“Là như này cô Mạnh, chúng tôi nhận được báo án của cô Bạch, nói có người nửa đêm phát hình ảnh kinh dị ở cửa sổ sát sàn nhà cô ấy, bây giờ người chiếu hình ảnh đã bắt được rồi, anh ta khai là cô bảo anh ta làm, cho nên bây giờ có thể mời cô tới cục cảnh sát một chuyện không?” Trong điện thoại, cảnh sát nữ nhẹ nhàng nói. Nhưng nghe vào tai Mạnh San, giống như giục mạng vong hồn, bị cô ta mặt mày trắng bệch: “Cái... cái gì? Bạch Dương báo cảnh sát sao?” 

Trợ lý Trương không có hứng thú với Mạnh San, khi đang chuẩn bị đi, bỗng nhiên nghe thấy Mạnh San nói ra tên của Bạch Dương, sau đó vô thức dừng bước chân. 

“Phải, cô Bạch đã báo cảnh sát, cho nên cô Mạnh, cô bây giờ tới ngay cục cảnh sát một chuyến đi!” Cảnh sát nữ nói lại lần nữa. 

Mạnh San vội lắc đầu: “Không, tôi không đi!” 

Cô ta đã bị tạm giam nên sợ rồi, nói cái gì cũng không muốn tới cục cảnh sát. 

Tuy nhiên sắc mặt của cảnh sát nữ chợt tối lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: “Cô Mạnh, nếu cô không tới, vậy chính là từ chối điều tra, chúng tôi có thể bắt cô, thậm chí còn phải tạm giam cô” 

Vừa nghe thấy bị bắt và tạm giam, trái tim của Mạnh San chợt thắt lại, bên cạnh trán toát mồ hôi lạnh, hai tay cầm điện thoại vội gật đầu: “Đừng bắt tôi, tôi... tôi tới ngay. “Được!” Cảnh sát nữ lại mỉm cười: “Vậy tôi ở cục cảnh sát đợi cô Mạnh!” 

Nói xong, cảnh sát nữ cúp máy. 

Trong lòng Mạnh San vừa hoảng vừa sợ, bước chân cứng đờ đi về phía cửa lớn của bệnh viện. 

Trợ lý Trương nheo mắt nhìn bóng lưng của cô ta, cuối cùng đi về hướng khác. 

“Kêu cậu đi lấy thuốc, sao mà đi lâu như vậy?” Trên chiếc Maybach, Phó Kình Hiên đang cầm ipad xem báo cáo tài chính thấy trợ lý Trương quay lại thì hơi nhíu mày, giọng 

điệu có chút không vui. 

Trợ lý Trương đưa thuốc cho anh: “Phó tổng, vừa rồi khi tôi quay lại thì gặp được Mạnh San. 

“Sau đó thì sao?” Phó Kình Hiên lướt ipad nói với giọng không hứng thú. 

Trợ lý Trương uống miếng nước: “Sau đó tôi nghe thấy cô ta nói chuyện điện thoại đã nhắc tới cô Bạch, nói cô Bạch báo cảnh sát gì đó” 

“Cái gì?” Thần sắc của Phó Kình Hiên chợt đanh lại, để chiếc ipad xuống, giọng nói không che giấu sự quan tâm: “Bạch Dương xảy ra chuyện rồi sao?” 

“Không nghe nói” Trợ lý Trương lắc đầu: “Có điều tôi nghĩ khả năng không phải là chuyện gì lớn, bây giờ Mạnh San cũng tới cục cảnh sát, cô Bạch đoán chắc cũng ở đó. “Lái xe, tới cục cảnh sát!” Phó Kình Hiện hơi híp mắt lại, trầm giọng ra lệnh. 

Trợ lý Trương đáp một tiếng, khởi động xe. 

Nửa tiếng sau thì tới cục cảnh sát. 

Phó Kình Hiên vừa dừng xe thì nhìn thấy bóng dáng Mạnh San đi vào cục cảnh sát. 

Anh nhíu mày, cất bước đi tới. 

Vừa đi vào thì anh nhìn thấy Bạch Dương ngồi ở khu nghỉ ngơi ở đại sảnh và Lương Triết ở bên cạnh cô. 

Môi của Phó Kình Hiên mím chặt, trong lòng rất không vui. 

Anh phát hiện, anh gần như lần nào gặp cô, bên cạnh cô đều có một người đàn ông, không phải là Lương Triết thì là Lục Khởi, hoặc Trình Minh Viễn. 

Những người đàn ông này đều không có việc của mình cần làm sao? 

Lần nào cũng quấn lấy cô! 

Mặt mày Phó Kình Hiên không vui đi tới, vừa đi tới đằng sau cách bọn họ không xa thì nhìn thấy một cảnh sát nữ dẫn Mạnh San mặt mày hoảng sợ đi tới trước Bạch Dương và Lương Triết. 

Bạch Dương đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mạnh San mặt mày trắng bệch: “Tại sao muốn cho người để hình xương sọ ở cửa sổ sát sàn của nhà tôi?” 

“Hình xương sọ ở cửa sổ sát sàn sao?” Phó Kình Hiên nghe thấy lời này, không nhịn được mà lên tiếng. 

Bạch Dương nghe ra giọng của anh, ngạc nhiên quay đầu: “Anh sao lại ở đây?” 

Lương Triết cũng đứng dậy, lặng lẽ kéo Bạch Dương ra đằng sau, dường như muốn chặn Bạch Dương. 

Thấy vậy, tia lạnh trong mắt Phó Kình Hiên lóe lên, dứt khoát đi qua, đi tới trước mặt Bạch Dương. 

Như vậy, Lương Triết muốn chặn cũng không chặn được. 

Trừ phi Lương Triết đẩy anh ra. 

Nhưng nơi này là cục cảnh sát, Lương Triết dám sao? 

Phó Kình Hiên liếc nhìn Lương Triết với ánh mắt lạnh lẽo. 

Lương Triết hai tay siết chặt, đáy mắt tràn ngập sự điên cuồng khát máu. 

Cậu ta muốn giết người đàn ông này, muốn giết Phó Kình Hiên! 

Chỉ có như vậy, cậu ta mỗi lần nhìn thấy người đàn ông sẽ không thấy tự ti nữa, cảm thấy mình là cái bóng của người đàn ông này. 

Điều quan trọng nhất là người đàn ông này còn là mối uy hiếp lớn nhất để cậu ta có được chị Bạch Dương! 

Phó Kình Hiên phát giác ánh mắt của Lương Triết, ánh mắt tối sầm, sau đó nhìn sang Bạch Dương. 

Cô rốt cuộc có biết tên Lương Triết này không đơn giản không. 

“Phó tổng, anh nhìn tôi làm gì?” Bạch Dương thấy Phó Kình Hiên không nói chuyện mà cứ nhìn chằm chằm mình thì không nhịn được mà nhíu mày. 

Ánh mắt của Phó Kình Hiền lóe lên, mấp máy môi đáp lại: “Nghe nói em ở cục cảnh sát, cho nên đặc biệt tới xem em, hình xương sọ để ở cửa sổ sát sàn mà vừa rồi em nói là 

sao?” 

Khi hỏi, anh liếc nhìn Mạnh San với ánh mắt lạnh lẽo. 

Mạnh Sơn chạm vào ánh mắt không có tình cảm của anh, không nhịn được mà rùng mình, sự sợ hãi trên mặt càng rõ ràng hơn. 

Bạch Dương nhìn thấy sự uy hiếp của Phó Kình Hiên đối với Mạnh San, nhưng cô không có phản ứng quá lớn, hờ hững đáp: “Đây là chuyện của tôi, không có liên quan tới Phó tổng, cho nên không cần Phó tổng anh quan tâm. 

Nghe thấy cô nói như vậy, đôi môi mỏng của Lương Triết nhếch lên, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn nhiều. 

Tâm trạng của Phó Kình Hiên không tốt. 

Anh quan tâm cô, đặc biệt chạy tới nhưng lại bị cô đối xử bằng thái độ như này! 

Tâm trạng tốt mới lạ! 

“Được rồi, cô còn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi, tại sao kêu người làm như vậy!” Bạch Dương nhìn Mạnh San, lần nữa lên tiếng. 

Mạnh San không dám nhìn cô, lắp bắp chột dạ: “Tôi... tôi... 

“Đừng ngập ngừng nữa, nói thật!” Phó Kình Hiên nhíu mày không kiên nhẫn mở miệng. 

Bạch Dương lườm anh. 

Cô đã nói rồi, đây là chuyện của cô, không cần anh quan tâm. 

Kết quả anh như không nghe thấy, vẫn giúp cô thúc giục phạm nhân! 

Lương Triết cũng lạnh lùng liếc nhìn Phó Kình Hiên, nhếch môi không nói gì. 

Chỉ có bản thân cậu ta biết, cậu ta lúc này đang đè nén cái gì đó. 

Trong mấy người này, người Mạnh San sợ nhất là Phó Kình Hiện 

Nghe thấy lời của Phó Kình Hiên, cơ thể của cô ta co rúm lại, không dám không làm theo, chỉ có thể thành thật trả lời: “Tôi... tôi chỉ là muốn dọa cô. 

“Dọa tôi sao?” Bạch Dương rõ ràng có chút không tin: “Chỉ đơn giản như vậy sao?” 

Mạnh San gật đầu: “Phải!” 

Bạch Dương nhìn cô ta một lúc, cuối cùng xác định cô ta quả thật không nói dối, lúc này không khỏi tối sầm mặt mày: “Tại sao muốn làm gì vậy, tôi dạo này không đắc tội với cô nhỉ?” 

“Cô có!” Mạnh San dường như bị kích thích, bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt phẫn nộ nhìn Bạch Dương: “Bữa tiệc lần trước, cô khiến tôi mất hết mặt mũi, cho nên tôi mới làm như vậy, đòi lại công bằng cho mình!” 

“Công bằng sao?” Phó Kình Hiên mở miệng với giọng nói lạnh lùng: “Cô mất mặt, là bản thân cô không có não, cứ muốn ra mặt cho Cố Tử Yên nên mới thế, không liên quan gì tới Bạch Dương, cho nên cô có tư cách gì đòi công bằng!” 

Bạch Dương nhìn anh với ánh mắt vi diệu. 

Anh thật hiếm khi nói chuyện giúp cô. 

Ngược lại khiến cô có chút không quen! 

Mà Lương Triết lại cúi đầu không lên tiếng, khiến người khác không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta. 

“Phó tổng, anh nói chuyện giúp Bạch Dương sao?” Mạnh San không dám tin mà nhìn Phó Kình Hiên, bây giờ không thể chấp nhận anh vậy mà giúp Bạch Dương chứ không 

giúp Tử Yên. 

“Cô ấy là người tôi yêu, tôi đương nhiên giúp cô ấy rồi!” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương trả lời với ánh mắt thâm tình. 

Bạch Dương không ngờ anh vậy mà tỏ tình với cô ở trước mặt mọi người, đầu tiên là sững người, sau đó vô thức tránh ánh mắt của anh, không quan tâm. 

Nắm đấm của Lương Triết càng siết chặt hơn, cỗ lệ khí muốn hủy diệt mọi thứ trong lòng cũng càng nồng đậm hơn. 

Mạnh San trực tiếp đó luôn: “Yêu... yêu Bạch Dương?” 

eyJpdiI6ImN0bEx1ZnQrMk1ES3pJWmhwTnFxYUE9PSIsInZhbHVlIjoiWXFPaHFsR2FFU1FZV1h1K1FpWUhQbmtUZGFEbTd1RTA4cTFLTzZlSHpJSWZQSUk4ZWZ3d0dCTHZtcWh6Rlo1ZEtFODNuZm1MUURKdnF6V3JYQ3gyOGc0RUMzXC95Y3piSVRsd0lpSVJvQ0JJTU9aekFpZGhtZlNvazkzUUswczliMHVpTFF4aktnS2NHRjJcL042Q09GOVpIVVRkMDZ0UTgxNnZOUDJSYmFxVUFOa2p2Vk9TNjB0Q2ZlWjRUWnp6M1poNm80OCtkZ0hvMjZVeFJRckhockk5NWVFbWNwaTEyVFFPRm5rcFRQbmJqSm9cL2N1aHdUYWlWM1lvQTltXC9va214WWVDWURmN0xYT1JVU0gwN2NINHdzTVBvaFJPTUt5RHVNVFhuVnBzbjczTG9BdWxvTmdKNkE0UW1NNHpFTzBkIiwibWFjIjoiNzU2ODEyZDIwNzI4YTJhOTgxNGNjMWI3NmQ1OGRhMjdiYjJlNzI4ZDBiYTE4NTQxMjVlNzMxNWJjYWNhZjQ3NiJ9
eyJpdiI6InoyVmx6NW1sYUN6SDZnbVR3b2hZSFE9PSIsInZhbHVlIjoiV1prVzlLV1BoNVZ2QUt0RjdBODRuOXdHbEZ1bHA3WFNJeEhiNzd1djBJZ05HYVZwVkx2VVVaWWY3WjQ2Q3dlNjdHRmZySEkxVHd2Um1xTGthcGFuZnE0Rkh3RTljN3oxNDBLU0trd2tNVmUwZVV1S1FcL001K0NpVjJKMDB2dDhEeDRFZm14c0ZTMDhQWnFqNUU5WkswbDJTNmRxbzMwYjEzZWprajlKNmRGdlU5U2w2RFdFb0JmQTIwVnl6SVlcL2xvWkZGTno0d0paQ2lJYXVoV0JzMStzQmJQSGxFVnJ0NndWSDVoR3ExZ252Uk82QnhneU83ZEJkVjRaVTlGOWhLdHZ1TDd0Y3NFeG0yOUtDNXdNZVZJRnA4SnhiY2JlT3JhK3dCRnRyS0V0ST0iLCJtYWMiOiIxNzJhODMxYTQxMmJiMWJhYWQzYzEzYjVjYTU0ZmMyMTliMDE0Nzc5ZDQ5Y2FhYjBmZjk1NmVjNDRmOGYyYjEzIn0=

Cổ của Mạnh San rụt lại, giọng nói cũng không còn hùng hồn như vừa rồi mà trở nên nhẹ bằng: “Tôi... tôi chỉ là quan tâm tới Tử Yên.

Advertisement
x