Bạch Dương dừng bước chân: “Cố tổng còn có chuyện gì sao?” 

Lương Triết cũng quay đầu nhìn Cố Việt Bân. 

Cổ Việt Bân đi vài bước về phía hai người, nhìn Bạch Dương với ánh mắt u tối: “Chuyện Tử Yên bị người ta làm nhục, có phải do cô làm không?” 

Mới đầu, ông ta quả thật cho rằng Tử Yên bị làm nhục chỉ là chuyện ngoài ý muốn. 

Nhưng về sau ông ta bình tĩnh phân tích kỹ càng thì phát hiện đằng sau chuyện này không đơn giản như thế. 

Nếu Tử Yên chỉ là ngoài ý muốn bị người ta làm nhục, vậy thì người làm nhục Tử Yên tuyệt đối sẽ không ném Tử Yên vào chỗ đông người, bởi vì sợ bị bắt. 

Nhưng người làm nhục Tử Yên lại ném Tử Yên vào chỗ đông đúc, khiến Tử Yên cố ý lộ ra trước mắt mọi người, vì thế hủy hoại Tử Yên, vậy nên chuyện này nhìn thế nào cũng có một cánh tay đang thao túng ở đằng sau. 

Mà người có khả năng nhất chính là Bạch Dương 

Chỉ có cô mới thù hận không đội trời chung với Tử Yên. 

Nghe thấy lời chất vấn của Cố Việt Bân, Bạch Dương thấy tức cười: “Sao hả, không tìm được hung thủ thì giá họa cho tôi sao?” 

Lương Triết ở bên cạnh cô không nói chuyện, cúp mí mắt. 

Cố Việt Bân hừ lạnh: “Tôi không phải là kêu cô gánh họa, trực giác nói cho tôi biết, chuyện này nhất định có liên quan tới cô!” 

Ánh mắt của Bạch Dương hơi lóe lên. 

Ông ta nói không sai, chuyện này quả thật có liên quan tới cô. 

Tuy là Lâm Diệc Hàng ra tay, nhưng Lâm Diệc Hàng cũng là vì cô, cho nên nói có liên quan tới cô là đúng! 

Có điều vậy thì sao chứ, cô không thừa nhận không phải là được rồi sao. 

Nghĩ vậy, Bạch Dương nhếch môi: “Chỉ dựa vào trực giác thì định tội cho tôi, khó trách tập đoàn Tam Thịnh bây giờ càng ngày càng không được, nghe nói Phó tổng đã hủy bỏ tất cả hợp tác với Tam Thịnh rồi, thật là chúc mừng Cố tổng” 

“Cô.” Cố Việt Bân tức tới nỗi trợn ngược mắt rau vểnh lên, một lúc sau mới cười lạnh nói một câu: "Giỏi cho một con nhóc mồm miệng nhanh nhảu 

Con nhóc này rõ ràng là đang chế giễu ông ta bây giờ quản lý Tam Thịnh đều dựa vào trực giác, không có bản lĩnh thật! 

Còn cười nhạo ông ta đăng video đắc tội Phó Kình Hiên còn cảm thấy Phó Kình Hiên sẽ không huỷ bỏ hợp tác, sau đó bị Phó Kình Hiên và mặt. 

Con nhỏ này thật là không dễ đối phó! 

Cố Việt Bân hằm hằm nhìn Bạch Dương. 

Bạch Dương không hề sợ, ngược lại khẽ mỉm cười nhìn thẳng ông ta: “Cảm ơn lời khen của Cố tổng, tôi cảm thấy mồm miệng nhanh nhảu không có gì không tốt cả, ít nhất gặp phải người mình ghét, tôi có thể chửi kẻ đó như chửi cháu mình, Cố tổng ông nói xem?” 

Khóe miệng của Cố Việt Bân giật giật, đâu thể không nghe ra ý tứ của cô. 

Nhưng ông ta lại không thể nổi giận, nếu không không phải sẽ thừa nhận mình là cháu của cô rồi sao? 

Nghĩ tới đây, Cổ Việt Bân hít thở sâu vài lần mới miễn cưỡng đè được lửa giận trong lòng xuống, cố nặn ra một nụ cười giả tạo: “Cô nói đúng!” 

“Phì!” Lương Triết không thèm nể nang mà bật cười. 

Cổ Việt Bân lập tức lườm cậu ta, dường như muốn lườm thủng hai lỗ. 

Lương Triết phát giác ra, từ từ thu lại ý cười trên mặt, đanh mắt nhìn ông ta. 

Thấy ánh mắt tối tăm lạnh lẽo của Lương Triết, Cố Việt Bân chỉ cảm thấy mình giống như nhìn vào mắt của một con báo săn, khiến trong lòng ông ra hơi run, da đầu đều tê dai." 

Chuyện gì thế? 

Người mẫu quèn này sao lại có ánh mắt đáng sợ như vậy? 

Đặc biệt ánh mắt đó còn quen như vậy, giống như đã từng thấy ở đâu, ở đâu chứ? 

Cố Việt Bân nhíu mày, không nhớ ra. 

Bạch Dương nhìn thời gian: “Được rồi Triết, chúng ta đi thôi!” 

Trên mặt Lương Triết lại nở nụ cười, ôn hòa ừ một tiếng. 

Hai người đi về phía trước. 

Cố Việt Bân cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt tối tắm nhìn bóng lưng của hai người mà gắn lên: “Bạch Dương, cô tốt nhất cầu xin ông trời phù hộ, nếu không để tôi tra được chuyện của Tử Yên thật sự có liên quan tới cô, nếu không Cổ Việt Bân tôi dù khuynh gia bại sản cũng tuyệt đối không bỏ qua cho cô” 

Tử Yên là đứa con ông ta chuẩn bị cho liên hôn với nhà họ Phó, nhưng bây giờ xảy ra chuyện, cho dù cưỡng ép Tử Yên và Kình Hiên gạo nấu thành cơm cũng không được rồi. 

Cho nên tâm huyết nhiều năm của ông ta bây giờ bị hủy hết, ông ta làm sao không tức giận được. 

Bạch Dương nghe thấy lời uy hiếp của Cố Việt Bân, bước chân đã khựng lại một chút, sau đó không quay đầu lại mà lạnh lùng đáp một câu: “Vậy sao? Vậy tôi đợi” 

Lương Triết không lên tiếng, có điều cậu ta đã quay đầu, ánh mắt giống như vừa rồi, nhìn chằm chằm Cố Việt Bân với ánh mắt đầy băng giá, giống như muốn ghi nhớ Cố Việt Bân trong tim, mãi tới khi phải bước lên bậc thềm, cậu ta mới quay đầu lại. 

Bên ngoài phòng thẩm vấn, Bạch Dương đứng ở trước cửa, thông qua ô kính thủy tinh trên cửa nhìn thấy người khả nghi bên trong, là một người đàn ông có vẻ ngoài bình thường, vóc dáng gầy bé. 

Người đàn ông đó ngồi ở trên ghế, khoác một chiếc áo choáng gió màu xám, cổ và vai đều rụt lại, dáng vẻ sợ hãi bất an. 

Cũng phải, đã bị bắt vào cục cảnh sát rồi, không sợ mới lạ. 

“Chính là anh ta để loại phát hình ảnh đó ở cửa sổ sát sàn của nhà tôi sao?” Bạch Dương nhìn một lúc, sau khi thu hồi ánh mắt thì hỏi cảnh sát nam bên cạnh. 

Còn Lương Triết lại tiếp tục nhìn người đàn ông đó, không biết đang nghĩ cái gì. 

Bạch Dương cũng không để ý, chỉ nhìn cảnh sát nam, đợi câu trả lời của cảnh sát nam. 

Cảnh sát nam gật đầu: “Phải, chúng ta đã tra camera của mấy đoạn đường, cuối cùng khóa chặt được anh ta, anh ta tên Thạch Đại Phàm, một papartamlinh247i!” 

“Papartamlinh247i sao?” Bạch Dương nhướn mày. 

Chẳng trách tối đó khi cô phát hiện người này, người này lập tức giấu công cụ gây án vào trong quần áo rồi cắm đầu chạy. 

Cô lúc đó cảm thấy động tác này rất quen thuộc, không phải là dáng vẻ chạy trốn khi papartamlinh247i theo dõi nghệ sĩ bị phát hiện hay sao? 

“Anh ta có khai tại sao lại phát hình ảnh kinh dị ở cửa sổ sát sàn của nhà chị tôi không?” Lúc này Lương Triết cũng không nhìn Thạch Đại Phàm nữa, xoay người hỏi cảnh sát 

nam. 

Bạch Dương vỗ trán: “Đúng, tôi suýt nữa quên hỏi” 

“Có, anh ta sau khi bị bắt vào đây, chúng ta vừa hỏi thì anh ta thành thật khai nhận, anh ta nói anh ta là được một cô gái tên Mạnh San thuê anh ta làm như vậy với giá 300 triệu, mục đích chính là dọa cô Bạch!” 

“Mạnh San sao?” Bạch Dương và Lương Triết đều sửng sốt thốt lên. 

Rõ ràng hai người đều không ngờ, vậy mà là Mạnh San làm. 

Trên đường bọn họ tới còn đang suy đoán có phải là Cố Tử Yên kêu người đàn ông này làm không. 

Kết quả vậy mà vượt ngoài dự liệu của bọn họ, là Mạnh San. 

“Vậy Thạch Đại Phàm này có nói Mạnh San tại sao muốn dọa tôi không?” Bạch Dương nhếch đôi môi đỏ rồi hỏi. 

Cảnh sát nam lắc đầu: “Cái này thì không, Thạch Đại Phàm đó cũng không có hỏi, cho nên cô muốn biết, chỉ có thể tự mình đi hỏi cô gái Mạnh San đó” 

“Tôi biết rồi” Bạch Dương day huyệt thái dương: “Chuyện này, tuy không tính là vụ án hình sự, nhưng cũng đã cấu thành tội đe dọa, vậy thì tôi bây giờ báo cảnh sát với tội đe dọa, yêu cầu các anh đưa Mạnh San tới, không thành vấn đề chứ?” Bạch Dương nhìn cảnh sát nam. 

Cảnh sát nam mỉm cười: “Được nhiên được, tôi bây giờ đi thông báo bọn họ triệu tập người tới, hai người có thể nghỉ ngơi trước ở bên cạnh. 

Bạch Dương ừm một tiếng: “Được, cảm ơn” 

Cảnh sát nam rời đi. 

Bạch Dương và Lương Triết đi tới dãy ghế ở bên cạnh ngồi xuống, đợi Mạnh San tới. 

Còn người đàn ông trong phòng thẩm vấn, Bạch Dương không có hứng thú đi vào gặp mặt anh ta, những gì nên hỏi phía cảnh sát đều đã hỏi rồi. 

Hơn nữa người đàn ông đó cầm tiền làm việc, cũng không biết nhiều thứ, thấy cũng hỏi không được điều gì khác, chỉ là lãng phí thời gian mà thôi. 

Bệnh viện, Mạnh San thăm xong Cố Tử Yên chuẩn bị trở về, vừa đi ra khỏi thang máy thì nhận được điện thoại của cục cảnh sát. 

“Xin hỏi là cô Mạnh San sao?” 

“Là tôi, cô là ai?” Mạnh San nghi hoặc hỏi, trong lòng bắt đầu tự dưng thấy bất an. 

“Tôi là người của cục cảnh sát.” 

eyJpdiI6IithSHdkYW9YRDBWRjcyUVdOcWhWY2c9PSIsInZhbHVlIjoiNkpKYUtjVk5hRXkrQUp3V3pLZ0x2aTZVbG1nR2JmTnpkT3hYU0I1bklcL3RcLzBMdCtnVUVTQklVTTFwY254V3FWNUxJa2krQWRMQ29ET3cyRklxOFNieWJxTlFyVTVqbmtSQmNmbm15dU96M216WmNBQ3hYUURRU2JhbHgrdlpxNXVOZ3p1TXBGMEY0eW5UeWtYYjcxcEhhd1RROWh4MW55OHN3byttM0xjZmNTeFNaZHh5d1ZZQ2UyTlo5YjFYNDBHT0FtNExWaEdqTDFkTTA4NEYxTnpxWm42NXFxRUxJMW1WbFVYUWh3OVVYQnp5SGhVZldJN2ZOZnVxZUZ5Q0xxbnFUeGZWNUM4SldQUzNhYjZkOXRPbFdGdG51ZVFhS0tXdEVcL05mVkRcL1pjcDBjaEYxdG0yWEdieExxeDJIaVBpYzB1MTYxYm13Z2tQaTNqaitBNTRseTF4ak1YSWdPK0ZCZkV5Wld4N1lsdDhLMmpYdFVDWVJTWGV5OCtIbUROOFBmaVU2MGtleXhZbFd3K1FPb2VySnMrOG1nQThRQmU3U0lHNE84QTRrSzRRMys0aVpxRG1XOFwvWnZGMXVnREt1NXE4XC9BbnRJNGlzZTYzTWJ1K1wvSUxSYURvclNtTk1Hc3dPdjZqSEdUcXRFalV2ckd5MFNQXC9aTDJoNWVobm1FMG5NblNDVWd1RzUxOWh2UklWdmxKR0h1T3YzN0duY01JbnFEYzE3QXRpekMrZngyU3VRc2NvTTNNakxmU1ltXC85OG1uemlYemFoU25wWTQ2WktrcElZbCtDaHB4T0UySVVENTN1QkZieDRiYnFNWVJJYXpEejI0emxEZUVrWnVld0pUSGtZcHBiSXpaZGMxMGtpeVRcL3VZalZIYnlNbTl1UHVwUlVKak01a0UrSXdycXRVdGVEaXY2TnJrTXpTUHlUcFozV0ZcL3VQOGpJaXA5UU9XclNIS04xMDJnNFBpaFNjS2xxeDcxb1g2ODQ5K2hLelY5Q3E5SUpuXC81R0xCejd1IiwibWFjIjoiM2RmYmZiMjk5MTAyNjhiZmY1M2E0ODc4NzdhMzZjNGQ1YTViNzJkODhlM2EyZWQ1NThmN2NiZDdlMTBlNGJlMiJ9
eyJpdiI6IjVQOWh5clwvUGdhRDVzYnJaK016c2dRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkpjcFdBMzNNelwvMFc1dzdNdDZnbTJcL0xaN1FXUzhpc3ZyTUlYcEQrZGZtb2JPcjdYSURETHBJWDFxRmljXC9Nd0lIa2NwSVlyNzFxaTFuSDhyblVBa041Q1wvY3BBRnhcL3NoenFrbzRzXC9UcEg0Yk1PeWFIa3pFXC91SmszNGJQWlZNT1hPckRsTXpiczV3QXdPNHl5TUhqU1wvNkFxWjU0N3ZDUldvVDA0YWJ2VXA3ZFZyRUhNOFNmWHpEbmkxZHdIcUZvcnYzSmhZbzM1S3ZFNUc3a2luZzZDR3Y1b3luZ0o2cHpHQVhVMVwvMTlmYnhlaUtMRHBnZThZQTdhc1VWOUZqbm9YbCtKQ2pRSkRMUlYzSmZoQmRlK1dnbHYrNjlhS04zQTNleWRlTnZoVkpOeGcyM08zcjNTUFwvdm53Mzd2SkRISWJFVmFWRUJzdGgwOTRMM1F1YkdoU0lKSXZQUzhMTlZ6MlhNVW0zUmdwQjg9IiwibWFjIjoiOWM5YjFkNDM3OWU3MzFkZGMzZDIwOWZkODc5OTgxNjA3OTE1MjgzMDcxYzM5NWVhNGZjYTRiMWFjNzAwNjg0ZCJ9

Nhất là cô ta dạo gần đây còn làm một chuyện không biết có tính là phạm pháp hay không.

Advertisement
x