“Cái gì?” Sắc mặt Phó Kình Hiên khẽ thay đổi, hơi thở quanh người lập tức trầm thấp.
Vài giây sau, anh lại hỏi: “Bạch Dương bây giờ thế nào?”
“Cô Bạch vẫn luôn trong phòng làm việc, cho nên đám truyền thông và dân mạng đó chưa tổn thương được cô ấy, nhưng tôi đoán chuyện này sẽ tạo ra ảnh hưởng tinh thần với cô Bạch. Trợ lý Trương nói.
Phó Kình Hiên ánh mắt lạnh lùng híp lại: “Cậu lập tức bạo lộ chút scandal của nghệ sĩ, ép tin tức về Bạch Dương trên mạng xuống, ngoài ra, ghi lại hết những tài khoản có ác ý với Bạch Dương và đám dân mạng mắng chửi ác liệt nhất”
Anh sẽ tính sổ với đám người này sau!
“Tôi hiểu rồi!” trợ lý Trương gật đầu, lập tức đi làm.
Phó Kình Hiên lấy điện thoại trong túi ra, gọi cho Bạch Dương: “Xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau..
Đang trong cuộc gọi?
Phó Kình Hiên cau mày.
Cô đang gọi cho ai?
Trong đầu Phó Kình Hiên lóe lên khuôn mặt Lục Khởi, Lương Triết, càng nghĩ sắc mặt càng khó coi.
Cuối cùng, anh cất điện thoại, đi về phía thang máy.
Anh không yên tâm cô.
Vẫn là đích thân đến xem sao mới được!
Tập đoàn Thiên Thịnh, Bạch Dương nhìn điện thoại Phó Kình Hiên gọi tới, mắt lóe lên lạ thường, lại nhanh chóng biến mất.
Cô đã biết đại khái tại sao anh lại gọi tới.
Có lẽ cũng nhìn thấy tin tức trên mạng đi.
“Bạch Dương, cô đang ở đâu?” Đầu kia điện thoại, Trình Minh Viễn không nghe thấy giọng nói, mở miệng gọi.
Bạch Dương đặt điện thoại về lại bên tai: “Tôi đây, ngại quá, vừa rồi có cuộc gọi tới.
“Ai vậy?” Trình Minh Viễn tò mò hỏi.
Ánh mắt Bạch Dương lóe lên: “Một người không quan trọng, không cần để ý”
“Được. Trình Minh Viễn nhún vai, không hoài nghi lời cô, nghiêm túc nói: “Đã chuyện của Cố Tử Yên là do Lâm Diệc Hàng làm, vẫn phải để anh ta ra mặt chứng minh sự trong sạch của cô mới được, nếu không chuyện này rất khó giải quyết”
“Tôi biết.” Bạch Dương gật đầu: “Tôi vừa rồi gọi cho anh ta, nhưng không ai bắt máy”
“Hẳn là anh ta đang phẫu thuật, nước ngoài có chính khách u não, biết Lâm Diệc Hàng phẫu thuật thì tỷ lệ thành công cao hơn, cho nên đặc biệt từ nước ngoài tới, thời gian phẫu thuật chính là hôm nay, ba tôi hiện đang ở bệnh viện hỗ trợ, thời gian phẫu thuật rất dài, căn bản phải mười mấy tiếng mới có thể kết thúc.” Trình Minh Viễn nói.
Bạch Dương bỗng ngẩng đầu: “Thì ra là vậy.
Cô vừa rồi còn rất lo lắng Lâm Diệc Hàng cố ý không nhận điện thoại.
Đã không phải cố ý, vậy thì yên tâm rồi.
“Nhưng tôi phải đợi mười mấy tiếng mới có thể khiến anh ta ra mặt giúp tôi chứng minh trong sạch?” Bạch Dương cau mày.
Mười mấy tiếng đồng hồ, chuyện nhất định sớm đã lên men đến không cách nào khống chế.
Chuyện này còn chưa phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là Đoàn Hữu Đình có lẽ không đợi được mười mấy tiếng thì đã muốn cô giao quyền quản lý ra rồi.
Trình Minh Viễn thở dài: “Không sai, cô bây giờ chỉ có thể đợi, nhưng tôi có thể tạm thời giúp cô đè ép phong ba trên mạng trước, để cô có thời gian thở dốc, ổn định cổ...gì?”
Anh ta bỗng nhìn thấy gì đó, kinh ngạc chớp chớp mắt.
“Sao vậy?” Bạch Dương nghi hoặc hỏi.
Mặt Trình Minh Viễn sáp tới trước máy tính, chắc chắn mình không nhìn lầm, anh ta nuốt nước miếng nói: “Bạch Dương, có tin tốt, tin tức về cô trên mạng đã ít đi rất nhiều, cô kêu người ta ép xuống?”
“Không có mà?” Bạch Dương lắc đầu.
Trình Minh Viễn cau chặt mày: “Vậy thì lạ quá, vừa rồi tôi thấy trên mạng còn rần rần, chớp mắt đã biến mất đi nhiều, nhất định là bị người ta ép xuống, cô nói không phải cô, vậy là ai? Không phải là Lục Khởi và em trai nuôi đó của cô đi?”
“Không thể nào!” Bạch Dương rất chắc chắn lắc đầu: “Phía Lục Khởi cũng đã đến rất nhiều truyền thông, anh ta bận đối phó đám truyền thông đó, căn bản không có thời gian giúp tôi đè ép tin tức, về phần Triết, cậu ta hôm nay có công việc quay chụp phải phong bế toàn diện, e rằng bây giờ cũng không biết tôi đã xảy ra chuyện gì, cho nên cũng không thể nào là cậu ta.
“Không phải Lương Triết, cũng không phải Lục Khởi, vậy thì là ai, chẳng lẽ..” Trình Minh Viễn nghĩ tới một người, sắc mặt trở nên trầm trọng.
Bạch Dương cũng nghĩ tới, môi đỏ khẽ run, từ từ nói ra ba chữ: “Phó Kình Hiên”
Nhất định là anh, vừa rồi anh còn gọi điện thoại cho cô.
“Tôi cũng hoài nghi là anh ta, hơn nữa khả năng còn rất cao, Bạch Dương, lỡ thật sự là Phó Kình Hiên, cô có vì vậy mà tha thứ cho anh ta không?” Trình Minh Viễn thử hỏi.
Bạch Dương rũ mắt, nhàn nhạt nói: “Sẽ không, đây là hai chuyện khác nhau” Trình Minh Viễn nghe thấy câu này lập tức cười:” Vậy thì tốt, vậy thì tốt”
Bạch Dương chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ: “Anh không phải bạn Phó Kình Hiên sao? Tại sao không hi vọng tôi tha thứ anh ta
“À, chuyện này.” Con ngươi Trình Minh Viễn chột dạ nhìn sang hướng khác, cười khan hai tiếng: “À cái đó, tôi giúp lý không giúp tình, anh ta trước đây quá đáng với cô như vậy, tôi đương nhiên không ủng hộ anh ta.
“Vậy sao? Anh thật là người phóng khoáng.” Bạch Dương gật đầu.
Trình Minh Viễn thấy cô tin, lập tức thở phào một hơi.
“Được rồi Trình Minh Viễn, tôi không nói với anh nữa" Bạch Dương xoa huyệt thái dương.
Trình Minh Viễn ừ một tiếng: “Được, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi, có thể giúp tôi sẽ cố hết sức giúp cô, còn nữa, tuyệt đối tuyệt đối phải cẩn thận, đừng tiếp xúc chính diện với đám dân mạng và truyền thông đó, họ đều là kẻ điên, sẽ dễ dàng làm cô bị thương, cho nên cô phải bảo vệ tốt bản thân, đừng để bị thương.
“Yên tâm đi.” Nghe anh ta dặn dò, Bạch Dương cười cười.
Cúp máy, Bạch Dương đặt điện thoại xuống, cầm chuột, tra tìm tin tức về mình trên mạng.
Phát hiện quả nhiên giống như Trình Minh Viễn nói, tin tức về cô bị đè xuống, chỉ tìm ra vài tin, vốn vài triệu bình luận chia sẻ, đều biến mất sạch, thay vào đó là scandal của minh tinh nào đó trong giới giải trí.
Ai ngoại tình, ai tuyển phi, ai trốn thuế lậu thuế vân vân.
Đừng nói cô, dân mạng cũng nhìn ra những minh tinh đó đang chắn đạn cho cô.
Nhưng chắn đạn thì sao, scandal của minh tinh, cũng đã chính xác thu hút sự chú ý của dân mạng, trên mạng lại khơi dậy một trận chiến trường mắng chửi mới.
Nhưng đối tượng bị mắng từ Bạch Dương đổi thành những minh tinh đó.
“Phù..” Bạch Dương đứng dậy đi tới cửa sổ sát đất, nhìn xuống dưới, lúc nhìn thấy mấy chục nhà truyền thông đã bớt đi phân nửa liền biết những truyền thông đã đi đó có lẽ đều đã đi phỏng vấn những minh tinh kia.
Điều này khiến cô bất giác thở phào một hơi, cũng có thời gian nghĩ cách ổn định thị trường cổ phiếu.
Bệnh viện, tâm trạng Cố Tử Yên rất tốt ngồi trên giường bệnh ăn trái cây.
Nghĩ tới những tin mình vừa nhìn thấy trên mạng, đám dân mạng bạo lực ngôn ngữ với Bạch Dương, liền không nhịn được vui vẻ cười thành tiếng.
Lũ dân mạng đó thật ngốc, cô ta chỉ đăng một trạng thái, họ đã tin cô ta bị bắt nạt, là do Bạch Dương làm.
Nhưng cũng chính vì họ ngốc, mục đích của cô ta mới có thể thành công, cô ta chính là muốn cho Bạch Dương đội cái mũ hung thủ trên đầu, khiến cô muốn gỡ cũng không gỡ được.
Dựa vào cái gì mà cô ta bị đám người đó vấy bẩn như vậy, Bạch Dương lại vẫn sạch sẽ!
Trong giới giải trí có nhiều minh tinh sau khi bị bạo lộ tin xấu đều đăng bốn chữ này, cuối cùng còn không phải bị vả mặt, cho nên dân mạng tin thanh giả tự thanh mới lạ. Lúc này, cửa phòng bệnh bị người ta đẩy mở, khuôn mặt vàng vọt, vừa nhìn liền biết thiếu dinh dưỡng từ ngoài thò vào, gọi Cố Tử Yên một tiếng: “Em gái”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất