thế đâu, con chỉ là
không thể nào chấp nhận được chuyện chị gái của con lại có bộ dạng như cô ta. Cô ta vừa gầy lại vừa lùn, dáng dấp không đẹp chút nào, trông như nghèo kiết xác lại quê mùa, có chỗ nào giống với chị gái con. Mẹ, không phải là mọi người đã nhận lầm rồi đó chứ?”
“Làm sao có thể nhận lầm được, con xem có phải là mắt của Mạn Tình với mẹ giống nhau không?” Bà Cố chỉ chỉ vào mắt mình: “Với lại ba con và Mạn Tình đã làm xét nghiệm ADN rồi, kết quả xét nghiệm cho thấy là ba con ruột, con bé không phải là Mạn Tình thì là ai?”
Cố Tử Yên cắn môi: “Cũng là bởi vì như vậy nên con mới không thể nào chấp nhận được, cô ta không biết cái gì hết, ngày hôm qua vừa mới trở về liền gây ra không ít trò cười, đi cùng với cô ta, con cảm thấy mình thật là mất mặt, người khác cũng sẽ chế giễu nhà họ Cố chúng ta có một đứa con gái không ra gì”
“Haiz.." bà Cố thở dài: “Mẹ biết ý của con, con chê bai chị gái con sẽ khiến con mất mặt có đúng không?”
Đôi mắt của Cố Tử Yên lóe lên, không trả lời xem như là chấp nhận.
Đây chỉ là một trong số các nguyên nhân.
Nguyên nhân chân chính là cô ta không thể nào chấp nhận một tên nhà quê như thế, chẳng những uy hiếp địa vị của cô ta ở nhà họ Cố mà còn muốn tranh đoạt tài sản nhà họ Cố và sự cưng chiều của ba mẹ.
Cô ta nhất định phải nghĩ cách đuổi Cố Mạn Tình đi.
Bà Cố không biết trong lòng Cố Tử Yên đang suy nghĩ cái gì, bà ta sờ đầu Cố Tử Yên, từ ái nói: “Tử Yên, mẹ hiểu con, nhưng mà con cũng phải hiểu cho chị gái mình. Từ nhỏ chị gái con đã lớn lên ở nông thôn, không có điều kiện để học tập kỹ năng giống như con, con bé không hiểu như thế nào là một cuộc sống thượng lưu, cho nên có gây ra chuyện mất mặt cũng không thể trách móc nhiều, con hãy bao dung con bé chút đi
Nói đến đây, bà Cố nở nụ cười: “Bây giờ mẹ và ba con đã đăng ký rất nhiều lớp học tập lễ nghi cho chị gái con, cùng với một vài khóa học thú vị, ví dụ như piano, vũ đạo. Mẹ tin là rất nhanh thôi, chị con sẽ trở nên vô cùng ưu tú. Đến lúc đó, con sẽ không cảm thấy chị gái khiến con và nhà họ Cố phải mất mặt”
“Vậy... vậy hả mẹ. Vậy thì tốt quá!” Cố Tử Yên kéo kéo khóe miệng, miễn cưỡng trả lời một câu.
Nhưng mà trong lòng cô ta lại tràn đầy hận ý.
Cố Mạn Tình vừa mới trở về là bọn họ liền không kịp chờ đợi mà bắt đầu bồi dưỡng Cố Mạn Tình.
Có ý gì? Muốn để Cố Mạn Tình thay thế cô ta sớm một chút à?
Xem ra cô ta nhất định phải nhanh chóng đuổi Cố Mạn Tình đi, nếu như thật sự đuổi không được, vậy thì đành phải...
Cố Tử Yên híp híp mắt, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.
Nói tóm lại, cô ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bất cứ người nào uy hiếp đến cuộc sống của cô ta. Bạch Dương không được, Cố Mạn Tình cũng không được, cho dù Cố Mạn Tình là chị gái của cô ta!
Bà Cố không phát hiện ra sự khác thường của Cố Tử Yên, mở cái bình giữ nhiệt rót một chén canh gà cho cô ta: “Nào nào, đây là canh gà chị gái đặc biệt nấu cho con đó, ăn thử chút nha?”
Cố Tử Yên ngửi thấy mùi thơm, vốn dĩ ban đầu thật sự cảm thấy thèm ăn, nhưng mà vừa nghe thấy là canh do Cố Mạn Tình nấu thì lập tức không có khẩu vị. Nhưng mà trên mặt lại không biểu hiện ra bên ngoài, vẫn duy trì nụ cười mà nhận lấy canh gà: “Là canh của chị gái nấu ạ? Mẹ ơi, mẹ cảm ơn chị giúp con nha.”
Thấy con gái nhỏ nghe lời khuyên nhủ của mình, đã không còn ghét bỏ con gái lớn, bà Cố vui vẻ cười không ngớt: “Được được, một lát nữa mẹ sẽ nói với Mạn Tình, chắc chắn Mạn Tình sẽ rất vui.”
Cố Tử Yên cười lạnh trong lòng, dùng thìa khuấy khuấy canh gà: “Mẹ ơi, không phải là mẹ nói muốn đi mua đồ với chị gái à, mẹ mau đi đi, đừng để chị chờ đến sốt ruột”
“Cũng đúng, vậy để mẹ đi trước nha, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho mẹ.” Bà Cố nhìn đồng hồ.
Cố Tử Yên dạ một tiếng.
Bà Cố cầm lấy túi xách đi ra ngoài.
Đợi đến lúc cánh cửa phòng bệnh vừa mới đóng lại, cảm xúc trên mặt Cố Tử Yên hoàn toàn lạnh xuống, sau đó nghiêng người trực tiếp đổ canh gà vào trong chậu hoa trên đầu giường.
Nhìn canh gà và bùn đất trộn lẫn lại với nhau, cô ta khinh thường lẩm bẩm: “Canh gà do tên nhà quê nấu, ai mà biết có sạch hay không”
Cạch!
Cố Tử Yên vừa để cái chén không lên trên đầu giường, điện thoại di động liền vang lên.
“Cái gì?” Cố Tử Yên lập tức ngồi thẳng lưng, sắc mặt khó coi: “Tự cô ta đè xuống à?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất