Sau đó, Bạch Dương nghĩ tới lúc chiều khi cô và Triết rời khỏi, Phó Kình Hiên vẫn ở lại cục cảnh sát không đi.
Lẽ nào lúc đó, Phó Kình Hiên chính là làm chuyện này?
Cố ý kêu cảnh sát tăng mức trừng phạt đối với Mạnh San và Thạch Đại Phàm đó sao?
Nghĩ rồi, Bạch Dương nhếch môi, ấn gọi cho Phó Kình Hiên.
Biệt thự nhà họ Phó, Phó Kình Hiên đang ở phòng sách mở cuộc họp video thì bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt lời nói của anh, khiến anh có hơi không vui.
Có điều sau khi nhìn thấy tên hiển thị, sự không vui trên mặt anh lập tức biến mất sạch, thay vào đó là sự vui sướng.
Cô vậy mà chủ động gọi điện cho anh!
Phó Kình Hiên cầm điện thoại lên, lập tức nghe máy, mà nhìn sang màn hình máy tinh: “Cuộc họp tạm dừng, tôi nghe điện thoại trước đã.
Nói xong, dưới ánh mắt ngây dại của một nhóm người qua màn hình máy tính, anh đứng dậy đi ra ban công.
“Trong cuộc họp không được nghe điện thoại, hình như là quy tắc thép mà Phó tổng tự mình đặt ra nhỉ?” “Không sai, nhưng bây giờ bị chính cậu ấy phá vỡ, nhưng cậu ấy hình như mặt không thấy đau.
“Các người nói xem, điện thoại của ai?”
“Ai biết được, có điều nhìn dáng vẻ xuân tâm phơi phới đó của anh ấy, đoán chắc là người trong lòng?”
Phó Kình Hiên không biết mình sau khi đi người trong cuộc họp bàn luận về mình như nào, anh đứng ở trước lan can ban công, ngón cái lướt nhẹ qua nút nghe màu xanh, nghe cuộc gọi của Bạch Dương: “Chuyện gì thế?”
Giọng nói của anh trầm khàn, mang theo một chút dịu dàng, vô cùng dễ nghe.
Bạch Dương chỉ cảm thấy trong tai hơi ngứa, không nhịn được mà để cách điện thoại ra một chút, sau khi xoa tai mới để điện thoại lại, hỏi với vẻ mặt hơi lạnh: “Bản phạt của Mạnh San là anh kêu tăng nặng sao?”
Thì ra cô gọi điện cho anh là vì chuyện này!
Nhất thời, một chút vui sướng trong lòng Phó Kình Hiên bỗng chốc tan biến sạch, cụp mắt ừm một tiếng: “Là tôi.”
Anh thừa nhận dứt khoát như vậy, ngược lại khiến Bạch Dương sững người một chút, có điều rất nhanh cô lại khôi phục bình tĩnh, hỏi với giọng lạnh lùng: “Tại sao? Tại sao phải làm như vậy, chuyện này không có liên quan gì tới anh không phải sao?”
“Tôi biết, tôi chỉ là muốn làm chút chuyện gì đó cho em. Phó Kình Hiên mấp máy môi đáp.
Mắt của Bạch Dương hơi trợn to: “Muốn làm... chút chuyện gì đó cho tôi sao?”
“Phải!” Phó Kình Hiên gật đầu.
Bạch Dương đã cười, cười mỉa mai: “Phó tổng, anh không cảm thấy quá muộn sao? Nếu trước khi ly hôn, anh nói như vậy làm như vậy, tôi có lẽ sẽ cảm động, nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy nực cười!”
Cô nhìn anh bằng ánh mắt chế giễu: “Anh biết không? Trong sáu năm nay, tôi có bao nhiêu hy vọng với anh không? Vào lúc mẹ anh và em trai anh bắt nạt tôi, tôi muốn kêu anh nói chuyện giúp tôi nhiều tới nhường nào không, khi những người ở trong giới đó cười nhạo bà Phó như tôi, tôi muốn kêu anh đứng ra giúp tôi giải vây tới cỡ nào không? Anh không có một lần nào cả, trách chức của người làm chồng, anh không hề làm được, cho nên anh bây giờ nói giúp tôi làm chút chuyện gì đó thì có tác dụng gì? Chỉ càng chỉ thêm giả tạo.
Nghe từng lời trách móc của cô, trái tim của Phó Kình Hiên như bị dao đâm, rất đau, đau tới mức hít thở cũng khó khăn, tay cầm điện thoại cũng hơi run rẩy.
“Xin lỗi. Gương mặt đẹp trai của Phó Kình Hiện có hơi trắng bệch, nói lời xin lỗi.
Anh thừa nhận, những chuyện này anh chưa từng làm vì cô.
Là anh nợ cô.
“Anh không cần nói xin lỗi với tôi, bởi vì tôi sớm đã không để tâm nữa" Bạch Dương hít sâu một hơi, sau đó quay lại chủ đề vừa rồi, giọng nói lạnh nhạt nói: “Chuyện của Mạnh San, là chuyện của tôi, không cần anh nhúng tay, phía cục cảnh sát nên phán quyết thế nào thì làm thế đó, cho nên tôi cầu xin Phó tổng, hủy bỏ sự sắp xếp của anh với phía cục cảnh sát đi, cảm ơn!”
Nói xong, cô cúp máy.
Phó Kình Hiên để điện thoại xuống, để ở trước.
Anh hơi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại đã quay về giao diện chính, ánh mắt âm trầm, biểu cảm trên mặt rất là cô đơn.
Không biết qua bao lâu, Phó Kình Hiên nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, trong đáy mắt là thần sắc khó hiểu, sau đó anh cất điện thoại đi, xoay người quay lại phòng sách.
Cùng lúc đó, ở bệnh viện.
Cố Tử Yên đã hôn mê hai ngày cuối cùng đã tỉnh lại.
Nước mắt vui mừng của bà Cố rơi xuống, bà ta vội vàng ấn Cố Tử Yên đang muốn ngồi dậy lại giường bệnh: “Tử Yên, đừng cử động, mau nằm yên!”
“Mẹ..” Cố Tử Yên yếu ớt nhìn bà Cố, giọng nói rất khàn: “Mẹ, con bây giờ như thế nào?”
Cô ta bây giờ cả người vô cùng đau, nhất là phía dưới, càng không thể cử động được.
Cô ta rất sợ mình liệt.
Miệng của bà Cố há ra, có hơi không muốn trả lời.
Cố Tử Yên thấy vậy, lập tức biết tình trạng của mình rất nghiêm trọng.
Cô ta đưa tay ra, túm chặt cánh tay của bà Cổ, cảm xúc rất là kích động: “Mẹ, mẹ nói cho con biết, con có phải bị bại liệt rồi không? Mẹ nói cho con biết đi!”
Bà Cố bị cô túm rất đau, vội vàng rút tay ra: “Không có không có, con không bị liệt.
“Vậy phía dưới của con tại sao không có cảm giác?” Cố Tử Yên gào lên, hai mắt đều lồi ra, tràn ngập tơ máu, cộng thêm biểu cảm giận dữ của cô ta, nhìn trông rất đáng sợ, giống như ác quỷ.
Bà Cố cũng bị dọa, không nhịn được mà lùi lại một bước: “Phía dưới của con không có cảm giác là do bác sĩ tiêm cho con, là sợ con sau khi tỉnh cử động linh tinh dẫn tới vết thương bị rách, đợi khi thuốc hết tác dụng thì sẽ có cảm giác lại.
“Thật sao?” Cố Tử Yên nhìn bà ta đầy hy vọng.
Bà Cố gật đầu: “Thật, mẹ sao lại lừa con chứ?”
Bà ta xoa đầu của Cố Tử Yên.
Cố Tử Yên nhìn ra sự nghiêm túc trong mắt bà Cổ, lúc này mới thở phào, yên tâm trở lại, trong mắt ẩn chứa nụ cười: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt!”
Cô ta không tàn phế!
Một người kiêu ngạo như cô ta, tuyệt đối không thể chấp nhận mình không hoàn mỹ!
“Đúng rồi mẹ, bác sĩ tại sao muốn chặn cảm giác của con?” Cố Tử Yên nhìn bà Cổ, lại hỏi lần nữa.
Bà Cố đầu tiên là thở dài, sau đó ôm mặt khóc: “Còn không phải là những kẻ đáng chết đó hại phía dưới của Tử Yên con bị rách nghiêm trọng, ngay cả tử cung cũng... sau này e là không thể sinh con rồi!”
Oành!
Cố Tử Yên cảm thấy trong đầu giống như vang lên một tiếng nổ tung, cả thế giới đều đang chao đảo.
Không thể sinh con nữa...
Vậy cô ta làm sao gả cho Kình Hiên, làm sao sinh con cho Kình Hiên?
Hơn nữa người phụ nữ không thể sinh con thì có khác gì tàn phế.
Cả đời này của cô ta đều bị hủy rồi!
“Aaaaa!” Cố Tử Yên giống như phát điên mà hét lên, cả gương mặt vặn vẹo vô cùng, ý hận trong mắt gần như sắp hóa thành con dao thực chất.
“Bạch Dương, Bạch Dương!” Cố Tử Yên hai tay túm chặt ga giường, cả người run rẩy kịch liệt, miệng không ngừng hét cái tên này, sự ác độc trong giọng điệu khiến cả người phát run.
Bà Cố nhịn da gà da vịt trên người, vội vàng hỏi: “Tử Yên, Bạch Dương làm sao?”
“Mẹ, là Bạch Dương hại con, con bây giờ như này đều là Bạch Dương hại!” Cố Tử Yên nhìn bà Cố, gào xé giọng.
“Cái gì?” Bà Cố bịt miệng sửng sốt.
Cổ Việt Bân nghe nói Cố Tử Yên tỉnh rồi, đặc biệt từ tập đoàn Tam Thịnh chạy tới, vừa đi tới cửa thì nghe thấy Cố Tử Yên nói là Bạch Dương hại.
Cố Việt Bân mặt mày u ám gật đầu, trong mắt tràn ngập sự cay độc: “Yên tâm, ba nhất định sẽ trả thù cho con!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất