“Phải!” Tiểu Lệ xấu hổ gật đầu: “Thật ra lúc đầu tôi cũng không đồng ý, tôi từng đấu tranh, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể chiến thắng lòng tham của mình. 

“Đúng vậy, lòng tham..”Bạch Dương rũ mặt nói nhỏ. 

Một khắc sau, cô siết chặt điện thoại, kích động hét lên: “Nhưng cậu có biết lòng tham của mình đã huỷ đi tình yêu, huỷ đi hôn nhân của tôi không!” 

“Tôi... Tôi không biết..” Tiểu Lệ hoảng hốt. 

Không phải cô ta chỉ làm lỡ thời gian Bạch Dương gặp mặt bạn viết thư thôi sao? 

Sao lại phá huỷ tình yêu phá huỷ hôn nhân của cô chứ? 

Bạch Dương nhắm mắt, lúc mở mắt ra, cảm xúc của cô đã bình tĩnh lại. 

Cô mím môi: “Tiểu Lệ, cậu tự lo cho mình đi!” 

Nói xong câu này, cô thẳng thừng cúp máy, ném điện thoại lên bàn làm việc, hơi cúi đầu, khiến người khác không thấy rõ nét mặt của mình. 

Nhưng xung quanh cô lại như có một bầu không khí nặng nề bao phủ, lúc này tâm trạng của cô rất nặng nề, rất khó chịu. 

Cô đang nghĩ, nếu năm đó Tiểu Lệ không giúp Cố Tử Yên, vậy có phải cô và Tiểu Trọng có thể thuận lợi gặp mặt không? 

Cô sẽ phát hiện Tiểu Trọng là Phó Kình Hiên mà mình thầm mến, mà Phó Kình Hiên cũng phát hiện cô chính là Phong Diệp mà anh yêu. 

Vậy có phải cô và anh sẽ rất hạnh phúc không? 

Nhưng cuộc đời không có nếu như, trải qua nhiều chuyện như vậy, cuối cùng cô và Phó Kình Hiên cũng không thể quay lại quá khứ. 

Nghĩ đến đây, Bạch Dương xoa gò má, ổn định lại tâm trạng, cầm ống nghe lên gọi thư ký Đồng vào. 

“Tổng Giám đốc Bạch, có gì dặn dò ạ?” Đồng Khê nhìn Bạch Dương, phát hiện mắt cô hơi đỏ, bèn vội vàng hỏi: “Sếp Bạch, cô khóc à?” 

“Không có!” Bạch Dương thoáng tỏ vẻ chột dạ, sau đó cô chuyển chủ đề: “Được rồi, cô đến văn phòng thám tử điều tra một người giúp tôi” 

“Sếp Bạch cứ dặn. 

“Người đó tên Hứa Lệ, là bạn học đại học của tôi, cô điều tra xem bây giờ cô ta đang làm việc ở đâu, ông chủ là ai!” Bạch Dương híp mắt, trong mắt loé lên vẻ nhẫn tâm. 

Cô không quan tâm Tiểu Lệ phản bội cô vì lý do gì, phản bội chính là phản bội, người phản bội đáng bị trừng phạt. 

Cho nên cô muốn cho Tiểu Lệ nếm trải kết quả của việc phản bội mình! 

“Được. Đồng Khê gật đầu, lập tức đi làm theo. 

Cùng lúc đó, trên xe Maybach. 

Trợ lý Trương vừa lái xe vừa nhìn Phó Kình Hiền qua gương chiếu hậu, băn khoăn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò hỏi: “Tổng Giám đốc Phó, anh và cô Bạch nói rõ mọi chuyện chưa?” 

Phó Kình Hiên nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt loé lên tia sáng, ừ một tiếng. 

Trợ lý Trương sáng mắt lên: “Cô Bạch có tha thứ cho anh không?” 

“Không.” Phó Kình Hiên mím môi trả lời. 

Trợ lý Trương suýt vô tình đạp nhầm phanh xe: “Không? Sao có thể chứ? Không phải anh đã nói việc anh và cô ấy là bạn qua thư rồi sao? Sao cô ấy không chịu tha thứ cho anh? Chẳng lẽ anh không nói với cô ấy anh nhầm giữa cô ấy và Cố Tử Yên à?” 

“Nói rồi, nhưng việc cô ấy thật sự để ý là trong sáu năm tôi kết hôn với cô ấy, tại sao vẫn không nhận ra cô ấy” Phó Kình Hiên lạnh lùng nói. 

“Đúng thế thật.Trợ lý Trương bĩu môi. 

Sau đó, anh ta lại nói: “Nếu tôi là cô Bạch, chắc chắn tôi cũng sẽ để ý, tôi có thể không ngại việc lúc đầu anh nhận lầm người, nhưng sáu năm mà anh vẫn không nhận ra tôi, vậy trong lòng tôi chắc chắn không vui, nhưng không phải Tổng Giám đốc cố ý không nhận ra cô Bạch, chẳng qua là anh bị thôi miên thôi, nếu anh không bị thôi miên, tôi tin chắc chắn anh sẽ sớm phát hiện ra Cố Tử Yên là kẻ giả mạo” 

Phó Kình Hiên im lặng không đáp. 

Trợ lý Trương chợt nghĩ đến điều gì, anh ta trợn to mắt hỏi: “Tổng Giám đốc Phó, cô Bạch nghe việc anh bị thôi miên mới không nhận ra cô ấy, cô ấy cũng không... “Tôi không nói với cô ấy là mình bị thôi miên. Phó Kình Hiền trả lời. 

Trợ lý Trương trợn tròn mắt: “Tại sao?” 

Có phải anh bị ngốc không? 

Phó Kình Hiên gác tai lên cửa sổ, chống cằm nói: “Không cần thiết, tôi nói chuyện này với cô ấy chẳng khác nào đang ra vẻ đáng thương, lợi dụng để cô ấy mềm lòng tha thứ 

cho tôi. 

Lúc đầu anh thật sự muốn nói mình bị thôi miên, sau khi bị cô ngắt lời, anh mới nhận ra nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì. 

“Việc này. Trợ lý Trương im lặng một lúc, mấy giây sau mới gật đầu: “Đúng là hơi có cảm giác lợi dụng” 

Phó Kình Hiên xoa mi tâm: “Hơn nữa dù tôi nói với cô ấy mình bị thôi miên, có lẽ cô ấy sẽ tha thứ cho tôi, nhưng vẫn sẽ không tái hôn với tôi” 

“Tại sao?” Trợ lý Trương hơi khó hiểu. 

Phó Kình Hiên giải thích: “Cô ấy không yêu tôi, cho nên tha thứ là một chuyện, có tái hôn với tôi hay không lại là một chuyện khác. 

“Thì ra là thế” Trợ lý Trương bừng tỉnh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. 

Sau đó, anh ta lại hỏi: “Nếu cô Bạch không tái hôn với anh, vậy anh.. 

“Tôi sẽ không từ bỏ!” Phó Kình Hiên híp mắt, trong mắt là vẻ kiên định, nhất định phải có được. 

Đó là người phụ nữ anh yêu mười mấy năm, sau anh có thể từ bỏ chứ! 

Anh nhất định, cũng chắc chắn phải có được cô! 

Lúc này, tiếng chuông đột nhiên reo lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Phó Kình Hiên. 

Anh hơi nhíu mày, lấy điện thoại ra, vẫn là Cổ Việt Bân gọi đến. 

Trước đó khi ở phòng làm việc của Bạch Dương, anh không kịp nghe điện thoại của Cố Việt Bân, sau đó Cổ Việt Bân tự cúp máy. 

Sau khi cúp máy, anh cũng không gọi lại, không ngờ ông ta lại gọi đến. 

Phó Kình Hiên nhíu mày, ngón cái vạch qua nút trả lời màu xanh, nghe máy. 

Giọng nói lo lắng của Cố Việt Bân vang lên: “Kình Hiên, Tử Yên có ở chỗ cháu không?” 

“Không có.” Phó Kình Hiên lạnh nhạt trả lời. 

Giọng điệu của Cố Việt Bân càng trở nên nóng nảy, âm lượng cũng to hơn: “Không có? Vậy con bé đi đâu?” 

“Không biết.Giọng điệu của Phó Kình Hiên vẫn lạnh nhạt như trước. 

Nghe thấy thái độ không hề để tâm đến Cố Tử Yên của anh, đầu tiên Cổ Việt Bân hơi sửng sốt, sau đó, sắc mặt ông ta trở nên khó coi: “Kình Hiên, thái độ của cháu thế là sao? Tử Yên là vợ chưa cưới của cháu, vợ chưa cưới không thấy đâu mà cháu còn bình tĩnh như thế, cháu đúng là.. 

“Tổng Giám đốc Cổ!” Phó Kình Hiên lạnh lùng ngắt lời ông ta. 

Cố Việt Bân nhất thời không kịp phản ứng: “Cháu... Cháu gọi bác là gì?” 

Phó Kình Hiên gọi ông ta là Tổng Giám đốc Cố? 

Trước đây anh còn gọi ông ta là bác trai đấy! 

“Tổng Giám đốc Cố, tôi nhớ lần trước ở nhà họ Cổ, tôi đã nói rõ là muốn huỷ bỏ hôn ước với Cố Tử Yên rồi, lúc đó bà Cố cũng ở đó, chắc bà ấy có nói với ông rồi đúng không?” Phó Kình Hiên cầm điện thoại lạnh lùng nói. 

Cổ Việt Bân nghẹn họng, mấy giây sau mới nói tiếp: “Bác gái của cháu có nói, nhưng đó không phải là cháu đang nói đùa sao?” 

Nói đùa? 

Phó Kình Hiên lập tức hiểu ra, Cố Việt Bân đang cố ý giả ngây, nói việc anh nói muốn huỷ hôn là nói đùa, xem như không phải là thật, vì muốn cho qua chuyện huỷ hôn. 

Nhưng anh là người có thể bị lừa sao? 

Phó Kình Hiên gõ nhẹ ngón tay đang đặt trên cửa sổ, không chút nể tình phá vỡ ảo tưởng của Cố Việt Bân: “Tôi chưa từng nói đùa, tôi đã quyết định huỷ hôn rồi, trưa mai tôi sẽ tổ chức họp báo, chính thức tuyên bố huỷ hôn. 

Cố Việt Bân bối rối, không dám tin Phó Kình Hiên không hề thương lượng gì với bọn họ mà đã đơn phương tuyên bố huỷ hôn, hơn nữa ngay cả ngày cũng quyết định rồi, rõ ràng là không coi nhà họ Cố ra gì! 

eyJpdiI6Ikt0QnU0aEkrblZBSlppdGw0K3poNXc9PSIsInZhbHVlIjoiMUV6VisweUhLXC8rdXY2c0QrOW5MODNzQU82bWJvUlNIZmtUUTNrMEFBYWdncDBWeEk2b2puXC9PazNzUW8yUDh6WXZPQ3NtN2ZUa2ZLZGV0cFdudGF4dmQxQ3ozV1A0Rk9CQmVcL1Bud01kOVJXUFRVbDkrMXZUbHB5MzYzdjYrQzBTQmRHQnBXdDV4MnA0anl0bDdudjZqYVprOTdjbENkckVBUVRHMFJ2ZTdDNVc5VzVDWXhqaEVYT29NM0ZzMGpvQXdBbWQxU1NuQzI2TzRIU1FCM2U1cGQzdWFVM3FHbXFFZXpQOEpMMzRtMU9lN2xkcEdyc2FNWGdWaG1ud0U4c1ZZaE1EdVpRNTExdHBIdDdkRUlQRWc9PSIsIm1hYyI6IjRmNzJiMDI3Y2YyMzQ3ZTU5MDllOTUzYzAwZWYzYTUxMDZiZjhiOTM0NTE0ODJhOThkZmM3YWYxY2VlZTBhZjYifQ==
eyJpdiI6ImVmeFo2dzZyUWlcL2txU3Q0Q0dVSDd3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImsrWVpDVHJQVXhHN1VQNEJmdFp6VUtyK0UyZlY3T0lpWnd2OEpIUnk4UnA4MzFXbUFDZ1d0TVVkWjVTdDZZOW5lc21hZGxOSXNPZEhVK3Z0aG1ORGMwSUM4U1l2MFJGTzRITjJcL1hhVzVqMFJDbWNRdmEyckFLT2s0K2RTNlVjZlJyYXkwem11blZLUEVGN09rbjdKZTJjenErNzg2eU9wV3N5bUtRbWM5NVJQd1JWeWd0SnViSHNna296bElmXC92MWhKV1p1ZGIzSE9MKzF3YXdiVDFkWlB4WDRYZ2VIUDhsVlVcL0VuZWRRdW9zV0NEN2g5OGc4N2cxaDZneldZMHgrM3c0dHU5N2xibjBuVlFDMm51M0dHbWN4WXJPcml4Mlo3K296c1hjSzMxYzhrUWM4aGx1bjRRaEEzeGxWbXVCYW9naU9sWG1YRDYyXC92MjBEOCtKRFJhYU9pc0Q0VG9LOXNGTWx1OHRrSXpET2lOUXNuMGlEYUFVdUxaclBzTTVPK21xcGZuRHFqR0FtYlwvaVBhSENYYnVJclBYTlUydythQjRxTFZPVlRXZ0RvTzRKTEc2V1BHb0VIMGgxUk40d00wMjBxNTl5SlF3YTRsNUIzejZTUUZLaXNxdzBvRVZDME9oZXNRN0xjaFhqaWZrQkthYlhYVkQ3SmFVcGJxUlJpMEpReGhVdnJWem1cL09CQ2xFU0RUWkQzbUJXMGF5K1RoNHNZb3c4N0JCdFJ4aURrWjBCbGtmakZiNHRHQVRZWk9xQzZPbXZaZmRGd1M3RmhRd3hscHdrQ3Rka0Z1VWRzemx6ZUJoTzUrOWgyRkc4aUJaR01ZRldiWTNmRW1cL1Q1NGhUMVlKQ0haV1BKaFJVSmNGZG8walVpdE5DUjE3cUFXSTlGaXJcL3hkN2ppWmR6M3hEYnhmbGNpR1dTb0s3UjdEUzYyWllQZzVzSWo2S3VuYjFvZ05qUzJjb1p2dzU1YzN6Y0J1RFN0SXgrbXhrcjVHbXhaRjlaeHRcL3FTakpFSzMwUFRFeUNkWEhZSFNqUExFM1BNYjdrd1IrQmRMR05GdVdcL1JBUUJSWFUxYzJMczdqN1wvOGQ2SFhhbld3QW1GM1BwTVFJdUc5anAzbDdrUHpKbGp6Wmh4S3doUENXTkdiSExSSGZvZnRNR2Z3N0l2UnpuZm84ZEhYRzZvN2pMSDY4SU9JTitsanNmc0pweVBCTzZaa3B2VVd2dWQraTJOQ1d4NVBBYk9zRGFVTDd5eUFqNGI3cW1PWHhIbTQ5blNmNFVsMmFcLzFLOHFQZnl5aEFpcEllUWlNejBidWtBY0U5NmhBaHBSSkFibUk9IiwibWFjIjoiNTcxNjUyZDI2MmM5MjA5ZGY3NmMwOWMyZWU4NjdmZTRlYTAyNDNiNjU4OTc2MTI5NjJiMjhmZjAyM2MwMzZkOSJ9

“Không, trước giờ tôi chưa từng yêu cô ta, tất cả những gì tôi làm với cô ta lúc trước cũng không thuộc về cô ta, đều là cô ta trộm được, cho nên huỷ hôn không có gì để thương lượng cả. Nói xong, Phó Kình Hiên thẳng thừng cúp máy, hoàn toàn không cho Cổ Việt Bân cơ hội nói tiếp.

Advertisement
x