“Không cần!” Bạch Dương nhíu mày, trực tiếp giấu tay sau lưng, từ chối rất dứt khoát.
Tay của Phó Kình Hiên cứng nhắc trên không, một lúc lâu sau mới siết thành nắm đấm mà thu lại, trong lòng vô cùng chán nản.
“Chị, xin lỗi.” Lương Triết cúi đầu, xin lỗi lần nữa, vẻ mặt vô cùng tự trách và áy náy.
Cậu ta thật sự không phải cố ý làm tổn thương cô.
Cậu ta chỉ là không đè nén được cỗ sát khí trong lòng, vô thức mà động thủ.
Bạch Dương nhìn cậu thanh niên luôn ôn hòa, lúc này giống như chú chó phạm sai, trong lòng lập tức mềm nhũn.
Cô ta đưa tay vuốt tóc của cậu ta, mỉm cười dịu dàng: “Được rồi, tôi không trách cậu”
“Thật sao?” Lương Triết ngẩng đầu lên, hai mắt phát sáng nhìn cô.
Bạch Dương ừ một tiếng: “Thật”
Lương Triết lúc này mới vứt bỏ sự lo lắng trong lòng, lại mỉm cười.
Phó Kình Hiên ở một bên nhìn thấy một màn này, chỉ cảm thấy gai mắt.
Đương nhiên, người anh để ý hơn, vẫn là Lương Triết này.
Người này, trực giác nói cho anh biết, rất nguy hiểm!
“Bạch Dương, đi theo tôi qua đây trước, tôi thật sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.” Phó Kình Hiên nhíu mày, mặt mày nghiêm túc nói. Bạch Dương thấy anh nghiêm túc như vậy, tưởng rằng có chuyện gì lớn, trong lòng không khỏi tối lại, sau đó gật đầu đồng ý: “Được!”
“Chị?” Tâm trạng của Lương Triết vừa chuyển biến tối, lúc này lại u ám. Bạch Dương vỗ mu bàn tay của anh: “Tôi rất nhanh sẽ quay lại.
Nói xong, cô đi thẳng về phía góc mà Phó Kình Hiên vừa chỉ.
Phó Kình Hiên không thèm nhìn Lương Triết, sải bước đi qua đó.
Ánh mắt của Lương Triết nhìn hai người trong góc, hai mắt đỏ au, hai tay siết chặt thành nắm đấm, bởi vì dùng lực quá mức, tay cũng hơi run rẩy, gân xanh trên mu bàn tay nổi hết lên.
Cậu ta rất muốn, thật sự rất muốn giết Phó Kình Hiên!
Sau đó rồi giết Trình Minh Viễn và Lục Khởi, giết tất cả những người muốn cướp chị Bạch Dương với cậu ta.
Sau khi giết chết những người này thì cậu ta sẽ dẫn chị Bạch Dương ra nước ngoài, nhốt cô ở trong chiếc lồng cậu ta tỉ mỉ chế tạo, khiến cô cả đời cũng không thể rời khỏi cậu ta, trong tim trong mắt chỉ có thể có cậu ta!
Trong góc, Bạch Dương xoay người lại, ngẩng đầu nhìn Phó Kình Hiên: “Phó tổng, anh muốn nói gì với tôi?”
“Tôi muốn nói với em, tránh xa Lương Triết ra!” Giọng điệu của Phó Kình Hiên rất nghiêm túc.
“Cái gì?” Bạch Dương sững người, sau đó không dám tin mà trợn to mắt: “Anh kêu tôi tới đây, nói có chuyện quan trọng, kết quả chính là nói với tôi, kêu tôi tránh xa Lương Triết ra sao? Anh không bị bệnh chứ?”
Cô tức giận hừ một tiếng, xoay người muốn đi.
Chẳng trách anh cứ muốn bảo cô tới đây, không muốn để Triết nghe, thì ra là đánh chủ ý này!
“Đợi đã!” Phó Kình Hiên đưa tay kéo cô lại.
“Buông tôi ra!” Bạch Dương hất tay ra.
Phó Kình Hiên túm chặt không buông: “Bạch Dương, tôi nghiêm túc, Lương Triết này rất nguy hiểm, em đi lại thân thiết với cậu ta, cậu ta sớm muộn gì cũng sẽ tổn thương em”
Bạch Dương thấy tức cười: “Tổn thương? Phó Kình Hiên, nói lời này anh không cảm thấy nực cười sao? Cậu ấy là em trai của tôi, tôi hiểu cậu ấy, tính tình của cậu ấy ôn hòa lương thiện, căn bản sẽ không tổn thương tôi giống như những gì anh nói, người thật sự làm tổn thương tôi, không phải là anh sao?”
Cô cười lạnh chế giễu nhìn anh.
Phó Kình Hiên đối mặt với ánh mắt của cô, trái tim bị đâm, nhưng lại không thể phản bác.
Phải, người thật sự làm tổn thương cô, là anh.
Cho dù trước đây không phải là ý muốn của anh, nhưng vẫn là anh làm, anh không thể phủ nhận tất cả chuyện này.
Thấy Phó Kình Hiên không lên tiếng, Bạch Dương dùng sức hất tay của anh ra, cảnh cáo: “Sau này đừng tiếp tục nói với tôi mấy lời Triết hoặc Khởi muốn làm tổn thương tôi nữa, nếu không anh không xong với tôi đâu!”
Vứt lời, cô lạnh lùng liếc nhìn anh, đi về phía chỗ Lương Triết.
Phó Kình Hiên đưa tay để ở vị trí tim, chỉ cảm thấy nơi đó đang ân ẩn đau.
Anh vẫn nhớ sự lạnh lùng mà mình đối với cô sáu năm nay, anh nhớ rất rõ.
Anh trước đây không cảm thấy có gì, bây giờ mới biết, thì ra bị người khác đối xử lạnh nhạt, sẽ khó chịu như vậy.
“Chị” Lương Triết nhìn thấy Bạch Dương quay lại với sắc mặt không tốt lắm thì vội vàng đè nén cảm xúc u ám trong lòng, quan tâm hỏi: “Anh ta nói gì với chị?”
Bạch Dương nhìn cậu ta, ánh mắt lóe lên, sau đó lắc đầu: “Không có gì, chúng ta về thôi”
Lời vừa rồi, cô làm sao mà nói được với Triết, sẽ chỉ tổn thương trái tim của Triết.
Lương Triết thấy Bạch Dương không muốn nói với mình, ánh mắt tối lại, rất nhanh lại khôi phục như bình thường, ừm một tiếng: “Được, chúng ta về thôi”
Hai người không ai nhìn Phó Kình Hiên, trực tiếp đi về phía cửa ra của đại sảnh cục cảnh sát.
Khi sắp đi tới, bỗng nhiên cửa của một phòng làm việc mở ra, Cổ Việt Bân từ trong đi ra, bên cạnh còn có một cảnh sát đi theo.
Ông ta mặt mày âm trầm nói với cảnh sát: “Nhất định phải tìm được sáu tên súc sinh đó!”
“Yên tâm đi Cố tổng, đây là chức trách của chúng tôi” Cảnh sát gật đầu.
Sắc mặt của Cố Việt Bân lúc này mới chuyển biến tốt hơn.
Bỗng nhiên, ông ta cảm thấy có người đang nhìn mình, xoay đầu lại nhìn, nhìn thấy là Bạch Dương thì hắn học hừ một tiếng, không chào, rời khỏi cục cảnh sát.
Bạch Dương không có bất kỳ ý kiến gì khi ông ta đi cả, ngược lại khá có hứng thú với sáu tên súc sinh trong lời ông ta.
“Cảnh sát” Bạch Dương gọi người cảnh sát vừa rồi nói chuyện với Cổ Việt Bân.
Cảnh sát đó dừng bước chân: “Cô Bạch có chuyện gì sao?”
Bạch Dương là một người trong số người nộp thuế nhiều của Hải Thành, cảnh sát đương nhiên biết.
Bạch Dương mỉm cười với anh ta: “Xin hỏi sáu tên súc sinh mà vừa rồi Cố tổng nói rốt cuộc là có ý gì?”
Lương Triết nghe thấy câu hỏi của cô, mí mắt lặng lẽ cụp xuống, che đi thần sắc trong đáy mắt.
Bạch Dương và cảnh sát đều không có phát hiện sự khác thường của cậu ta.
Cảnh sát đáp: “Là như này, Cố tổng đến đây chính là muốn tra camera mà tối hôm cô Cố xảy ra chuyện, tìm được sáu kẻ hiềm nghi xâm phạm cô Cổ. “Sáu người?” Bạch Dương bị con số này gây sốc.
Cô luôn cho rằng chỉ có một người xâm phạm Cố Tử Yên.
Không ngờ Lâm Diệc Hàng đã sắp xếp sáu người, xem ra anh ta còn hận Cố Tử Yên hơn tưởng tượng của cô!
Bạch Dương vốn buông cảnh giác đối với Lâm Diệc Hàng thì lúc này lại dâng lên một nữa, thậm chí cảnh giác hơn trước.
Quả thật Cố Tử Yên mạo danh cô, Lâm Diệc Hàng hận Cố Tử Yên, muốn xử lý Cố Tử Yên không có gì lạ cả, dù sao bị lừa gạt, trong lòng sẽ tức giận.
Nhưng trước đó Lâm Diệc Hàng đối tốt với Cố Tử Yên cũng là thật, nhưng vì Cố Tử Yên không phải là ân nhân cứu mạng của anh ta thì anh ta chỉnh chết người ta, thủ đoạn này khiến người ta sợ hãi.
Cô thậm chí nghĩ, nếu cô có một ngày tiêu hao hết ân tình, Lâm Diệc Hàng có phải cũng sẽ chỉnh cô như vậy không?
Nghĩ tới đây, Bạch Dương không nhịn được mà rùng mình.
Cảnh sát không biết cô đang nghĩ gì, tưởng cô là bị con số này dọa, khẽ gật đầu: “Phải, sáu người, xin cô Bạch đừng nói ra ngoài, chuyện này rất dễ gây ra phiền phức cho chúng tôi tra án
“Được” Bạch Dương mím môi, đáp lại.
Cảnh sát rời đi.
Bạch Dương đờ đẫn tại chỗ một lúc, mãi cho tới khi Lương Triết gọi cô, cô mới miễn cưỡng đè sự bất an trong lòng, mỉm cười miễn cưỡng, sau đó hai người cùng nhau rời khỏi cục cảnh sát.
Tối hôm đó, phía cục cảnh sát gọi điện tới, phán quyết của Mạnh San và Thạch Đại Phàm đã có, nhanh tới mức khiến Bạch Dương cũng phải sững người mất một lúc.
Từ khi nào cục cảnh sát làm việc cố gắng và năng suất như vậy?
Không có nghĩ nhiều, Bạch Dương vội vàng hỏi Mạnh San và Thạch Đại Phàm rốt cuộc bị phán quyết như nào và trong thời gian bao lâu.
Rất nhanh thì Bạch Dương nhận được đáp án.
Thạch Đại Phàm không phải là chủ mưu, là tòng phạm, cũng bị tạm giam, bị giam mười ngày.
Mà Mạnh San là chủ mưu, bị giam hai mươi ngày, đồi thường 600 triệu phí tổn thất tinh thần cho cô.
Nhưng bây giờ Mạnh San lại bị tạm giam hai mươi ngày, phí tổn thất tinh thần cũng tăng mấy lần, rõ ràng có vấn đề!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất