“Cái gì?” Bạch Dương sững sờ.
Cô có chỗ nào không được?
Bác gái lại cười: “Mấy đôi trẻ cãi nhau là rất bình thường, nhưng cũng đừng làm quá, hơn nữa bác thấy thái độ nhận lỗi của thằng nhóc này rất chân thành, còn mua đồ ăn sáng cho cháu, cháu tha thứ cho nó đi, đàn ông bây giờ biết dỗ bạn gái không nhiều đâu, cháu không trân trọng sẽ hối hận cả đời đấy
“Không phải, bác gái cháu...
Ting, thang máy tới rồi!
Bác gái vỗ vai của Bạch Dương, cắt ngang lời của cô: “Cô gái, cố gắng suy nghĩ lời bác nói.
Nói xong, bác gái lại nhìn sang Phó Kình Hiên: “Còn cả cậu nhóc nữa, sau này đừng chọc bạn gái giận nữa, có thể ở bên nhau là duyên phận, phải cố gắng trận trọng” “Vâng, cháu nhớ rồi, cảm ơn bác. Phó Kình Hiên khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Trước kia anh không trân trọng Bạch Dương, sau này anh sẽ đặt cô ở vị trí đầu tiên.
Bác gái thấy Phó Kình Hiên nghe lọt lời của mình thì khoác tay bác trai bên cạnh, cười ha ha đi ra khỏi thang máy.
Tầng Bạch Dương ấn chưa tới nên cũng chưa đi ra.
Cô túm tóc, có hơi bực bội nói: “Đây đều là cái gì với cái gì thế, Phó Kình Hiên, anh thật là mặt dày, bác gái tưởng chúng ta là một đôi, anh thật sự dám thừa nhận!” Phó Kình Hiên ấn nút đóng cửa: “Chỉ là không muốn để người già sau khi biết mình nhận nhầm, quá ngại ngùng mà thôi.
“Anh bớt đi!” Bạch Dương lườm anh: “Anh rõ ràng là có tâm tư riêng”
Phó Kình Hiên nhướn mày, trầm mặc rồi.
Bạch Dương day mi tâm, sau đó bình tĩnh lại: “Được rồi, lần này tôi không so đo với anh, nhưng nếu còn có lần sau, Phó Kình Hiên, tôi tuyệt đối sẽ không để như vậy đâu.
Cô lạnh lùng nhìn anh.
Trong lòng Phó Kình Hiên chợt đau nhói, cụp mí mắt, che đi sự tổn thương trong mắt mà ừ một tiếng: “Được, vậy bữa sáng...
“Không cần!” Bạch Dương lạnh nhạt ném ra hai chữ, sau đó không nhìn anh nữa, đi ra khỏi thang máy, đi với vị trí cô đỗ xe.
Phó Kình Hiên xách bữa sáng cũng đi theo.
Bạch Dương nghe thấy tiếng bước chân đằng sau, không có để tâm, sau khi từ trong túi lấy ra chìa khóa ấn một cái, cửa xe mở ra, sau đó trực tiếp ngồi vào xe.
Phó Kình Hiên đứng tại chỗ nhìn cô rời đi, đôi môi hơi mím lại.
Trợ lý Trương ở cách đó không xe tới đón Phó Kình Hiên thu trọn một màn này, lắc đầu cảm khái, thở dài.
Xem ra con đường theo đuổi vợ của Phó Kình Hiện vẫn còn xa xôi lắm!
Tập đoàn Thiên Thịnh.
Bạch Dương đang xử lý văn kiện chất đống, thư ký Đồng gõ cửa đi vào: “Bạch tổng, có người của doanh nghiệp nhà họ Mạnh tới
“Nhà họ Mạnh sao?” Bạch Dương nhướn mày.
Thư ký Đồng gật đầu: “Phải, người tới là chủ tịch của doanh nghiệp nhà họ Mạnh.
“Tới vì chuyện của Mạnh San nhỉ” Bạch Dương nhếch khóe môi đầy mỉa mai.
“Phải, nói là chuyện của Mạnh San, muốn xin lỗi cô. Thư ký Đồng đáp.
Bạch Dương ồ một tiếng: “Xin lỗi ngay cả thành ý nhận lỗi cũng không có, có thể thấy lời xin lỗi này cũng không phải thật lòng, giống như lần trước
Lần trước là bà Mạnh chặn cô ở cổng bệnh viện, xin lỗi cô, bảo cô tha cho Mạnh San, thành ý gì đó cũng không có.
Đương nhiên, cô cũng không phải là tham chút quà cáp này, nhưng nếu bạn tới xin lỗi, nhưng ngay cả một biểu thị cũng không có, sẽ chỉ khiến người khác cảm thấy không thành ý thôi.
Mà lần này chủ tịch Mạnh cũng như vậy.
Cô không phải không cảm thán, chủ tịch Mạnh và bà Mạnh quả nhiên là vợ chồng, không phải là người một nhà không vào chung một cửa, nói không chừng còn là bà Mạnh biết cô sẽ không tha cho Mạnh San, cho nên mới đặc biệt để chủ tịch Mạnh đích thân tới tìm cô.
Có điều cho rằng chủ tịch Mạnh tới thì cô sẽ tha cho Mạnh San sao?
Ha, thật là nằm mơ giữa ban ngày, Cổ Việt Bân cô cũng không để tâm, huống chi còn là một nhà họ Mạnh ngay cả Thiên Thịnh cũng không bằng
“Bạch tổng, cô muốn gặp không?” Thư ký Đồng nhìn Bạch Dương hỏi.
Bạch Dương cúi đầu xuống, tiếp tục xử lý văn kiện, đáp lại với giọng nói lạnh lùng: “Không gặp, bảo bọn họ đi đi"
“Được. Đồng gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Không biết qua bao lâu, Bạch Dương cuối cùng đã xử lý xong đống văn kiện đó, sau đó đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát sàn, hoạt động cái cổ và cổ tay đau nhức.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy bên dưới cách không xa có mấy chiếc xe chạy tới, dừng ở trước cửa lớn của tập đoàn.
Cửa xe mở ra, một nhóm nam nữ cầm mic và máy quay, đang lao về phía cửa lớn của tập đoàn như phát điên.
Đội hình đó giống như đánh hơi được tin tức chấn động gì đó, vô cùng phấn khích.
Bạch Dương nhíu mày, không biết xảy ra chuyện gì khiến cánh phóng viên này phấn khích chạy tới Thiên Thịnh như vậy.
Nhưng trong lòng cô lại thấp thoảng trở nên bất an.
Bạch Dương hít sâu một hơi, tạm thời đè sự bất an đó xuống, sau đó xoay người quay lại trước bàn làm việc, cầm điện thoại bàn gọi cho văn phòng của Đồng. “Bạch tổng, có gì căn dặn sao?” Giọng nói cung kính của thư ký Đồng truyền tới.
Bạch Dương mấp máy đôi môi đỏ: “Vừa rồi tôi nhìn thấy một nhóm phóng viên đã tới Thiên Thịnh, bây giờ đang ở đại sảnh, cô đi nghe ngóng.”
Còn chưa dứt lời, điện thoại của cô đã đổ chuông.
Bạch Dương nhìn là Lục Khởi gọi tới thì cầm điện thoại nói một câu với Đồng: “Cô đợi một chút”
“Được.” Đồng gật đầu.
Bạch Dương để điện thoại bàn xuống, ngón tay trắng nõn lướt qua nút nghe, nghe cuộc gọi của Lục Khởi: “Alo, Khởi
“Cục cưng, chỗ em có phải có rất nhiều phóng viên tới không?” Giọng nói lo lắng của Lục Khởi truyền vào màng nhĩ của cô.
Giọng điệu này cũng khiến sự bất an trước đó của Bạch Dương lại dâng lên.
Cô siết chặt điện thoại gật đầu nói: “Phải, có khoảng hai mươi mấy người, Khởi, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Anh có phải biết gì không?”
Lục Khởi nói với vẻ mặt giận dữ: “Còn không phải tại Cố Tử Yên đó sao, nửa tiếng trước, cô ta vậy mà ở trên tài khoản mạng xã hội của mình đăng một bài viết, nói cô ta bị người ta làm nhục, là kế hoạch của em, vậy nên giờ đám phóng viên đó đều qua tìm em rồi.
“Cái gì?” Sắc mặt của Bạch Dương hơi thay đổi: “Cố Tử Yên cô ta vậy mà nói như vậy sao?”
“Lại không, tức chết anh rồi, anh thật hận không thể bây giờ xé xác cô ta, mẹ kiếp, chưa từng thấy người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy!” Lục Khởi lớn tiếng mắng chửi.
Hai giây sau, anh ta hít một hơi miễn cưỡng bình tĩnh lại: “Cục cưng, anh nói em nha, em tuyệt đối đừng ra ngoài, nếu không những phóng viên đó tuyệt đối sẽ không tha cho
em."
“Em biết.” Bạch Dương gật đầu với vẻ nghiêm túc.
Lục Khởi ừ ừ hai tiếng: “Biết thì tốt, có điều một mình em ở Thiên Thịnh anh cũng không yên tâm, anh vẫn là qua với em đi”
Nói xong thì anh ta muốn cúp máy.
Bạch Dương vội ngăn anh ta lại: “Đừng, anh tuyệt đối đừng đến, anh hiện nay ở bên ngoài mang thân phận bạn trai của em, nếu anh xuất hiện, những phóng viên đó cũng chắc chắn túm anh không buông, hơn nữa nói không chừng công ty của anh bây giờ cũng có phóng viên tới rồi.
“Lục tổng!” Cô vừa dứt lời thì nghe thấy đầu dây bên kia có người đang gọi Lục Khởi.
Lục Khởi không biết nói gì với người đó, mười mấy giây sau mới lên tiếng lại: “Cục cưng, thật bị em nói trúng rồi, dưới lầu của công ty anh cũng có một số phóng viên. “Xin lỗi nha Khởi, là em liên lụy anh rồi” Bạch Dương áy náy bặm môi.
Lục Khởi mỉm cười không để tâm: “Được rồi, anh không trách em, có điều anh khả năng phải tạm thời đi xử lý những phóng viên đó trước đã.
“Ừ, đi đi” Bạch Dương gật đầu.
Cúp máy, cô cầm ống nghe điện thoại bàn vừa để xuống lên: “Thư ký Đồng, cô bây giờ xuống đại sảnh tầng một xem thử, thuận tiện sắp xếp thêm vài bảo vệ, cản những phóng viên đó lại, đừng để bọn họ xông lên!”
Giống như những gì Khởi vừa rồi nói, người phụ nữ Cố Tử Yên này thật không biết xấu hổ, vừa tỉnh dậy thì gây chuyện.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất