Cổ Việt Bân không phải là giẫm anh để kéo giá cổ phiếu của tập đoàn Tam Thịnh tăng lên hay sao? Vậy anh lại giẫm trở lại! 

“Tôi hiểu, có điều tiền bồi thường vi phạm hợp đồng. 

“Đền như bình thường là được!” Phó Kình Hiên nhếch môi hờ hững nói. 

Cố Việt Bân ở trong video nói những lời này, đoán chắc là cho rằng có tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, cho nên mới không sợ anh hủy bỏ hợp tác. 

Đáng tiếc, Tam Thịnh không giàu như Phó Thị, Cổ Việt Bân cũng không giàu như anh, chút tiền bồi thường vi phàm hợp đồng này, anh căn bản không để vào mắt. “Được. Trợ lý Trương gật đầu, đi xử lý. 

Khoảng nửa tiếng sau, phía Cổ Việt Bân nhận được thông báo hủy bỏ hợp tác, bao gồm cả phía bộ phận kế toàn cũng nhận được tiền bồi thường vi phạm hợp đồng mà Phó Thị chuyển tới. 

Lần này, Cổ Việt Bân hoàn toàn sốc rồi. 

Ông ta biết mình nói như vậy trong video sẽ đắc tội với Phó Kình Hiên. 

Nhưng ông ta lại không ngờ, Phó Kình Hiên vậy mà thà bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, cũng muốn hủy bỏ tất cả hợp tác với Tam Thịnh. 

Nhất thời, Cổ Việt Bân vô cùng hoảng. 

Nên biết tập đoàn Tam Thịnh bắt đầu xuống dốc từ lâu, còn lọt vào danh sách top 10 doanh nghiệp ở Hải Thành, chính là vì dựa vào những hợp tác của tập đoàn Phó Thị. 

Bây giờ hợp tác bị hủy rồi, tập đoàn Tam Thịnh sẽ sa sút thành cái dạng gì, Cố Việt Bân không dám tưởng tượng, những cổ đông trong tập đoàn cũng sẽ không bỏ qua cho ông 

ta. 

Nghĩ cái gì thì tới cái đó, cửa phòng làm việc bị gõ, trợ lý mặt mày lo lắng đi vào: “Cố tổng, không hay rồi, đám người cổ đông Vương liên hợp lại mở cuộc họp, kêu ngài qua 

đó." 

Đồng tử của Cố Việt Bân chợt co rút, trong lòng cũng rơi lộp bộp. 

Sau đó, ông ta cười khổ đứng dậy từ trên ghế, cả người dường như già đi mười mấy tuổi. 

“Tôi biết rồi, đi thôi!” 

Tập đoàn Phó Thị. 

Trợ lý Trương đưa báo cáo tình hình của tập đoàn Tam Thịnh cho Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên đang xử lý văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên chỉ ừ một tiếng, tỏ ý đã biết. 

Lúc này, điện thoại của trợ lý Trương đổ chuông. 

“Phó tổng, tôi nghe điện thoại.” Trợ lý Trương nhìn Phó Kình Hiên nói. 

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Nghe đi. 

Được sự cho phép, trợ lý Trương rút điện thoại ra, nhìn thấy tên hiển thị thì nhướn mày, sau đó nghe máy. 

Hai phút sau, anh ta cúp máy, nhìn Phó Kình Hiên: “Phó tổng, anh Thời tới rồi.” 

Nghe thấy lời này, chiếc bút máy trên tay Phó Kình Hiên khựng lại, sau đó ngẩng đầu lên, mắt nheo lại, giọng điệu không che đậy sự thúc giục: “Để anh ta lên!” “Được, tôi đi đón anh ta. Trợ lý Trương nói xong thì đi ra ngoài đón người. 

Rất nhanh, Thời Trạch đã xuất hiện trong phòng làm việc của Phó Kình Hiên, vẫn là quần trắng áo trắng mặt không cảm xúc. 

Phó Kình Hiên cũng hờ hững nhìn anh ta. 

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Phó Kình Hiên phá vỡ cục diện yên tĩnh quỷ dị này. 

“Xin lỗi, tôi không biết trái tim hiện nay của tôi là của em trai anh.” Phó Kình Hiên đứng dậy nói. 

Đôi mắt màu xám tro của Thời Trạch rơi ở vị trí tim của anh: “Là Thời Khiêm tự nguyện cho anh, anh không cần nói xin lỗi với tôi” 

Tự nguyện sao? 

Ánh mắt của Phó Kình Hiện lóe lên. 

Có lẽ tim quả thật là Thời Khiêm tự nguyện cho anh, giống như Thời Khiêm tự nguyện tác thành cho Cố Tử Yên, để Thời Trạch thôi miên anh. 

Nhưng tai nạn xe của Thời Khiêm, anh vẫn cho rằng có vấn đề. 

Hơn nữa Thời Trạch dường như còn không ý thức được vấn đề. 

“Bây giờ có thể bắt đầu rồi chứ?” Thời Trạch không biết Phó Kình Hiên đang nghĩ gì, nhìn Phó Kình Hiên hỏi. 

Phó Kình Hiên hoàn hồn thu lại dòng suy nghĩ, khẽ gật đầu: “Được.” 

Bỏ đi, tạm thời không nói cho Thời Trạch. 

Đợi sau khi phía anh điều tra ra kết qua thì nói cũng không muộn. 

Thời Trạch tỏ ý Phó Kình Hiên ngồi xuống. 

Phó Kình Hiên sau khi ngồi xuống, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, hơi nhếch môi: “Lâm Diệc Hàng nói, tôi có một đoạn ký ức bị khóa chặt, rốt cuộc là ký ức gì?” 

Trước đó khi đau đầu, hình ảnh vụt qua trong đầu, chắc chắn chính là ký ức anh bị khóa chặt. 

Nhưng hình ảnh vụt qua quá nhanh, anh căn bản không bắt kịp, tới bây giờ cũng vẫn không biết rốt cuộc là ký ức gì. 

Biểu cảm và ánh mắt của Thời Trạch vẫn không có bất kỳ dao động, lạnh lùng đáp: “Là ký ức anh phát hiện Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp” 

“Cái gì?” Đồng tử của Phó Kình Hiên chợt co rút, sau đó nhìn anh ta với sắc mặt âm trầm: “Ý của anh là tôi đã sớm phát hiện Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp rồi sao?” 

“Phải!” Thời Trạch đeo băng tay đáp lại. 

Phó Kình Hiên siết chặt nắm đấm, xung quanh tỏa ra khí áp thấp mãnh liệt. 

Thời Trạch liếc nhìn anh: “Xin lỗi” 

Phó Kình Hiên nghe thấy lời xin lỗi này, mắt nheo lại, rất nhanh đã áp chế lửa giận, bình tĩnh lại. 

Nói thật, khi nghe thấy Thời Trạch khóa đoạn ký ức này của anh, anh quả thật rất phẫn nộ, rất muốn giết chết Thời Trạch. 

Nhưng sau đó nghĩ tới trái tim của mình bây giờ là của em trai Thời Trạch, anh lại chỉ có thể bỏ qua. 

“Bắt đầu đi, giải trừ thôi miên, ám thị tinh thần và ký ức trên người tôi đi” Phó Kình Hiên khoát tay, có hơi mệt mỏi nói. Thời Trạch khẽ gật đầu: “Nhắm mắt lại” 

Phó Kình Hiền làm theo. 

Bỗng nhiên, anh nghe thấy một tiếng búng tay rõ ràng, đầu óc bắt đầu choáng váng. 

Một giây sau, anh hoàn toàn mất đi ý thức, rơi vào bóng tối. 

Cũng không biết trôi qua bao lâu. 

Phó Kình Hiên ở trong bóng tối nhìn thấy một ánh sáng trắng, anh vô thức đi về phía ánh sáng trắng đó, sau đó thì tỉnh lại. 

Nhìn đối diện bàn làm việc, Thời Trạch đang ngồi uống trà, Phó Kình Hiên dạy thái dương: “Xong rồi sao?” 

“Xong rồi!” Thời Trạch để ly trà xuống: “Thôi miên và ám thị tinh thần của anh tôi đã giải trừ, sau này anh sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào nữa, còn ký ức của anh, tôi cũng mở rồi, anh từ từ nhớ lại, có thể nghĩ lại đoạn ký ức đó. 

Phó Kình Hiên nghe thấy lời này, sau khi ma xát ngón cái, cụp mắt nhớ lại. 

Không lâu sau, anh nhìn thấy trong đầu, hình ảnh vốn vụt qua rất nhanh, bây giờ đã trở nên cực kỳ chậm. 

Phó Kình Hiên tập hợp lại những hình ảnh đó, có được một đoạn ký ức hoàn chỉnh. 

Sáu năm trước, sau khi anh và Cố Tử Yên gặp mặt xác định quan hệ không lâu thì đã phát hiện Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp rồi. 

Bởi vì sơ hở trên người Cố Tử Yên quá rõ ràng, muốn không phát hiện cũng khó. 

Nhưng khi anh chuẩn bị bảo Trương Trình đi tra Phong Diệp thật đang ở đâu thì anh đã gặp được Thời Trạch, sau đó Thời Trạch thôi miên anh, còn khiến anh quên đi đoạn ký ức mình phát hiện Cố Tử Yên không phải Phong Diệp. 

Mắt của Phó Kình Hiên đỏ ngầu lên, nắm đấm càng siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi hết lên. 

Vốn anh đã biết Cố Tử Yên không phải Phong Diệp từ sớm rồi, chỉ là do Thời Trạch mà quên đi. 

Nếu lúc đó Thời Trạch không ra tay, anh và Bạch Dương tuyệt đối sẽ không đi tới bước đường này! 

Nghĩ tới đây, Phó Kình Hiên nhìn Thời Trạch bằng ánh mắt u ám, giọng nói lạnh tới mức khiến người ta tê tái: “Nếu không phải nể tình trái tim của Thời Khiêm, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!” 

Vẻ mặt Thời Trạch vẫn rất bình tĩnh, không có sinh ra bất kỳ cảm xúc sợ hãi trước lời nói của anh. 

Đây chính là một trong những chứng bệnh rối loạn cảm xúc, đối với bất kỳ tình cảm, đều không có phản ứng gì quá lớn, thậm chí còn có khả năng không có phản ứng. 

Phó Kình Hiện khó tránh có hơi thất bại. 

Anh dạy mi tâm: “Còn cả thôi miên của người nhà và trợ lý của tôi nữa, anh làm khi nào?” 

“Sáu năm trước, sau khi thôi miên anh không lâu, tôi đặc biệt tìm tới bọn họ, thôi miên cho bọn họ, khiến bọn họ quên đi đã từng gặp tôi.” Thời Trạch lạnh nhạt đáp. Phó Kình Hiên nhếch môi lộ ra vài phần lạnh lẽo: “Giải cho bọn họ. 

“Không cần thiết, thôi miên của bọn họ rất nhẹ, chỉ là khiến bọn họ không phát hiện sơ hở trên người Cố Tử Yên mà thôi, anh trực tiếp nói cho bọn họ Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp, thôi miên của bọn họ tự nhiên sẽ giải trừ 

Thì ra là như vậy. 

Phó Kình Hiên nâng cằm lên: “Tôi biết rồi, anh đi đi. 

eyJpdiI6InBcLytnVW5kTkx3SDduSm1XVW5QRmFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkREbHJCRDJaa0RSaElpeG9Relh6WkZrRDVYblR2VHR4ZW1TTUpZb0xDbmZ5N1lHU2NHbjBoUG5yNldjWFpwaTZsZVowZytqNHVDOG5SZWhlQkYzZno5TVB5c2tcL1k4VEVNMVpmSnlxTmU2bz0iLCJtYWMiOiIzNzdlODI4OGI4ZTlmZGExYTY5MjA1M2Y4NDdlMGM5NDY4ZDU4NTFkNzgxNmMxMjc3ZjEzNjIxNTVhNzJiODVmIn0=
eyJpdiI6InpcL1pYMW5HNzRSbDB6VGt3am9kMHNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InVaZTd0cVBWcDQ3d1JYZVg3UFdXTDRvQW1DNXdKdElEVjBseEZicURScWQrM2NKWUVlV0tGZXdWSGZaRWlqc3E2Unp1M1E5T25lc0VrWjNoNGFRbUxMMzBERThrOWpmOXkxZUNXSnJTUStNbDJqTXcxclVNSHVsdjFnZXNEdnphQXNTRHJrRWpQVFRRMjA5bnBrYktJME9kR3gzeWZQQzhKOE5RTytxcWE1Zz0iLCJtYWMiOiI3Y2I1OGE4NjIwZjY4NmRlMmNkZWQ1ZjU1YTE3YzYxMjEyZDhiNGUzZGZjYzhjMjQ5MDdmM2YxYTNlNmI5YzhkIn0=

Sau khi quay lại, Phó Kình Hiên bèn dặn dò: “Liên hệ với thầy của Thời Trạch, nói không cần cấm Thời Trạch nữa, xem như tôi báo đáp trái tim của Thời Khiêm”

Advertisement
x