Bên ngoài, trợ lý Trương vẫn giữ chặt Lục Khởi, sợ Lục Khởi thoát được chạy vào trong quấy rối. 

Còn Lục Khởi thì ngẩng đầu nhìn trần nhà, tỏ vẻ cuộc đời không còn gì để lưu luyến nữa. 

Lúc này, cửa mở. 

Lục Khởi giật mình lấy lại tinh thần nhìn về phía cửa, vốn tưởng rằng là Bạch Dương, không ngờ lại thấy Phó Kình Hiên, anh ta lập tức xụ mặt, giãy giụa hét to: “Tên họ Phó kia, mau bảo người của anh thả tôi ra!” 

Phó Kình Hiên lạnh nhạt nhìn anh ta một cái, sau đó nhìn về phía trợ lý Trương: “Buông anh ta ra. 

Trợ lý Trương đáp một tiếng rồi buông Lục Khởi ra. 

Lục Khởi được thả tự do, lập tức chắn trước mặt Phó Kình Hiên: “Anh ở bên trong lâu như vậy, rốt cuộc là nói gì với cục cưng?” 

“Không liên quan đến anh.” Nói xong, Phó Kình Hiên đi thẳng về phía thang máy. 

Trợ lý Trương thấy thế thì vội vàng đuổi theo. 

Lục Khởi nhìn bọn họ rời đi bằng ánh mắt u ám, sau khi bọn họ đi vào thang máy, anh ta mới vung cánh tay bị giữ đau, mở cửa phòng làm việc của Bạch Dương ra đi vào. 

“Cục cưng, tên họ Phó kia không làm gì em chứ?” Lục Khởi bước vội tới đối diện bàn làm việc của Bạch Dương, ân cần hỏi. 

Bạch Dương ngồi trên ghế, ánh mắt đờ đẫn, còn đang ngẩn người. 

Lục Khởi cúi người, đưa tay ra quơ quơ trước mặt cô: “Cục cưng?” “Hả?” Bạch Dương thoáng hoảng hốt, lấy lại tinh thần: “Sao vậy?” 

“Khi nãy anh hỏi là Phó Kình Hiên có làm gì em không, sao em lại ngây người ra thế?” Lục Khởi nghi ngờ nhìn cô. 

Bạch Dương rũ mắt, giấu đi cảm xúc phức tạp trong đôi mắt: “Em đang suy nghĩ một vài chuyện, yên tâm đi, anh ta không làm gì em cả” “Vậy anh ta nói gì với em?” Lục Khởi sờ cằm hỏi. 

Trực giác đàn ông cho anh ta biết, việc cô ngẩn người có liên quan đến Phó Kình Hiên. 

Bạch Dương xoa huyệt Thái Dương: “Một vài chuyện không quan trọng. 

“Nhưng anh thấy dáng vẻ của em, thật giống như.. 

“A Khởi, đừng hỏi nữa được không? Em muốn yên tĩnh một mình. Bạch Dương ngẩng đầu, nghiêm túc nói. 

Cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại sau những gì Phó Kình Hiên nói khi nãy. 

Cô cần ổn định lại tâm trạng. 

Lục Khởi nhìn Bạch Dương, cuối cùng rũ vai: “Được, vậy anh về trước đây, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh. 

“Được.” Bạch Dương gật đầu. 

Lục Khởi đi trong lưu luyến. 

Bạch Dương đỡ trán, tâm trạng rất sa sút. 

Một lát sau, cô cầm điện thoại lên, bấm vào nhóm chat thời đại học đã lâu chưa vào, tìm đến một biệt danh tên là “Lệ Lệ Xuân Hương”, gọi điện qua. 

Bên kia nhanh chóng nghe máy, một giọng nữ thẳng thắn mang theo ngạc nhiên vang lên: “Bạch Dương, không ngờ cậu lại tìm tôi, thật quá khó tin!” “Đúng vậy, tôi cũng không ngờ tới là mình sẽ tìm cậu, Tiểu Lệ!” Bạch Dương cười châm chọc trả lời. 

Tiểu Lệ này là bạn thời đại học của cô, cũng là bạn cùng phòng, dù không thân thiết lắm, nhưng cũng không quá tệ. 

Lúc đó ký túc xá có bốn người, là cô, Cố Tử Yên, Tiểu Lệ và một bạn cùng phòng khác. Vì Cố Tử Yên tính cách kiêu căng, xem thường ba người họ, cho nên ba người họ cũng không thích Cố Tử Yên. Vì thế ba người họ và Cố Tử Yên cũng giống như Hoàng Hà và Trường Giang, gần như không qua lại, Mà Tiểu Lệ và bạn cùng phòng kia cũng nhiều lần nói xấu sau lưng Cố Tử Yên. 

Nhưng không ngờ một người ghét Cố Tử Yên như thế lại giúp Cố Tử Yên lừa gạt cô! 

Tiểu Lệ không nghe ra sự kỳ lạ trong giọng nói của Bạch Dương, bật cười: “Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu lập tức cắt đứt liên lạc với mấy bạn học cũ chúng tôi, khi nãy thấy cậu gọi điện tới, tôi còn tưởng mình bị hoa mắt đấy” 

Bạch Dương cười giễu cợt: “Đúng vậy, cậu đúng là hoa mắt mà, một tin nhắn không có thật cũng có thể bị cậu bịa đặt ra!” 

Nghe nói vậy, nụ cười trên mặt người phụ nữ đang cho con bú ở đầu bên kia điện thoại lập tức cứng đờ: Bạch Dương, cậu... cậu đang nói gì thế, sao tôi nghe không hiểu?” 

Tin nhắn mà cô nói... 

Đừng nói là tin nhắn vào sáu năm trước nhé? 

Nghĩ đến khả năng này, tim Tiểu Lệ đập thịch một tiếng, tai và gáy cũng bắt đầu nổi da gà. 

Bạch Dương thấy Tiểu Lệ tỏ vẻ nghi ngờ thì ngẩng đầu hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi nói gì, trong lòng cậu tự hiểu, sáu năm trước, lần đầu tiên tôi gọi điện thoại cho Tiểu Trọng - bạn qua thư của mình là ở ký túc xá, lúc đó ngoài tôi thì chỉ có cậu ở đó, cho nên cậu nghe được đúng không? Nghe thấy ngày tháng và thời gian tôi hẹn gặp mặt Tiểu Trọng!” 

Sắc mặt Tiểu Lệ lập tức trở nên tái nhợt, tim cũng vì hốt hoảng mà đập thình thịch: “Tôi... Tôi... 

“Cậu không biết nói dối!” Bạch Dương nhìn móng tay của mình, lạnh lùng nói: “Tôi hiểu cậu mà, chỉ cần nói dối, cậu sẽ bắt đầu cà lăm, hơn nữa còn nói không nên lời!” 

Những lời này lập tức chặn đứng đường lui của Tiểu Lệ, khiến cô ta từ bỏ suy nghĩ nói dối. 

“Xin lỗi Bạch Dương, xin lỗi.” Tiểu Lệ cúi đầu, một tay che mặt, áy náy bật khóc. 

Nghe thấy tiếng khóc của cô ta, nét mặt Bạch Dương vẫn không hề thay đổi, vẫn lạnh lùng như thế: “Người bị hại bị một câu nói của cậu bỏ lỡ cơ hội gặp mặt bạn viết thư là tôi còn không khóc, cậu khóc cái gì? Cậu có tư cách gì mà khóc?” 

“Tôi.” Tiếng khóc của Tiểu Lệ hơi nghẹn lại, sau đó cô ta cảm thấy vô cùng xấu hổ. 

Đúng thế, người bị hại còn không khóc, kẻ hại người là cô ta lại đi khóc. 

Cho nên cô ta có tư cách gì khóc trước mặt người bị mình lừa dối, còn khóc uất ức như thế chứ. 

“Xin lỗi Bạch Dương!” Tiểu Lệ nói xin lỗi một lần nữa. 

Bạch Dương cười nhạo: “Nói đi, tại sao lại làm thế?” 

Tiểu Lệ cắn môi, cũng không trả lời ngay, dường như còn đang đấu tranh nội tâm. 

Qua mấy giây, cô ta mới hít sâu một hơi rồi nói: “Vì tiền, Bạch Dương, cậu cũng biết gia đình tôi bình thường, mỗi tháng ngoài tiền sinh hoạt cố định thì cũng không có thừa tiền để tôi mua thứ mình thích, vừa khéo khi đó tôi quen bạn trai, bạn trai tôi còn có một người khá có tiền theo đuổi, tôi không muốn thua cô gái kia, cho nên tôi nhận lấy sáu trăm triệu Cố Tử Yên cho mình.” 

“Sau đó thì sao?” Bạch Dương nói ra mấy chữ với ánh mắt u ám. 

Tiểu Lệ đặt đứa bé đã no sữa xuống giường, tiếp tục nói: “Sau đó buổi sáng hôm cậu hẹn gặp mặt Tiểu Trọng, tôi cố ý nói điện thoại hết pin, mượn điện thoại của cậu để gọi, lúc trả điện thoại cho cậu thì nói Tiểu Trọng gửi tin nhắn, bảo đổi thời gian gặp mặt từ buổi sáng thành buổi chiều, sau đó còn nói tin nhắn bị tôi vô tình xoá mất rồi” 

“Ha, cậu giỏi thật đấy!” Bạch Dương siết chặt điện thoại, giọng nói xen lẫn sự tức giận và thất vọng: “Tiểu Lệ, cậu biết không? Trước giờ tôi chưa từng nghi ngờ cậu, trước lúc biết được sự thật cũng chưa từng, cho nên cậu nói gì tôi cũng tin, nhưng cậu thì sao, vì sáu trăm triệu mà cậu đối xử với tôi như thế!” 

Nghe thấy lời chỉ trích của Bạch Dương, Tiểu Lệ khóc không thành tiếng, không ngừng nói xin lỗi. 

Bạch Dương cũng lau khoé mắt, nét mặt lại quay về vẻ lạnh nhạt: “Sao Cố Tử Yên lại biết chuyện tôi và Tiểu Trọng sắp gặp mặt? Cậu nói với cô ta à?” 

eyJpdiI6Ikl0WVJaSXBhVnBZNitwalVzcllieEE9PSIsInZhbHVlIjoiRlAzZit5NlFITEFsVDFWZnM2S1ZnZVgraU5sampwaXJPYjBUblRnc1VSVW1MTWEzN2M1aFBNcFVtQlwvK29wRFwvOW1WOXBlZytWREVrcUtzWGxIUzR3bjZmZGRHZWZiQ3JyYUJaeUlFWW01SG5jZEx1aGFcL0tVVjlWdm1xT2hmTEw0M2VvNHh2VWtIZjVvU2ZWcUZUVCtSWXorM2huN055Mm9jTVF5eHN5b1g4SXBqZDZwSW9oYnhHNzZTUTlSbnY5UnFIQ0N5RjA1OWRHdmpjQWJzczc1cG82WVVERkgwZEJnNFBnbXZUVDMrTWhZdTZLc3ZPUGo2TkFKRUpyZm9TeU0zbnMzNlp3K3hGN205NHJ3U0FNRlpzZkI5RTFEWWZJaW1GWU5GUVlHNE5wN3JWQjRNd3M3bndQZDN0WXExalE4ejBlSUJ3ZmdWUTdmNjZqdFNzREFcLzdlTU4zeHBIQ1hqN0VsWGt6eWR4cWphbHFzc1RpYnhaeEFCdURCTWx0RWVLSWNSQlFLSmpod2lEclhPS2ZVQUtHTkhpVmMwVW1sVk9rdHFPY3U0MFU5TDR2VWhqdmJVRHpucng5UFNrUkpUdnNwR1NuM3Uwbno2QnhQMVY4eUNGOU9JV0xkeFZsclpBV3RqNlpxOTdYdlRHOSs0V0FITlJuVDFZU1lLS2ZXYjlyRkVBWDdsbldNUnhFbkFsMk5tdExPN3dCM2NObXVQSThUR2JFRTZCSVRoRXd3S2FoZFRrWEwxZFZ1THIySTQ5VXdqME1XdlpDWElVZ29KNFQxbkgxMEtJWlAxV3Y0WUNaS2JUYllReUw5d2hJTVlVVmx4QlJIMGRtbWQyVSttYmVncGVVRUJkT2o4dU0rb1FGTER1SmRNbEdFcVZoYjdJaG9zU205dDdOKzlQNDhpY1wvVWNwMWJvTGN5Tm5tWkJ6OFwvYWlHaWhoTThabFlLazNwZlJRPT0iLCJtYWMiOiJjODQzNThlOGZiZTVjMTcyODAxN2NiMzhjMGVlMzc2ODEzMTFkOTM0NjEwY2I5NjBkMGQwNGNjYjgwZTRiZGIxIn0=
eyJpdiI6IjBWcmdiNFhPTzl6NXErdDZaTFRCWnc9PSIsInZhbHVlIjoiQTU0TTVTRjRxUjVGdUl6RlRsSm5sRW5NdDRIcmNqOW11bkQyc1BkT0FZMzhFbExFMDlyajIyQkQ5WXVhQzJNcE4zQXpzeGpqRmw1WGVkVm1ucGxtYW9rSEpuOXBGbzhadkJmdDVETWhRTm92WU1LbFRPTmZQTG4zeitwczJQdG5keXNCQk9yNGQxWUREWmNwV1htaWVia3RSTjBhdzNDajdTV0pkQlBcL3pxR0NHZzgxaVo1YVVINVgzMGJPaDY0OEx6SFpZVE84QTg4bGoyYXhcL09zbE9KczNcL09JYjgxRnhVMlgxaHlkK01aYz0iLCJtYWMiOiJhNzJkNzI0MGM2MWI3ZTE2ZDU1MTU5NmYyOTExZTQ2MzNiZWRhMTM4OGIzOWI5NzQyNzRlMzc3ZTBjOTY3NTBhIn0=

Bạch Dương mím môi: “Cho nên Cố Tử Yên tìm cậu, cho cậu 600 triệu, bảo cậu đổi thời gian gặp mặt của tôi và Tiểu Trọng?”

Advertisement
x