Vốn vào ba tháng trước, anh có cơ hội biết Bạch Dương mới là Phong Diệp thật. 

Ba tháng trước, anh vừa ly hôn với Bạch Dương, nếu lúc đó anh biết Bạch Dương mới là Phong Diệp, Cổ Tử Yên không có cơ hội xuống tay với Bạch Dương, có lẽ anh cũng sớm theo đuổi lại được Bạch Dương. 

Nhưng, không có nếu như! 

Quả thật chuyện này có nguyên nhân của Kình Duy, mới khiến anh bỏ lỡ cơ hội nhận ra Bạch Dương. 

Nhưng anh cũng buộc phải thừa nhận, cũng có nguyên nhân của bản thân anh, nếu anh lúc đó anh cướp lại bức thư từ Kình Duy, kiên định với ý niệm trong lòng, cướp lại bức thư, sự việc cũng sẽ không phát hiện như ngày hôm nay. 

Chỉ có thể, tất cả chuyện này đều là ông trời trêu đùa! 

Bên kia, Phó Kình Duy bị Phó Kình Hiên cúp máy thì trong lòng rất bất an, cầm điện thoại đi đi lại lại: “Thảm rồi thảm rồi, lần này anh cả chắc chắn hận chết mình!” 

Cậu ta cũng rất hối hận lúc đó tại sao không để anh cả xem bức thư đó. 

Nếu anh cả xem thì đâu có chuyện của Cố Tử Yên nữa, anh cả và chị Bạch Dương sớm đã tái hôn rồi. 

Tuy nhiên tất cả chuyện này đều bị cậu ta làm hỏng! 

“Không được, phải nghĩ cách bù đắp. Mắt của Phó Kình Duy khế đảo, sau đó gọi điện cho Bạch Dương: “Chị Bạch Dương, cứu mạng!” 

Bạch Dương đang xử lý văn kiện, căn bản không nhìn điện thoại, trực tiếp nghe máy, không ngờ vậy mà là Phó Kình Duy gọi tới, hơn nữa vừa nghe thì kêu cô cứu mạng. “Làm sao vậy? Lại vào cục cảnh sát rồi sao?” Bạch Dương kẹp điện thoại trên vai, hờ hững hỏi. 

Phó Kình Duy phì phì hai tiếng: “Ai vào cục cảnh sát chứ, chị Bạch Dương chị không thể nhìn nhận em tốt hơn tí sao?” 

“Không phải tôi không muốn nhìn nhận cậu tốt hơn, mà cậu là có số vào cục cảnh sát.” Bạch Dương vừa ký tên vừa đáp. 

Phó Kình Duy tứ tới đỏ mặt: “Chị Bạch Dương chị quá đáng quá rồi!” 

“Được rồi, nói đùa với cậu đó, có chuyện gì thì nói mau, tôi còn đang bận. Bạch Dương gập văn kiện vừa ký xong lại, sau khi để sang một bên thì lại cầm một văn kiện khác tiếp xúc xử lý. 

Phó Kình Duy túm tóc, rầu rĩ đáp: “Là như này, em khả năng bị anh cả của em ghi hận rồi!” 

Sau đó, cậu ta nói ra chuyện bức thư đó. 

Sau khi Bạch Dương nghe xong, chiếc bút máy trên tay dừng lại, lúc này mới biết, thì ra sau khi thằng nhóc này lấy đi bức thư đó, còn xảy ra chuyện như này. 

Thấy Bạch Dương không lên tiếng, Phó Kình Duy khẩn trương: “Chị Bạch Dương, lần này anh cả của em hận chết em rồi, chị nhất định phải cứu em 

“Xin lỗi, đây là chuyện của nhà các cậu, tôi không nhúng tay.” Bạch Dương nói xong, tiếp tục xem văn kiện. 

Phó Kình Duy không ngờ cô từ chối, sững sờ chớp chớp mắt: “Tại sao, chuyện này cũng liên quan tới chị, nếu không phải vì chị.” 

“Được rồi, đừng nói nữa!” Bạch Dương hơi nhíu mày cắt ngang lời của cậu ta: “Tôi biết cậu muốn nói cái gì, muốn nói đều là vì tôi, cho nên tôi và anh cả của cậu mới không có cơ hội nhận ra nhau đúng chứ?” 

Phó Kình Duy gật đầu liên tục: “Phải, nếu em lúc đó để anh cả xem bức thư, có lẽ chị và anh cả của em sớm đã tái hôn rồi. 

“Cậu nói sai rồi” Bạch Dương mặt không cảm xúc lật trang văn kiện: “Cho dù lúc đó, cậu đưa thư cho Phó Kình Hiền xem, tôi và anh ta cũng sẽ không tái hôn. 

“Tại sao?” Phó Kình Duy ngạc nhiên tới há to miệng. 

Đôi mô đỏ của Bạch Dương mấp máy, giọng nói lạnh lùng đáp lại: “Không tại sao cả, nhưng nếu thật sự phải nói tại sao, vậy thì là tôi không yêu anh ta nữa, cho nên tôi tại sao phải tái hôn với một người đàn ông tôi không yêu.” 

Nói xong, cô đã cúp máy. 

Lúc này, cửa phòng làm việc có người gõ. 

Bạch Dương nhả ra một câu trong khi đầu không ngẩng đầu: “Vào đi!” 

Đồng đi vào, đứng ở trước bàn làm việc của cô: “Bạch tổng, phía cục cảnh sát vừa rồi gọi điện tới, nói kêu cô tới cục cảnh sát một chuyến, đã bắt được người phát hình ảnh kinh di ở dưới cửa sổ sát sàn của cô!” 

Nghe thấy lời này, Bạch Dương lập tức ngẩng đầu lên: “Bắt được rồi sao?” 

“Phải” Đồng gật đầu. 

Bạch Dương đã mỉm cười. 

Phía cục cảnh sát lâu như vậy không có hồi đáp, cô còn tưởng là cục cảnh sát chưa bắt được người, tự ý kết án rồi. 

“Tôi biết rồi, tôi lập tức tới ngay” Bạch Dương để bút máy xuống, xách túi đi về phía cửa của phòng làm việc. 

Vừa ra khỏi phòng làm việc thì nhìn thấy Lương Triết đi tới. 

“Chị, chị muốn ra ngoài sao?” Lương Triết dừng ở đối diện Bạch Dương, nhìn túi trên vai Bạch Dương thì hỏi. 

Bạch Dương khẽ gật đầu: “Phải, đến cục cảnh sát một chút. 

“Đến cục cảnh sát?” Lương Triết khó hiểu mà hơi híp mắt: “Chị, xảy ra chuyện gì rồi sao?” 

“Không tính là chuyện lớn gì, đã bắt được kẻ khả nghi nửa đêm phát hình xương sọ ở cửa sổ sát sàn của nhà tôi!” Bạch Dương nói vắn tắt lại. 

Sắc mặt của Lương Triết tối đi: “Nửa đêm phát hình ảnh xương sọ ở cửa sổ sát sàn nhà chị sao?” 

“Phải!” 

“Chị, chuyện này chị sao không nói với em?” Lương Triết kéo tay của Bạch Dương, trong lòng rất không tán đồng: “Ngộ nhỡ người đó là kẻ cực kỳ hung ác gì đó thì phải làm sao?” 

Thấy ánh mắt lo lắng quan tâm của cậu ta, trong lòng Bạch Dương cảm thấy ấm áp, mỉm cười vỗ mu bàn tay của cậu ta: “Đừng lo lắng, tôi giờ không phải không có chuyện gì hay sao, hơn nữa người đã bắt được rồi. 

“Em biết chị không sao, nhưng lần này không sao, không có nghĩa lần sau cũng không sao!” Lương Triết vẫn không yên tâm. 

Bạch Dương mỉm cười: “Được rồi được rồi, tôi biết rồi, lần sau có chuyện gì, tôi lập tức nói cho cậu có được không?” 

Lương Triết lúc này mới hài lòng gật đầu, ừ một tiếng. 

Bạch Dương dở khóc dở cười: “Được rồi, tôi tới cục cảnh sát trước, cậu nếu tìm tôi có việc, đợi tôi quay về rồi nói” 

“Em không có chuyện gì cả, chỉ là tới thăm chị, nếu phải đi, vậy em đi cùng với chị. 

Nói xong, sợ cô từ chối, Lương Triết trực tiếp kéo tay của cô, đi vào thang máy. 

Trên xe. 

Bạch Dương ngồi ở ghế lái phụ nghĩ tới điều gì đó, quay đầu nhìn Lương Triết lái xe: “Đúng rồi Triết, lần trước tôi không phải đã nói với cậu, Thi Hàm muốn tóc của cậu sao? Cậu nói suy nghĩ, suy nghĩ thế nào rồi?” 

Nghe thấy lời này, ánh mắt của Lương Triết lóe lên, rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh, dịu dàng mỉm cười đáp: “Em cảm thấy vẫn là thôi đi, em là do ba mẹ em sinh ra, sao có thể sẽ là con trai của người khác, còn cô ấy nói em và ông cụ nhà cô ấy trông giống nhau, đoán chắc là duyên phận, dù sao trên đời này người trông giống nhau có không ít. “Vậy cũng phải” Bạch Dương chống đầu: “Tôi từng thấy ảnh của mẹ cậu, cậu và bọn họ quả thật khá giống, có lẽ thật sự là Thi Hàm nhận nhầm rồi, như vậy đi, lát nữa tôi nói với Thi Hàm một tiếng, bảo cô ấy đừng đánh chủ ý vào tóc của cậu nữa. 

“Ừ” Lương Triết khẽ mỉm cười, gật đầu. 

Đợi khi Bạch Dương quay đầu về phía cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài, nụ cười khẽ trên môi của cậu ta lập tức biến mất, thay vào đó, là nét mặt vặn vẹo và đầy ý hận. 

Lão già Diệp Quốc Lương đó, năm đó vứt bỏ cậu ta và mẹ, bây giờ sắp chết rồi, biết mấy người con trai kia không dựa vào được, lại tới tìm cậu ta về. 

Diệp Quốc Lương thật sự cho rằng sau khi cậu ta trở về thì có thể yên tâm rồi sao? 

Ha, ngây thơ! 

Cậu ta muốn Diệp Quốc Lương chết hơn mấy người anh em kia! 

Mười mấy phút sau thì tới cục cảnh sát. 

Lương Triết đỗ xe xong, Bạch Dương vừa mở cửa bước xuống, bỗng nhiên lại có một chiếc xe chạy tới, ấn còi với cô, ý bảo cô mau tránh ra. 

Bạch Dương nhíu mày, đi về trước vài bước, chiếc xe đó cũng đi lên, cuối cùng dùng ở vị trí trống cô vừa mới đứng. 

Rất nhanh, cửa xe của chiếc xe đó mở ra, người bước xuống khiến Bạch Dương rất quen thuộc, Cổ Việt Bân! 

Cố Việt Bân sớm đã nhìn thấy Bạch Dương ở trên xe, vì vậy không hề bất ngờ. 

Bốn mắt nhìn nhau, Cổ Việt Bân hỏi với vẻ mặt âm trầm: “Cô tới cục cảnh sát làm cái gì?” 

“Đây là chuyện riêng của tôi, hình như không liên quan tới Cố tổng nhỉ?” Bạch Dương nở nụ cười hờ hững đáp lại. 

eyJpdiI6Ik5pWGlVdjRGVWR6NFBqVmJ6RnNxNGc9PSIsInZhbHVlIjoibmdJUnZ5K1wvUnV2dUFjUEVVZ0dNNWVJWGxWV0dHbXlvbWxZb3pHa3RaUkMzNUdCYU5ORktQc1ZmcEtUTFwvNDhFaG40MXZRZzVJMmlIUDhRazNNbHgzek9hQjg2Z1RaeFg0OWtadFwvdkliTG5pYUhKTUR3d3JQM0lrUTJvd2lOUk9qSUlxbk1SdmZYN3BRemJZcTQxVlUzUEpGSFpKb1U3NzErSmMwa1BYQU5kTEoxVG0wSEY4azFmXC9vZXU2TmJ3MVdhY3drVndWMndTb0RSd2h2TkxFZzY4SDFZQ0NEQlJCdFlaa3I3NW1WanRuT2ZpdEZQK0R1NkI4V0ZxWXZaNlRZdDZUOG42aE04NXpcLzJVQ2RoNEhrNzVjZjN5VjkycEs0ejFKeGJTZlQ0cTNVT2dzVUJBTWl6c0sxQ1dKRGJ2cE5qRzZPY0ZQNlJPam51NU5sNWZObFJqWUpKSzJWZFlcL0pzVG1lSTRabmY3N215Z29oUHo1QlRkUThSMm9SSmlXcm92RlljdGhBNmZlVWhnckMzMWlkNkdhcE5uRTdaN3Y4ZVNJbThhcFpjU01BbHl3XC8xNitcL3pMWno5WGIwdFNKWjFUaFJOVUNFcXh3RWpHcmJHOGM3dz09IiwibWFjIjoiOWY2ZjY2YjM0NmQ1NmFkOTAyODZiZmNkYzAwYTlmN2E4NjVhMTQ2NWU3MWQwODg3NGY5YjczMWRiMmQ4NGQ3YyJ9
eyJpdiI6ImxPQitmdm9NbFFIOUZSUGE2OURjb2c9PSIsInZhbHVlIjoiSkpkU2ZaRVVvWDJtaWRPamh5MGx6dHF6bXJiMDYwZGtPdlRMSWpuNk53YkgzZ2J1YXVJN01lNjFObzg2OHM1VEhEQjdWeTlkNjczNEtXS0ZcL29jOGdIbERlZ1BkN09yb1FNZTBmMTVPNjl1dmhZVGV5T3Bsam9GeUgrWmc2U0oyIiwibWFjIjoiMmQ5ZGE0ZDg0NDc1YWE1ZmNlOWE5MTNkYjRmMTVmMmM0ZmNlODA1MDkwNDcxNzNiN2E2YTA2YmQ4MTZjNjY4ZSJ9

Nhưng khi cô ta vừa muốn xoay người, Cổ Việt Bân bỗng híp mắt gọi cô: “Đứng lại!”

Advertisement
x