Vốn cô còn cho rằng sau khi Cố Tử Yên tỉnh lại, biết chuyện đã xảy ra với mình, sẽ chưa gượng dậy nổi, sẽ trở nên trầm tĩnh hơn.
Không nghĩ tới là cô nghĩ nhiều rồi, cũng đánh giá thấp da mặt dày của cô ta rồi.
Cũng phải, Cố Tử Yên ác độc như vậy, sao có thể vì bản thân chịu chút đau khổ mà trầm tĩnh lại chứ, phải càng trở nên điên cuồng mới đúng!
Nghĩ vậy, Bạch Dương mím môi, cầm điện thoại, bấm mở Facebook Cố Tử Yên, nhìn thấy bài đăng Lục Khởi nói.
Bây giờ bài đăng đó đã lên hot search, bình luận chia sẻ cộng lại đã hơn triệu, thậm chí các tài khoản truyền thông lớn cũng bắt đầu đu theo chuyện này.
Bạch Dương trầm mặt mở phần bình luận, nhìn các bình luận an ủi Cố Tử Yên, liền cảm thấy buồn nôn.
Clip trước đây của Cố Việt Bân đã tẩy trắng cho cô ta kha khá, bây giờ lại có bài đăng này, Cố Tử Yên liền hoàn toàn trở thành người bị hại, ngoại trừ những người biết bản chất
cô ta, hoặc chán ghét cô ta, không một ai cười cợt cô ta bị bắt nạt nữa, mọi người đều đồng tình với cô ta, đau lòng cho cô ta.
Phải nói rằng, Cố Tử Yên quả không hổ là con gái Cổ Việt Bân, thủ đoạn tẩy trắng như sấm dội.
“Ha..” Bạch Dương cười lạnh một tiếng, không xem bình luận nữa, thoát khỏi Facebook cô ta, bấm vào Facebook mình.
Vừa bấm vào, tiếng ting ting liên tục vang lên không ngừng, điện thoại xuất hiện vòng xoay tắc nghẽn, hơn một phút mới khôi phục.
Nhìn thấy đống thông báo bình luận, trái tim Bạch Dương trầm xuống.
Cô bấm mở Messenger trước, nhìn thấy đủ lời chửi rủa ác độc, còn có sticker công kích, cô ngoại trừ xụ mặt thì không mấy ngoài ý muốn, cô sớm đã đoán được.
Nếu không, cô cũng sẽ không vào Facebook mình.
Vì trạng thái Cố Tử Yên đăng trực tiếp chỉ tên là cô kêu người bắt nạt cô ta, cộng đồng mạng đương nhiên đều tin, liền chạy tới Facebook cô công kích cô.
Nghĩ vậy, Bạch Dương bấm dấu cộng chính giữa phía dưới màn hình, cũng đăng trạng thái.
Cô đăng rất đơn giản, chỉ một câu: Tôi không cho người ra tay với Cố Tử Yên, thanh giả tự thanh @Cố Tử Yên.
Rất nhiều dân mạng luôn chực chờ trong Facebook Bạch Dương, nhanh chóng đã nhìn thấy trạng thái này của cô.
Thấy cô nói mình không ra tay với Cố Tử Yên, đám dân mạng này không một ai tin, ngược lại càng mắng thêm hung ác, lại thêm một đống thủy quân, chỉ ngắn ngủi ba phút, phần bình luận của cô đã có mấy ngàn bình luận, đều là tiếng mắng chửi.
Bạch Dương thấy vậy, không nhịn được cắn môi, cuối cùng thực sự phiền lòng, thoát khỏi Facebook, không thấy không phiền.
Lúc này, điện thoại cô vang lên.
Bạch Dương phiền chán liếc mắt, là số lạ bản địa.
Bạch Dương do dự giây lát, vẫn là nhận máy: “Ai vậy?”
“Xin hỏi có phải cô Bạch không?” Là giọng phụ nữ.
“Là tôi!” Bạch Dương cau mày đáp.
Người phụ nữ đó nghe thấy Bạch Dương thừa nhận thân phận của mình, giọng trở nên vô cùng hưng phấn: “Xin chào cô Bạch, chúng tôi là truyền thông Tra Lãng, chuyện cô Cố nói trên mạng là bị cô bắt nạt, là cô một tay lên kế hoạch chuyện này, cô thấy thế nào?”
Nghe thấy lời này, Bạch Dương bỗng nắm chặt điện thoại, sắc mặt không vui: “Sao cô biết số điện thoại của tôi?”
Người phụ nữ đầu tiên sững sốt, sau đó trực tiếp lược bỏ câu hỏi của cô, không kiên nhẫn thúc giục: “Cô Bạch, cô trả lời câu hỏi của tôi trước đi, cô thật sự cho người làm nhục cô Cố sao?"
Bạch Dương lạnh mặt, thẳng tay cúp máy.
Loại ký giả này không thể để ý, nếu để ý, cô ta chỉ sẽ hỏi không ngừng, hơn nữa câu hỏi sẽ ngày càng hóc búa.
Cho nên căn bản không cần nói tiếp.
Hơn nữa để phòng cô ta lại gọi nữa, Bạch tổng trực tiếp kéo số điện thoại vừa rồi vào black list.
Tuy nhiên, Bạch Dương vừa kéo xong, điện thoại lại vang lên, vẫn là số lạ bản địa.
Bạch Dương đoán có lẽ là người phụ nữ vừa rồi đổi số khác gọi tới, nếu không thì là ký giả khác.
Vì vậy, cô vẫn trực tiếp cúp máy, kéo vào black list!
Nhưng vậy vẫn chưa xong, tiếp đó, luôn có số máy lạ lục tục gọi tới, thậm chí còn có tin nhắn mắng chửi của dân mạng gửi tới, khiến tâm thần Bạch Dương mệt mỏi.
Cô rất nhiều lần muốn trực tiếp tắt máy, nhưng nghĩ tới nhà hợp tác và khách hàng thỉnh thoảng sẽ gọi tới, chỉ đành chịu đựng, để mặc đám người này gọi điện gửi tin nhắn, không xem là được rồi.
“Bạch tổng!” Thư ký Đồng mặt mày nôn nóng đi vào.
Bạch Dương mở mắt: “Sao vậy?”
“Bạch tổng, phía dưới tập đoàn có rất nhiều dân mạng, tặng cô rất nhiều lưỡi dao và vòng hoa ... Thư ký Đồng lén liếc cô một cái, nhỏ giọng đáp.
Sắc mặt Bạch Dương lạnh xuống, trong lòng phẫn nộ và tủi thân không nói ra lời.
Rõ ràng cô không làm gì cả, giờ lại phải chịu những lời mắng nhiếc nguyền rủa này.
Thấy thân thể Bạch Dương khẽ run rẩy, Đồng Khê quan tâm hỏi: “Bạch tổng, cô không sao chứ?”
Bạch Dương lắc đầu: “Tôi không sao, cô kêu bảo vệ bắt hết những người tặng vòng hoa đó, đưa thẳng tới sở cảnh sát!”
“Vâng” Đồng Khê lập tức đáp, nghĩ tới gì đó, lại nói: “Ngoài ra, còn có một chuyện, trên mạng rần rần như vậy, thị trường cổ phiếu của Thiên Thịnh chúng ta hiện tại sụt giảm
nghiêm trọng, Đoàn tổng vừa rồi đã ra thông báo, kêu Bạch tổng nhanh chóng giải quyết phiền phức này, nếu không thì giao nửa quyền quản lý trong tay cho ông ta. “Đoàn Hựu Đình!” Bạch Dương tức giận vỗ bàn: “Thị trường cổ phiếu của Thiên Thịnh đang hỗn loạn, ông ta hay lắm, không nghĩ cách ổn định thị trường, ngược lại chỉ nghĩ đoạt quyền!”
“Còn không phải sao.” Thư ký Đồng cũng gật đầu, nhưng một giây sau, cô ta lại thở dài: “Nhưng lần này rất nhiều quản lý cấp cao đều ủng hộ Đoàn tổng, dù sao chuyện lần này quả thật cũng nhằm vào Bạch tổng, họ cho rằng là do cô gây chuyện mới khiến Thiên Thịnh như vậy, cho nên đang thương lượng triệu tập đại hội cổ đông, quyết định lại rốt cuộc cô có đủ tư cách nắm giữ một nửa quyền quản lý”
Miệng Bạch Dương hơi mở, lập tức không lên tiếng.
Vì cô không cách nào phủ nhận, cổ phiếu Thiên Thịnh giảm mạnh lần này quả thực do cô liên lụy.
Tuy không phải cô ra tay với Cố Tử Yên, nhưng cô ta trực tiếp đẩy nồi cho cô, cô vẫn chưa có cách nào chứng minh mình trong sạch.
Trừ phi Lâm Diệc Hàng đứng ra, dù sao thì anh ta mới là hung thủ thật sự.
Nghĩ vậy, Bạch Dương xoa xoa sống mũi, giọng có chút mỏi mệt: “Tôi biết rồi, cô đi nói với Đoàn Hựu Đình, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết!” “Vâng!” Thư ký Đồng lo lắng nhìn cô một cái, xoay người ra ngoài.
Bạch Dương cầm điện thoại lên, bấm gọi Lâm Diệc Hàng.
Nhưng điện thoại reng, lại không ai nhận, khiến trái tim Bạch Dương lập tức chìm xuống đáy cốc.
Anh ta rốt cuộc cố ý không nhận, hay là đang bận?
Bạch Dương cau chặt mày, ngón tay bất an gõ lên bàn.
Bỗng nhiên, điện thoại lại vang lên.
Bạch Dương cho rằng là Lâm Diệc Hàng nhìn thấy cô gọi nên gọi lại, mặt mày vui mừng, vội cầm điện thoại lên.
Nhưng sau khi nhìn thấy người gọi tới lại Trình Minh Viễn, sắc vui mừng trên mặt cô lập tức cứng ngắc, cuối cùng thất vọng thở dài, nhận máy.
Cùng lúc này, tập đoàn Phó thị.
Trợ lý Trương đẩy kính đáp: “Cố Tử Yên đăng trạng thái lên mạng, nói cô ta bị người ta bắt nạt, là cô Bạch sai khiến, dân mạng đều tin, ùn ùn chạy tới Facebook cô Bạch mắng nhiếc chửi rủa, thậm chí còn chạy tới tập đoàn Thiên Thịnh tặng lưỡi dao và vòng hoa nguyền rủa cô Bạch, còn có đám truyền thông đều chạy tới Thiên Thịnh vây chặn cô Bach."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất