Mày Bạch Dương nhíu sâu hơn. 

Giọng điệu chồng chất vấn vợ của anh là có ý gì? 

Anh vẫn chưa rõ thân phận của anh sao? 

"Tôi và Trình Minh Viễn đi đâu liên quan gì đến anh, cần anh hỏi sao? Buồn cười!" Bạch Dương bĩu môi, xoay người muốn đi. 

Phó Kình Hiên kéo tay cô, "Chẳng qua là tôi lo lắng cho em, đã muộn thế này rồi..." 

"Tôi không cần anh lo lắng!" Bạch Dương rút tay ra, lạnh lùng nhìn anh, "Trước kia anh không lo lắng cho tôi, bây giờ cũng không cần, được rồi Phó tổng, muộn lắm rồi, anh về đi, tôi cũng phải về rồi" 

Dứt lời, cô không để ý tới anh nữa, xoay người vào tòa nhà. 

Phó Kình Hiên cũng không giữ cô lại nữa, cứ lẳng lặng nhìn bóng người cô biến mất ở trong tòa nhà. 

Trở lại phòng, Bạch Dương cởi giày ra vứt túi xách, chân trần đi tới phòng tắm. 

Sau khi tắm xong, cô đi vào phòng ngủ chuẩn bị nghỉ ngơi. 

Vốn lúc mười giờ cô nên đi ngủ, lại bị Trình Minh Viễn gọi ra ngoài, bây giờ đã sớm buồn ngủ không mở nổi mắt. 

Bạch Dương ngáp, đi tới cửa sổ sát đất, chuẩn bị kéo rèm cửa sổ lên. 

Bỗng nhiên, cô liếc xuống một cái, thì thấy ven đường dưới tòa nhà, chiếc xe tầm thường kia vẫn đậu ở đó. 

Nói cách khác, Phó Kình Hiện vẫn chưa đi. 

Chơi bài thâm tình sao? 

Bạch Dương cười nhạo một tiếng, một giây sau không chút do dự kéo rèm cửa sổ lên, nằm xuống giường. 

Dưới lầu, Phó Kình Hiên ngồi ở ghế lái, luôn ngẩng đầu nhìn tầng nào đó của tòa cao ốc. 

Thấy đèn tầng đó đã tối, anh biết, cô đã ngủ rồi. 

Bỗng nhiên, điện thoại Phó Kình Hiên reo. 

Anh cầm lên nhìn một cái, trợ lý Trương gọi tới. 

"Chuyện gì?" Phó Kình Hiên mở loa ngoài, để điện thoại ở ghế phụ, sau đó từ hộc để đồ trên xe, lấy ra một hộp thuốc lá và bật lửa. 

Trợ lý Trương trả lời: "Cũng không phải chuyện lớn gì, là tin tức bệnh viện bên kia truyền tới, Cố Tử Yên tỉnh rồi" 

"Ừ" Phó Kình Hiên nghe vậy, không có phản ứng gì lớn, đốt một điếu thuốc, bỏ vào miệng. 

Trợ lý Trương thấy thái độ anh nhàn nhạt, cũng không mấy ngoài ý muốn, đẩy kính lại nói: " Ngoài ra, còn có một việc, Cố Mạn Tình về nhà họ Cố rồi!" 

"Cái gì?" Động tác gẩy thuốc của Phó Kình Hiên dừng lại, ánh mắt híp lại, "Cố Mạn Tình?" 

"Đúng vậy." Trợ lý Trương gật đầu. 

Phó Kình Hiên nhăn mày, "Thật sự là Cố Mạn Tình?" 

"Rất có thể là vậy, Cố Mạn Tình cầm dây chuyền con gái tới tìm vợ chồng Cổ Việt Bân, bây giờ Vợ chồng Cổ Việt Bân đang làm giám định thân nhân với Cố Mạn Tình, Cố Mạn Tình không bỏ đi, cho nên cô ta rất có thể là thật" Trợ lý Trương nghiêm túc trả lời. 

Thần sắc Phó Kình Hiện ngưng trọng. 

Dây chuyền con gái... 

Dây chuyền con gái không phải ở trong tay Bạch Dương sao? Sao lại chạy đến tay người khác? 

Chẳng lẽ là giả? 

Không, chắc không phải, nếu như là giả, vợ chồng Cổ Việt Bân không thể nào không nhận ra, dẫu sao đó là quà bọn họ đưa cho con gái, không có ai quen thuộc dây chuyền của con gái hơn bọn họ. 

Huống chi, dây chuyền con gái là đặt làm, trên thế giới chỉ có một, hơn nữa trên mạng cũng không có ảnh bị rò rỉ ra, bị rò rỉ ra, chỉ có dây chuyền mẹ Cố Việt Bân công bố mấy ngày trước. 

Mặc dù dây chuyền con gái rất giống dây chuyền mẹ, nhưng cũng có những chỗ khác nhau, cho nên người bên ngoài căn bản không thể bắt chước. 

Giải thích duy nhất chính là, có thể Cố Mạn Tình đó có liên quan đến Bạch Dương. 

Có lẽ Bạch Dương đưa sợi dây chuyền kia cho Cố Mạn Tình đó, sau đó để Cố Mạn Tình đi tìm Cổ Việt Bân. 

Chẳng qua là sao Bạch Dương phải làm như vậy? 

Phó Kình Hiên ngước mắt nhìn tầng đã tối đen, lông mày nhãn thành ba vạch. 

"Phó tổng? Phó tổng?" Trợ lý Trương chậm chạp không nghe được hồi đáp của Phó Kình Hiên, không nhịn được gọi hai tiếng. 

Mắt Phó Kình Hiện chợt lóe, phục hồi tinh thần lại, "Tra thân phận quá khứ của Cố Mạn Tình, nhất là tra xem cô ta có từng tiếp xúc với Bạch Dương không" 

Anh lo Bạch Dương sẽ bị lừa gạt! 

Nhỡ Cố Mạn Tình đó có thân phận gì khác, rất nguy hiểm với Bạch Dương. 

"Dạ!" Mặc dù trợ lý Trương tò mò tại sao Phó tổng lại kéo Cố Mạn Tình và cô Bạch vào một chỗ, nhưng cũng không hỏi nhiều, gật đầu đồng ý. 

Cúp điện thoại, Phó Kình Hiên để tay ra ngoài cửa xe, lại búng một cái tro thuốc lá, tiếp tục nhìn chằm chằm tầng lầu của Bạch Dương. 

Nhìn một cái, chính là một đêm. 

Ngày hôm sau Bạch Dương chuẩn bị xong, chuẩn bị đến Thiên Thịnh. 

Kết quả vừa mở cửa ra, thì thấy Phó Kình Hiên đứng ở cửa. 

Phó Kình Hiện vẫn là bộ âu phục tối hôm qua, hơn nữa sự mệt mỏi và vùng xanh đen dưới mí mắt trên mặt anh, Bạch Dương cũng biết tối hôm qua cả đêm anh đều không đi. 

"Anh ở trong xe cả một buổi tối?" Bạch Dương cau mày hỏi. 

Đáy mắt Phó Kình Hiên thoáng qua một tia sáng, "Em quan tâm tôi?" 

Nếu không, sao cô lập tức đoán ra anh ở trong xe. 

Bạch Dương bĩu môi, "Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không quan tâm anh" 

Nghe cô phủ nhận, mắt Phó Kình Hiên trở nên ảm đạm trong chớp mắt, nhưng cũng không quá thất vọng. 

Cô có thể biết anh không đi, đã nói lên cô vẫn quan tâm anh. 

Anh đã rất vui rồi. 

"Bữa ăn sáng!" Phó Kình Hiên nhấc túi trong tay lên, đưa cho Bạch Dương, sợ cô từ chối như lần trước, vội vàng nói: "Yên tâm đi, không phải những thứ lần trước, là tôi cố ý xếp hàng mua ở tiệm ăn sáng gần đây" 

"Anh tự xếp hàng mua?" Bạch Dương có chút kinh ngạc nhìn anh. 

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, "Ừ" 

Bạch Dương tặc lưỡi hai cái. 

Tiệm ăn sáng gần đây cô biết, mùi vị không tệ, cô cũng từng mua, nhưng rất ít khi mua được, bởi vì mỗi ngày những cô bác kia trời chưa sáng đã xếp hàng để mua. 

Không nghĩ tới người đàn ông luôn sống trong nhung lụa, mọi việc vừa mở miệng thì có người cướp để làm, lại cũng sẽ đích thân đi xếp hàng mua đồ ăn sáng. 

Nghĩ đến cảnh tượng anh mặc âu phục đặt may cao cấp giành đồ ăn sáng với các cô bác, Bạch Dương không nhịn được che môi cười ra tiếng. 

"Cười cái gì?" Ánh mắt Phó Kình Hiên nghi hoặc nhìn cô. 

Bạch Dương khoát khoát tay, "Không có gì, bữa ăn sáng này anh đem về đi, tôi không đói bụng" 

Nhưng vừa dứt lời, bụng cô lại kêu rột rột. 

Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn bụng của cô, đáy mắt lóe lên ôn nhu, rất nhanh lại biến mất, không để cô phát hiện. 

"Em đói rồi!" Phó Kình Hiên mở miệng nói. 

Mặt Bạch Dương đỏ lên, trong mắt cũng có mấy phần xấu hổ, "Tôi không đói!" 

"Bụng em kêu" Phó Kình Hiên nói một lần nữa. 

Bạch Dương nhéo lòng bàn tay, "Anh nghe nhầm rồi" 

Nói xong, cô vượt qua anh đi tới thang máy. 

Phó Kình Hiên nhìn dáng vẻ của cô, trong mắt hiện lên nụ cười, sau đó chân dài bước hai bước đuổi kịp cô, đi bên cạnh cô, "Được, là anh nghe nhầm, nhưng em ăn chút đi, bữa ăn sáng như vậy, anh chưa từng mua cho ai đâu" 

Đinh! 

Thang máy đến rồi. 

Bạch Dương nhấc chân đi vào, bên trong còn có hai bác, trên người mặc quần áo luyện công, hẳn là đi tập thể dục buổi sáng ở vườn hoa trong tiểu khu. 

Bạch Dương cười với bọn họ trước, sau đó thu hồi nụ cười, mới nói với Phó Kình Hiên vào sau: "Anh có hay không từng mua cho những người khác, không cần nói cho tôi, tôi 

cũng không quan tâm, bởi vì tất cả bữa ăn sáng anh mua, tôi cũng sẽ không nhận. 

Nghe vậy, tim Phó Kình Hiên hẫng nhịp, mí mắt rũ xuống, quanh thân tản ra sự buồn bã. 

Hai bác bên cạnh không nhìn nổi, mở miệng hỏi: "Cô gái, cãi nhau với bạn trai?" 

Phó Kình Hiên nghe thấy hai chữ bạn trai, mắt lóe lên, rất nhanh lại khôi phục như lúc ban đầu, áy náy gật đầu với hai bác một cái, bày tỏ xin lỗi quấy rầy đến bọn họ. Hành động này của anh, lại lộ vẻ chính là thừa nhận mình là thân phận “bạn trai” Bạch Dương trong miệng hai bác. 

eyJpdiI6IlBQRDRTMWRaMWE2RGptN1lCekRrbUE9PSIsInZhbHVlIjoiTHlybDZzRmdxOTRkTUdZSDBcL1FcLzRRMGIxaU5aVGVqTVljWWpyYkN1bWJYSHpuTGhkeEY0eTlHVjRhUzhscDRtNjBaN21ERllmMUN6ZGFRamlyaVkyNjVTSXFyQU00R0xsXC9lZit2eU4xYXZmengzT0U4NExidFBiZHlmRHJ4MEgiLCJtYWMiOiI3NTQyODU3MTJhNmI2MDczNzAyMzFiYzE2N2ExOGFkNzhmM2Q0MzliMTlhMmIxY2IzZDZjYzM5ZWIxMWQ3ZDlkIn0=
eyJpdiI6ImVYNyt1ZThRejZCTXdDZ2dvXC9GYWR3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IldTYXFEVjE1TkRDeVZEZm9sSXlha1ZVQnRvZHRlb3kyVEtnXC9kcnZsQlZ4ZUFhRHUzbFwvbWVCUWU3UGJ6TXRkOWVkVlMzK3F4WGQ4djNud0czVjNCMjl2bUMyMDQwblpXNmdoTUF3Rlg0VWpyQUhBVmNyZ3lqUXRwQ1JZZXNwelVBVlwvK1lueEtPZlQxYXNLcXVPNzVySXlpdmpPUmE2eUJpY3grUFBEWmRnOFp6M3V0Rk1uMEQycUlvTzhQY3RHNyIsIm1hYyI6ImFhZDQyOGYzOTIyZDBjMmM1NDI1NzljMjM5OTllYzQ3MDU3MWMzOTVhNzI3YmY2NDMyNGY0MDk3NWNjMDE4Y2MifQ==

Đang lúc Bạch Dương chuẩn bị giải thích Phó Kình Hiên không phải bạn trai cô, bà bác bỗng nhiên cười ha hả mở miệng, "Cô gái, vừa rồi lời của hai người tôi đều nghe thấy rồi, cháu như vậy là không được"

Advertisement
x