Trợ lý Trương không quá bất ngờ đối với quyết định này Phó Kình Hiên, khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi!” 

“Đi đi, sẵn mang những văn kiện này đi!” Phó Kình Hiên day sống mũi. 

Trợ lý Trương nhìn đống văn kiện đó, đưa tay ôm lên. 

Anh ta sau khi đi không lâu thì điện thoại của Phó Kình Hiên đổ chuông, là Phó Kình Duy gọi tới. 

“Anh, em xem buổi họp báo của anh rồi!” Đầu bên kia, Phó Kình Duy mặc bộ đồ bóng rổ, đầu đầu mồ hôi ngồi trên dãy ghế cạnh sân bóng rổ, rõ ràng là vừa vận động xong, trên mặt không che giấu sự phấn khích. 

Phó Kình Hiên dựa ra sau: “Sau đó thì sao?” 

“Sau đó đương nhiên là chúc mừng anh!” Phó Kình Duy lau mồ hôi: “Anh, chúc mừng anh thoát khỏi bể khổ!” 

Môi của Phó Kình Hiên nhếch lên: “Được rồi, anh biết rồi, em cố gắng thi đấu, cúp máy đây. 

Nghe tiếng hít thở dồn dập của Phó Kình Duy thì anh đoán được Phó Kình Duy chắc chắn đang thi đấu. 

Khoảng thời gian này cuộc thi đấu UI7 Youth Expedition đang ở giai đoạn cao trào, mỗi ngày đều thi đấu hai ba trận, cho nên cuộc gọi này, đoán chắc là Phó Kình Duy tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để gọi. 

“Khoan đã anh, đừng cúp máy!” Phó Kình Duy ném khăn lông đi, vội vàng kêu dừng. 

Phó Kình Hiên nhíu mày: “Em còn có chuyện gì?” 

“Cũng không có chuyện gì lớn cả, chỉ là muốn hỏi anh, chuyện Cố Tử Yên... bị người ta “ấy” ở trên mạng, là thật sao?” Phó Kình Duy rất tò mò hỏi. 

Cậu ta cũng là vừa rồi xem được ở trên mạng, cũng không có xem chi tiết, cho nên không biết thật giả. 

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Là thật” 

“Shhh..” Phó Kình Duy hít sâu một ngụm khí lạnh, bị làm cho kinh ngạc. 

Có điều rất nhanh, cậu ta lại bình tĩnh lại, nhếch miệng nói: “Quả nhiên làm chuyện xấu sẽ chịu báo ứng, chị ta làm nhiều chuyện xấu với chị Bạch Dương như vậy, đây chính là báo ứng của chị ta 

Ánh mắt của Phó Kình Hiện hơi lóe lên. 

Lời này ngược lại đã nhắc nhở anh, kẻ thù lớn nhất của Cố Tử Yên chính là Bạch Dương, nói không chừng chuyện lần này có liên quan tới Bạch Dương. 

Đương nhiên, anh không phải chỉ Bạch Dương làm, tính cách của Bạch Dương, cho dù trả thù một người cũng sẽ đi con đường pháp luật, chứ sẽ không sử dụng loại cách này, nhưng người bên cạnh Bạch Dương thì không chắc. 

Cho nên là Lục Khởi hay là Lương Triết? 

Hoặc là... Trình Minh Viễn? 

Nghĩ tới ánh mắt ba người này nhìn Bạch Dương, sắc mặt của Phó Kình Hiên không nhịn được mà đen xì, trong lòng cũng rất bực bội. 

Ba người này đối với Bạch Dương đều có tâm tư khiến người ta ghét, bọn họ quả thật có khả năng vì Bạch Dương mà làm chuyện như này đối với Cố Tử Yên. 

“Anh? Anh?” Phó Kình Duy mãi không nghe thấy tiếng của Phó Kình Hiên, cất cao giọng gọi hai tiếng. 

Ánh mắt của Phó Kình Hiên bừng tỉnh, hoàn hồn: “Chuyện gì?” 

“Em vừa rồi hỏi anh đó, kêu anh mấy tiếng cũng không có phản ứng, anh làm gì đấy?” Phó Kình Duy bĩu môi, có chút không vui nói. 

Phó Kình Hiên day huyệt thái dương: “Nghĩ chút chuyện, em vừa rồi hỏi cái gì?” 

“Em muốn hỏi, lần trước khi anh xuất viện, anh tại sao muốn giải trừ hôn ước với Cố Tử Yên?” Phó Kình Duy hỏi lại câu hỏi của mình. 

Cậu ta tuyệt đối không tin anh cả nói trong buổi họp báo, Cố Tử Yên lòng dạ độc ác mới giải trừ hôn ước. 

Anh cả không phải là sớm biết lòng dạ của Cố Tử Yên không tốt hay sao? Tại sao trước đó không giải trừ, lại cứ sau khi xuất viện mới muốn giải trừ. 

Cho nên trong này chắc chắn còn có nguyên nhân khác! 

Lần trước cậu ta không hỏi, lần này cậu ta nhất định phải hỏi cho rõ. 

“Em chắc biết, lúc đầu anh và Cố Tử Yên ở bên nhau là vì cô ta là bạn qua thư của anh đúng chứ?” Phó Kình Hiên nhìn màn hình máy tính hờ hững nói. 

Phó Kình Duy gật đầu: “Em biết. 

Tuy Cậu ta lúc đó còn bé, mới 10 tuổi, nhưng đối với chuyện anh cả có bạn qua thư, còn yêu cô bạn qua thứ đó thì vẫn biết rõ. 

Chỉ có điều, cậu ta không biết bạn qua thư của anh cả tên gì, trẻ con mà, cũng không có hứng thú đối với chuyện này. 

“Sau đó anh mới phát hiện, Cố Tử Yên là giả, cô ta không phải bạn qua thư của anh, bạn qua thư thật sự là Bạch Dương” Khi Phó Kình Hiên nói tới Bạch Dương, giọng nói rõ ràng trở nên dịu dàng rất nhiều. 

“Đệch!” Phó Kình Duy sốc tới mức nhảy khỏi dãy ghế. 

Huấn luyện viên và đồng đội ở bên cạnh đều bị cậu ta dọa. 

“Tiểu Phó, em làm gì đấy?” Huấn luyện viên đen mặt cảnh cáo: “Động tĩnh nhỏ một chút, mọi người đang nghỉ ngơi. 

Phó Kình Duy lúc này mới ý thức được phản ứng vừa rồi của mình lớn quá, ái ngại mỉm cười: “Xin lỗi huấn luyện viên, em biết sai rồi” 

Nói xong, cậu ta cầm điện thoại đi ra khỏi sân bóng rổ, đi tới một nơi yên tĩnh, lúc này mới nói vào trong điện thoại: “Anh, anh nói, chị Bạch Dương mới là bạn qua thư của anh sao?” 

Phó Kình Duy ừm một tiếng chắc chắn. 

Phó Kình Duy gãi đầu: “Vậy nói như thế, Cố Tử Yên đã mạo danh chị Bạch Dương sao?” 

Phó Kình Hiện vẫn ừ một tiếng. 

Phó Kình Duy tức muốn đập tường: “Đệch, người phụ nữ Cố Tử Yên đó thật không biết xấu hổ, em chưa từng gặp ai kinh tởm bằng chị ta, loại chuyện tu hú chiếm tổ này cũng làm ra được, có điều chị ta rốt cuộc là làm sao biết anh và chị Bạch Dương viết thư cho nhau?” 

“Cô ta và Bạch Dương là bạn cùng phòng đại học, từng thấy thư anh viết cho Bạch Dương, dựa theo thông tin trong thư, đoán được thân phận của anh, cho nên mới mạo danh Bạch Dương” Phó Kình Hiên lạnh lùng nói, giọng điệu cực kỳ chán ghét đối với Cố Tử Yên. 

“Thì ra là như vậy, xem trộm thư của chị Bạch Dương... khoan đã, thư sao?” 

Nói tới đây, giọng nói của Phó Kình Duy lớn hơn, bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, hai mắt đều trợn to. 

Ba tháng trước, cậu ta ở chỗ chị Bạch Dương nhìn thấy rất nhiều thư, những bức thư đó đều đã ngả vàng, nhìn qua là biết đã có từ lâu rồi. 

Lẽ nào những bức thư đó chính là... 

Nuốt nước bọt, hai tay Phó Kình Duy nắm chặt điện thoại, dò hỏi: “Anh, bút danh của anh và chị Bạch Dương là gì?” 

“Em hỏi chuyện này làm gì?” Phó Kình Hiên nhíu mày. 

Phó Kình Duy giậm chân: “Aiya anh, anh trả lời em trước đi, em có việc cần. 

Phó Kình Hiên nghe ra tiếng thúc giục trong giọng điệu của cậu ta, nhếch môi, từ từ nhả ra hai cái tên: “Trọng Hách, Phong Diệp!” 

“Shh..” Phó Kình Duy ngẩng đầu lên, lại hít một ngụm khí lạnh: “Quả nhiên là Trọng Hách. 

“Có ý gì?” Mắt của Phó Kình Hiên hơi híp lại: “Em có phải biết gì không?” 

Phó Kình Duy cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Phải, ba tháng trước, em vì đánh nhau được chị Bạch Dương bảo lãnh ra thì theo chị ấy tới chung cư của chị ấy, sau đó ở chỗ của chị ấy, em đã nhìn thấy rất nhiều thư, em tùy tiện cầm một bức lên xem, tiêu đề bên trên là Trọng Hách, hơn nữa em còn mang bức thư đó về nhà, anh cũng từng thấy” 

Cậu ta nói như vậy, Phó Kình Hiên đã nghĩ ra rồi, một buổi tối của ba tháng trước, anh ở trong phòng của Kình Duy đã nhìn thấy một bức thư. 

Bức thư đó, giống với bức thư anh trước kia gửi cho Phong Diệp, trong lòng anh lúc này thấp thoáng có loại cảm giác, cũng cầm bức thư đó lên, tuy chưa đợi anh nhìn kỹ thì bức thư đó bị Kình Duy cướp lại rồi. 

Vốn bức thư đó thật sự là anh viết cho Phong Diệp! 

Phó Kình Duy lúc này cũng biết mình đã làm hỏng việc, vốn anh cả và chị Bạch Dương có thể nhận ra nhau sớm hơn, nhưng vì cậu ta mới kéo dài tới bây giờ, trong lòng cũng rất áy náy. 

“Anh, em..” 

“Tại sao lúc đó không để anh xem bức thư đó!” Phó Kình Hiên siết chặt điện thoại, giọng nói chất vấn lạnh lẽo. 

Phó Kình Duy chột dạ rụt cổ lại: “Em... em lúc đó lấy bức thư đó từ chỗ chị Bạch Dương về, quả thật là muốn cho anh xem, muốn nói cho chị Bạch Dương vậy mà chơi viết thư yêu đương với người khác, nhưng sau đó em phát hiện chị Bạch Dương không có đáng ghét như lúc đầu em nghĩ, cho nên em sợ sau khi em nói cho anh biết, anh sẽ giận chị Bạch Dương nên mới... 

eyJpdiI6ImtTa01cL0dWeHB4QzhUQ1ZzTEFcL2dnQT09IiwidmFsdWUiOiJJNjFnZzRaaG9sT3VPM0NCTFdZWGN2U2NvaTJiOUt0RHRlem1nMWkzb3VcLzIyUGRcL3pvVW9BMnNxdm5wS0NRMm83Q2ViMm9jVFwvRHJid2NxeWNqbXptRWpxNytNSGZNTFwvaUV1YmJFUEJQMTNmaTFSMnEwM3ZiRTRkY2hrNUZrdkc2c01Jb2ZrSElNWVRCb3V5WW1PTGk5VnRINjl4S3ZMRGdXTUtBWk9iOXJjPSIsIm1hYyI6ImZjMzAyN2FhOWNiYzRjY2M3NDg2YTczYmU5MDllM2NhMzljY2JiODRmZGZjZTg5MTdiNjIyMWM4NzZkN2I5YzIifQ==
eyJpdiI6IjZuSHdHWGFOWU5veGNBbXl0UkpENFE9PSIsInZhbHVlIjoiR1JRMG1jOUFtRGV2bEVOdk5FTXBPb0pGb2VSOUVmQkdEZ0hUcEtNVWZsZTQrTk9BRjdBeDBXbk1CMkNcL2txeW5IT3RPSmNSbVFFWmRyZVpBczdBbE1EVnB2aUxCNjQwVmtoMTVPQ094clJLVDlZOHpzd1NYSnhHT1RhQm5EY2UyYzNZNGpyY1pkRnR1eXZaWFdVUVI0YnNnRFN6QjliNE5hV1l3ZEg5dVdjUT0iLCJtYWMiOiJmM2NjYjNjNDI2OGQ1ODdjNzYwMDNkODE0NmU3NTY2NzNjMGYzMWNlOTkwM2FlOGYyNzM1ZGM1MTRhYTU3NTJhIn0=

Anh siết điện thoại, dường như đang đè nén cái gì đó, mấy giây sau, anh trực tiếp cúp máy, khí tức xung quanh rất trầm thấp.

Advertisement
x