Khi anh nhận được thư, nhìn thấy trong thư viết cô muốn tỏ tình với người mình thích, trái tim anh bị kích thích, bệnh tim lập tức tái phát, phải vào bệnh viện, nửa tháng sau mới khỏe lại phần nào, sau đó anh viết thư trả lời cô, hẹn gặp cô, muốn nói những suy nghĩ thật lòng ra cho cô. 

Vừa vặn thời điểm đó bệnh viện nói có trái tim phù hợp, anh biết mình có thể sống sót, cho nên mới hạ quyết tâm thổ lộ với cô, đương nhiên, nếu không có trái tim anh sẽ không làm như vậy, sẽ không cản trở cô, dù sao anh cũng là người sắp phải chết. 

Cô nhận được thư của anh, ngày cô gọi điện thoại cho anh trùng hợp là ngày anh phải vào phòng phẫu thuật, sau khi giải phẫu xong, anh nghỉ ngơi một tháng mới có thể miễn cưỡng xuống giường, sau đó nhờ Trương Trình đẩy anh đến chỗ hẹn, kết quả người anh đợi được lại là Cố Tử Yên. 

Bởi vì anh chưa từng nhìn thấy Phong Diệp, Cổ Tử Yên lại nói ra được một vài chuyện và bọn họ từng nói chuyện qua thư, cho nên anh mới tin tưởng Cố Tử Yên chính là Phong Diệp. 

Bạch Dương nghe hiểu lời Phó Kình Hiên nói, cô khiếp sợ trợn to mắt: “Anh nói Cố Tử Yên giả mạo tôi tới gặp anh?” 

“Đúng vậy!” Phó Kình Hiên gật đầu: “Sáu năm trước, anh hẹn em gặp mặt vào mười giờ sáng, lúc đó người đến là Cố Tử Yên 

“Không đúng, rõ ràng anh nói là hai giờ chiều, tôi đợi từ giữa trưa đến tối muộn cũng không thấy anh đến!” Bạch Dương nhìn anh chằm chằm. 

Phó Kình Hiên nhíu mày: “Anh nói hai giờ chiều khi nào? Sáu năm trước lúc gọi điện thoại, anh nhớ rõ anh nói là mười giờ sáng” 

“Phải, anh nói mười giờ sáng, nhưng đến buổi sáng hôm hẹn gặp, anh lại nhắn tin đến nói là buổi sáng có việc, nên đổi thời gian thành hai giờ chiều. Bạch Dương nắm chặt 

bàn tay. 

“Ngày đó anh chưa từng nhắn tin cho em.” Phó Kình Hiên nói. 

Bạch Dương lắc đầu: “Không có khả năng, Tiểu Lệ nói anh gửi tin nhắn cho tôi mà” 

“Người khác nói với em?” Phó Kình Hiện híp mắt: “Cho nên ý của em là, em không tận mắt nhìn thấy tin nhắn?” 

Bạch Dương ừ một tiếng: “Đúng vậy..” 

Nhìn thấy sắc mặt anh dần đen lại, cô đại khái nhận ra năm đó mình bị lừa! 

Phó Kình Hiên không nhắn tin, tin nhắn là Tiểu Lệ bịa ra, mục đích là để ngăn cản cô đi gặp mặt Phó Kình Hiên vào buổi sáng. 

Về phần vì sao Tiểu Lệ phải làm như vậy, Bạch Dương cũng biết nguyên nhân, đó là vì giúp Cố Tử Yên! 

Năm nhất năm hai đại học, cô và Tiểu Trọng viết thư qua lại, lúc ấy tất cả mọi người trong phòng ký túc đều biết, vì thế bọn họ còn chê cười cô, nói đã năm nào rồi mà còn dùng cách đó để nói chuyện. 

Cố Tử Yên chính là một người trong số đó, còn tự tiện nhìn lén thư của cô, sau khi bị cô phát hiện, Cố Tử Yên chẳng những không biết xấu hổ mà thậm chí còn nói bóng nói gió hỏi chuyện có liên quan đến Tiểu Trọng, lúc ấy cô không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại, e rằng lúc đó Cố Tử Yên đã biết Tiểu Trọng là Phó Kình Hiên, cho nên mới lên kế hoạch giả mạo cô đi gặp Phó Kình Hiện. 

Nghĩ vậy, ánh mắt Bạch Dương lập tức đỏ ửng, có phẫn nộ, cũng có oán hận. 

Cô chưa từng nghĩ tới, một người lại có thể vô sỉ tới mức đó! 

Nhìn thấy Bạch Dương run lên vì tức giận, Phó Kình Hiên vươn tay muốn trấn an cô. 

Nhưng lại bị Bạch Dượng đánh gạt đi. 

Phó Kình Hiên nhìn bàn tay bị đập đỏ lên của mình, ánh mắt chợt trở nên ảm đạm. 

Cô vẫn chưa tha thứ cho anh... 

Phó Kình Hiên buông tay: “Bây giờ em hiểu được vì sao anh nói người anh yêu vẫn luôn là em mà không phải Cố Tử Yên chưa?” 

Ánh mắt Bạch Dương chợt lóe, nhưng cô vẫn không nói gì. 

Phó Kình Hiên nhìn cô, trong lòng hơi căng thẳng. 

Anh không biết cô sẽ trả lời thế nào, là tin, hay là không tin. 

Nếu tin, cô sẽ tha thứ cho anh sao? 

Không khí dần đọng lại. 

Bạch Dương không lên tiếng. 

Trong lòng Phó Kình Hiên ngày càng bất an. 

Lúc này, cuối cùng Bạch Dương cũng có phản ứng, cô ngước mắt, bình tĩnh nhìn Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, theo như lời anh vừa nói, người anh yêu chính là tôi, nhưng tại sao tôi lại không cảm nhận được?” 

“Có ý gì?” Phó Kình Hiên giật mình. 

Bạch Dương đột nhiên nở nụ cười: “Anh nói anh yêu Phong Diệp, đối với anh chỉ có Phong Diệp, tôi kết hôn với anh sáu năm, sáu năm thời gian, anh cũng không phát hiện ra tôi là Phong Diệp, anh thật sự yêu tôi sao? Nếu anh yêu tôi, chẳng lẽ anh không nên phát hiện ra Cổ Tử Yên là giả mạo từ sớm à?” 

“Không phải như thế, không phải anh không muốn phát hiện, là.. 

“Được rồi!” Bạch Dương nâng tay ngắt lời anh: “Tôi không muốn nhiều lời với anh, tôi cũng không tin anh yêu tôi, anh yêu tôi thì đã không có chuyện không nhận ra tôi, còn nữa, cho dù anh thật sự yêu tôi, nhưng tôi cũng không cho rằng người anh yêu là Bạch Dương, cái anh yêu chỉ là lớp áo choàng Phong Diệp này mà thôi” 

Bạch Dương nhìn anh: “Nếu không tại sao sau khi phát hiện tôi là Phong Diệp, anh lại chạy đến nói yêu tôi? Nhưng khi tôi là Bạch Dương, anh chưa từng có chút tình yêu nào với tôi, thậm chí còn vô cùng lạnh lùng, Phó Kình Hiên, anh hoàn toàn coi tôi và Phong Diệp là hai người khác nhau, anh có biết không?” 

Phó Kình Hiên hơi nhếch môi: “Phải, anh thừa nhận anh đã coi em và Phong Diệp là hai người, nhưng khi anh còn chưa biết em là Phong Diệp, anh đã yêu em rồi, nhưng mà chính anh cũng không biết điều đó” 

Đôi đồng tử của Bạch Dương hơi co lại. 

Yêu cô khi còn không biết cô là Phong Diệp? 

Có thể sao? 

Bạch Dương nhanh chóng bình tĩnh lại, cười nhạo nói: “Xin lỗi sếp Phó, những lời này anh mang đi lừa thiếu nữ trẻ tuổi còn được, nhưng không lừa được tôi đâu, ngay cả mình yêu ai mà cũng không biết, thứ lỗi cho tôi không tin được trên đời này còn có người như vậy. 

Phó Kình Hiến rũ mắt. 

Cô vẫn không tin tưởng tình yêu của anh. 

Cho dù anh đã nói đến mức này. 

“Mặt khác, sếp Phó, anh cho tôi biết chuyện này để làm gì, nếu Cố Tử Yên đã giả mạo tôi sáu năm, tại sao không đâm lao phải theo lao chứ, chẳng lẽ anh lại muốn cho tôi và Cổ Tử Yên mỗi người một vị trí riêng, sau đó tái hôn lại với tôi?” Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên, trên môi là nụ cười châm chọc. 

Phó Kình Hiên từ chối cho ý kiến, anh mím môi cam chịu. 

Bạch Dương a một tiếng: “Thật đúng là bị tôi nói trúng, lúc tôi là Bạch Dương, anh thậm chí không thèm liếc nhìn tôi một cái, bây giờ tôi thành Phong Diệp, anh lại đến nói yêu tôi, còn muốn tái hôn với tôi, dựa vào cái gì? Tôi là người anh muốn vứt bỏ là vứt bỏ, muốn kéo lại là kéo lại sao? Tôi nói cho anh Phó Kình Hiên, tôi không thấp hèn như vậy, cho nên tôi tuyệt đối không tái hôn với anh, huống chi, tôi đã hết yêu anh từ lâu rồi!” 

Nếu anh tỉnh trước khi Cố Tử Yên tỉnh, phát hiện Cố Tử Yên là giả, cô mới là Phong Diệp thật sự, thì dù anh yêu cái lớp vỏ bọc Phong Diệp này, cô cũng sẵn lòng nhận, sẵn phòng dành tình cảm cho anh, không ngại anh không giống như trước đây. 

Dù sao anh có thay đổi như thế nào cũng vẫn là Phó Kình Hiên, giống như cái áo choàng Phong Diệp này có bí mật cỡ nào cũng vẫn là cô, cho nên anh có niềm tin, anh có thể biến tình yêu cho Phong Diệp thành Bạch Dương. 

Nhưng mà không có nếu, tất cả đều đã chậm, bọn họ không quay lại được! 

Tuy rằng từng nghe Bạch Dương nói không yêu mình mấy lần, nhưng mỗi lần nghe được, Phó Kình Hiên vẫn cảm thấy đau lòng, lòng nghẹn lại rất khó chịu. 

“Tổng giám đốc Phó, anh quay về đi, nếu chúng ta đi đến bước này rồi, sao còn phải đi tiếp nữa chứ. Bạch Dương vừa nói vừa lùi về phía sau: “Có lẽ ngay từ đầu chúng ta đã 

không có duyên phận!” 

Đôi môi Phó Kình Hiên khẽ giật, anh muốn nói gì đó những di động bỗng nhiên đổ chuông. 

eyJpdiI6Ikt3ckZ2KzJieVcyWHhYWHdmNW53Y1E9PSIsInZhbHVlIjoiTGFFZFFna2RUWm9EcUFLZERKZXAwZm4xZ2h5UVUyYlo1WkwrbDNHNnVoekZBQkhXYmR4Yk05VzNGWHNSWWZZSUthaE14U1hUOEVBNStwT2YxcjdFUlYwemk2c3VGZElSS3JoTTlCaEZrZWhSM0VrSUx6ZE5rUTJCMm1ROVBsMGRcL0tSaXo2RHp1MGZyMjZFNE5lcWFDYkI1Vk9oaEFUakZGNVJ1SllnNDhoSmRQXC8wVHlaVjVLMzh5OVNhRHVKbU1vYzFPMmdVRkRIaEZISTVqbncwZXRRUjJnOTR5MUdjWmFueHBcL2xFUHlhND0iLCJtYWMiOiI2MzIwNzQ5MjcwOWQ0MWYzZjlkZDRmZTUwNjkwYzQ5NTA2MmE5ZThmNjY4M2ExZWM4MTk5OTQ1NGNlNTkzNjQwIn0=
eyJpdiI6IndQdXo4eENyMlwvMllCV2x2QXVnTUJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFNZXJ0bTBodXJJcExHT0x3YU5sdlI3dXRvemZGblhoXC80ZEl0akZsd2FiV2pLcG9BZ0FxWnNweElGQ2NFR3JGTmgrWFd1Z0pOaDdLMFR6c3liSWxGMW5qdExJUUFTakQyNmVTQjBNbktFR2w1emhMQ0EwUlVEZnpxc0JzeURaQWxFaVQ2aEVFQ242VVFjSnArZkhSNldna0l4b3MraWlFR2trNithSnpTTmNnSG5zd0RVNmpNYWdGUnJzdFFtRERjVmJ5dVVQTWticStoaEtnWFI3VmNUcWZYUVNcL2Frb1dUZmhIcG4rSVlWSnZQdzJkeGdBSnVBMXhKQ3A0TStcLzlkcmtrWWJCanRmTVwvaUpYRm4wQXg3WFdJZjN6cDZ5TmY0bEpjSVVFVzhzZGJoWGhIU0VNZDl1VUNQTVpcL1BsdlRpTkdKYU5tcE4xNU5tY1pvMnlCSzN6aHY4cFppMnBNUHMyVU1PK29weElnNjRGc1RseDI2NTBoNEp3MDRpbFwvUzJkekJXbllYT3cwSUZ6Tzc0TnB1akNJZVVLOUJQWmxKdXhRVGFMeHBuTG94TWdWeVwvcE0yOEhcL3FJSFpOK2JJemR5MUpmejRIUCswNnI3bG13UWsrbHc9PSIsIm1hYyI6ImQ5MmM4MWU2ZGMxYzA2MzY5OTUwY2RhZGY1Y2MxMjNlYzM4YmI5YjViZTMxMzQ0M2U3OTkzNTk0ZTA1ZWFlNmYifQ==

Nói xong, anh nhìn cô chăm chú vài giây, sau đó xoay người đi ra cửa văn phòng.

Advertisement
x