“Được rồi!” Bạch Dương day trán, giọng điệu có hơi bất kiên nhẫn: “Không liên quan tới người khác, cô vẫn là quan tâm bản thân liệu có bị tạm giam trước không!” “Tạm giam?” Sắc mặt của Mạnh San thay đổi: “Tôi tại sao phải bị tạm giam? Tôi đã tới cục cảnh sát rồi!”
“Cô là không hiểu thật hay giả vờ không hiểu thế?” Lương Triết khoanh tay, nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Cô kêu người để loại tranh hình kiểu đó ở cửa sổ sát đất nhà chị tôi thì đã cấu thành tội, tội cố ý đe dọa!”
“Không phải... cái gì mà tội cố ý đe dọa chứ, tôi không có đe dọa cô ta, tôi chỉ là dọa cô ta, sao lại phạm tội được chứ? Nhiều nhất chỉ là trò đùa ác ý mà thôi!” Mạnh San vô cùng hoảng loạn nói.
Bạch Dương thấy cô ta như vậy, trong lòng đã hiểu, người phụ nữ này quả thật không phải là diễn, là thật sự không biết loại hành vi này là phạm tội.
Từng thấy người mù luật nhưng chưa từng thấy ai mù luật như vậy!
Bạch Dương nhìn Mạnh Sơn với vẻ mặt hết thuốc cứu: “Cảnh sát, làm phiền anh nói cho cô biết, cô ta rốt cuộc có phải phạm tội không!”
“Được.” Cảnh sát nam mãi không lên tiếng đã gật đầu, bước lên một bước: “Cô Mạnh, cô quả thật đã phạm tội cố ý đe dọa, nếu cô chỉ là kêu người để hình kinh dị ở cửa sổ sát sàn của nhà cô Bạch một lần, còn có thể nói là trò đùa ác ý, nhưng liên tiếp mấy lần thì khác rồi, cô là cố ý hơn nữa có mục đích dọa người.
“Không sai, đặc biệt còn là nửa đêm, phần lớn mọi người vào nửa đêm nhìn thấy ở cửa sổ sát sàn của nhà mình xuất hiện một hình xương sọ, đều rất dễ bị dọa phát bệnh, khả năng nhẹ chút thì ngã xuống đất, nghiêm trọng hơn, rất có khả năng là tinh thần thất thường!” Lương Triết đanh mắt nhìn Mạnh San, ánh mắt nhìn cô ta giống như nhìn vật
chết.
Phó Kình Hiên liếc nhìn cái bụng nhỏ của Bạch Dương, cũng mở miệng theo: “Hơn nữa Bạch Dương đang mang thai, dọa cô ấy còn có khả năng dẫn tới việc sảy thai, hậu quả như vậy cô chịu trách nhiệm nổi không?”
Đó là con của anh, Bạch Dương có thể chọn không cần, nhưng những người khác không có tư cách quyết định chuyện con của anh đi hay ở.
Mạnh San nên cảm thấy may mắn khi đứa trẻ không sao, nếu không anh tuyệt đối sẽ không tha cho Mạnh San.
Có điều bây giờ Bạch Dương cũng không có phá đứa bé, cô là định giữ lại rồi sao?
Nghĩ tới đây, trong lòng Phó Kình Hiên lập tức dấy lên sự vui sướng và mong chờ.
Mong chờ con của bọn họ chào đời, đứa trẻ nhất định rất đáng yêu.
Điều quan trọng nhất là, có lẽ cô sẽ nể mặt con, tha thứ cho anh, lần nữa quay lại với anh!
“Tôi không phải, tôi không có!” Mạnh San bỗng lắc đầu nguầy nguậy rồi lùi lại, mặt mày vô cùng hoảng sợ: “Tôi chỉ là đơn thuần muốn dọa cô ta, chưa từng nghĩ sẽ khiến cô ta tinh thần mất ổn định hoặc sảy thai, với lại cô ta bây giờ không phải rất khỏe mạnh sao?”
Mạnh San chỉ Bạch Dương: “Các người nhìn, cô ta không có chuyện gì hết, cho nên các người dựa vào đâu mà nói tôi phạm tội cố ý đe dọa chứ!”
Lương Triết nhíu mày, đang muốn nói.
Khóe miệng của Bạch Dương nhếch lên đầy mỉa mai, dẫn trước mở miệng: “Trên thế giới này, luôn có người ôm may mắn, cho rằng người bị hại không xảy ra chuyện thì cảm thấy mình không sai, đáng tiếc, tôi không theo kiểu này, cảnh sát, cô ta sẽ bị phạt như nào?”
Cảnh sát suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thật ra vừa rồi cô ta có câu nói đúng, tuy cô ta đã phạm tội cố ý đe dọa, nhưng cô Bạch cô cũng quả thật không xảy ra chuyện gì, vậy nên cô ta sẽ không bị xử lý quá nghiêm trọng, sẽ không ngồi tù, chỉ là tạm giam cải tạo, còn tạm giam bao lâu, còn phải đợi phía trên thông báo.
Phó Kình Hiên nghe đến đây thì nheo mắt, không biết đang nghĩ gì.
Bạch Dương khẽ gật đầu: “Được, vậy thì nhốt cô ta lại trước, có kết quả thì thông báo cho tôi”
“Đương nhiên!” Cảnh sát nam đáp lại, muốn đi bắt Mạnh San.
Mạnh San không muốn bị tạm giam, vội vàng lùi lại, thậm chí muốn chạy.
Nhưng khi cô ta vừa bước được một bước thì Lương Triết đột nhiên đưa một chân ra.
Mạnh San cứ vậy mà bị vấp ngã ra, bị cảnh sát nam bắt lại.
Mạnh San biết mình không chạy được, bị dọa tới mức mặt mày trắng bệch nước mắt giàn giụa.
Cô ta vội vàng nhìn sang Bạch Dương: “Bạch Dương, tôi biết sai rồi, cô tha cho tôi có được không, tôi không muốn bị tạm giam, cầu xin cô, tôi thật sự biết sai rồi hu hu hu...
Mạnh San khóc tới mức nước mắt trộn nước mũi, vô cùng đáng thương.
Nhưng tất cả mọi người ở đây không có ai đồng cảm cho cô ta cả.
Bạch Dương lạnh lùng nhìn cô ta: “Sớm biết có ngày hôm nay tại sao lúc đầu còn làm, mọi người đều là người trưởng thành rồi, người trưởng thành thì nên chịu trách nhiệm với mọi thứ mình đã làm, hơn nữa tôi cũng không cho rằng cô thật sự biết sai, cô chỉ là sợ bị tạm giam, cho nên mới bất đắc dĩ nhận lỗi với tôi, thật ra trong lòng cô, vẫn không cảm thấy mình có lỗi, tôi nói đúng chứ?”
Bạch Dương cúi đầu, đưa mặt lại gần Mạnh San.
Mạnh San nhìn vào đôi mắt dường như có thể nhìn thấu lòng người đó của cô, tiếng khóc thút thít, ánh mắt chột dạ dời đi chỗ khác, ngập ngừng nói không ra lời.
Bạch Dương nhếch môi mỉa mai: “Cô không đáp lại, xem ra tôi nói trúng rồi!”
Khóe miệng của Mạnh San động đậy, dường như muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả, cúi đầu chấp nhận số phận.
Cảnh sát nam đưa cô ta đi, đưa vào phòng thẩm vấn, ở chung với Thạch Đại Phàm đó, vẫn phải ghi lại biên bản chi tiết.
Bạch Dương là người báo cảnh sát, có thể tạm thời rời đi trước, đợi sau khi xét xử Mạnh San rồi tới.
“Chị, chúng ta về thôi.” Lương Triết nói với Bạch Dương.
Bạch Dương gật đầu: “Được, về thôi.
“Tôi lát nữa đi sau, tôi còn có chút việc. Lúc này, Phó Kình Hiên bỗng nhiên nói một câu với Bạch Dương.
Lương Triết nheo mắt, có hơi bất mãn nhìn anh: “Phó tổng, anh đi hay không là chuyện của anh, không liên quan tới chúng tôi, anh không cần phải nói với chúng tôi.
Bạch Dương gật đầu, tán thành lời của Lương Triết.
Ánh mắt của Phó Kình Hiên tối lại, sau khi lạnh lùng liếc nhìn Lương Triết, rồi lần nữa dừng trên người Bạch Dương, giọng nói trở nên dịu lại: “Tôi có lời muốn nói với em.
“Lời gì?” Bạch Dương nghi hoặc nhìn anh.
“Ở đây không tiện, tới bên đó. Phó Kình Hiên chỉ góc đằng trước.
Bạch Dương hơi nhíu mày, có hơi không bằng lòng.
Phó Kình Hiên nhìn ra, trực tiếp kéo cánh tay của cô: “Đi theo tôi!”
Nói xong thì anh muốn kéo cô đi.
Lương Triết thấy vậy, sắc mặt chợt lạnh dần, cũng đưa tay ra, kéo cánh tay còn lại của Bạch Dương: “Chị, đừng đi.
Bạch Dương còn chưa trả lời, ánh mắt của Phó Kình Hiên dừng trên tay Lương Triết, giọng nói lạnh lùng: “Buông cô ấy ra!”
“Muốn buông cũng là anh buông, anh mới là người không có tư cách đụng với chị tôi nhất!” Lương Triết không buông tay, ngược lại siết chặt lực trên tay, nhìn thẳng Phó Kình
Hiền nói.
Phó Kình Hiên bị lời này chọc giận, sắc mặt tối sầm lại, khí lạnh quanh người khiến người ta run rẩy.
Lương Triết cũng không chịu nhường.
Hai người đàn ông nhìn nhau như vậy, ánh mắt đều rợn người.
Nhưng không lâu sau, khí thế của Lương Triết dần dần bị Phó Kình Hiên đè xuống.
Cậu ta dù sao không giống như Phó Kình Hiên, nhiều năm lăn lộn ở thương trường, luyện được một thân khí thế rất có cảm giác áp bức và hơi thở của người bề trên.
Vì vậy Lương Triết rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong.
Lương Triết thua trận mặt mày rất khó coi, trong lòng dấy lên thủy triều muốn hủy diệt mọi thứ, vì vậy tay cậu ta túm cánh tay của Bạch Dương cũng càng lúc càng siết chặt, dường như muốn bóp gãy cánh tay của Bạch Dương.
“Shhh... đau!” Bạch Dương bỗng nhíu này kêu đau, cúi đầu nhìn tay của Lương Triết, vội vàng nói: “Triết, cậu buông tôi ra, cậu bóp đau tôi.”
Nghe thấy lời này, Lương Triết đang ở bờ vực phát điên lập tức tỉnh táo lại, lúc này mới ý thức được mình đã làm cái gì, đồng tử chợt co rút, vội vàng xin lỗi: “Chị, xin lỗi!”
Cậu ta vừa muốn buông tay ra thì tay bị Phó Kình Hiên dùng sức tách khỏi cánh tay của Bạch Dương.
“Cho tôi xem.” Phó Kình Hiện vẫn có chút không yên tâm, muốn vén tay áo của cô lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất