Loȧng xoȧng!
Cửa văn phòng bị đóng lại, bên trong lập tức trở nên yên lặng.
Bạch Dương nhìn hai tay đang bị Phó Kình Hiền túm lấy, cô lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Phó, A Khởi đã bị đưa ra ngoài, bây giờ anh có thể buông tay được rồi chứ?”
Phó Kình Hiên ừ một tiếng rồi buông cô ra.
Hai tay Bạch Dương được tự do, cô lập tức lùi về phía sau hai bước, giữ khoảng cách với anh: “Tổng giám đốc Phó, rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi?”
Phó Kình Hiên nhìn cô, trong đôi mắt nghiêm túc xen lẫn thâm tình: “Những lời anh nói với em ở Vịnh Tiên Thủy lần trước không phải là nói đùa mà đều là sự thật, người anh yêu không phải Cố Tử Yên mà là em!”
“.” Thoạt đầu Bạch Dương im lặng vài giây, sau đó nở nụ cười trào phúng: “Tổng giám đốc Phó, rốt cuộc tôi có gì đáng giá để anh phải nhớ thương, chẳng những anh muốn lừa tôi mà còn bắt tay với bà nội để cùng lừa tôi nữa?”
Thấy cô vẫn không tin tưởng tấm lòng của mình, Phó Kình Hiên thở dài: “Em còn nhớ rõ Tiểu Trọng không?”
Anh không trả lời mà lại hỏi cô câu hỏi khác.
Bạch Dương nghe được cái tên này thì sắc mặt hơi đổi: “Sao anh biết Tiểu Trọng?”
Cô quả nhiên mới là Phong Diệp thật sự!
Ánh mắt Phó Kình Hiên càng thêm ôn hòa, anh khẽ nói: “Trọng Hách là tên của anh, rất nhiều năm trước anh theo họ mẹ, mẹ gọi anh là Tiểu Trọng!”
“Anh... Anh..” Nghe anh nói như thế, Bạch Dương mở to mắt chỉ vào anh, cô không thể tin nổi, làm sao còn không hiểu được anh chính là Tiểu Trọng, người bạn qua thư của cô
mấy năm trước!
Giống như biết Bạch Dương muốn nói gì, Phó Kình Hiên nhẹ nhàng đè tay cô xuống: “Phong Diệp, anh chính là Tiểu Trọng mà em nghĩ.
Anh gọi cả bút danh của cô ra, rốt cuộc Bạch Dương không thể phủ nhận anh là bạn qua thư của mình được.
Nhưng cô vẫn không thể tin nổi.
“Sao lại là anh cơ chứ?” Bạch Dương cắn môi, chỉ cảm thấy vớ vẩn: “Vì sao anh lại là Tiểu Trọng?”
Người anh dịu dàng viết thư an ủi cô khi cô bị mẹ kế bắt nạt, khi cô không vui kia, thế mà lại là Phó Kình Hiên!
“Tại sao không thể là anh?” Phó Kình Hiên khẽ nhíu mày: “Hay là nói, em thấy thất vọng vì anh là Tiểu Trọng?”
Anh nhìn ra được, khi cô xác nhận anh chính là Tiểu Trọng, trên mặt cô thoáng hiện vẻ thất vọng.
Thế mà cô lại không hy vọng mình là Tiểu Trọng!
Phó Kình Hiên cảm thấy trái tim mình hơi nhói đau.
Anh đến đây với cõi lòng đầy kích động, chỉ một lòng muốn nói cho cô bọn họ là bạn qua thư.
Anh vốn tưởng rằng, sau khi cô biết anh là Tiểu Trọng, chắc hẳn cô sẽ rất vui mừng, bởi vì bọn họ từng thân thiết như vậy.
Những không ngờ rằng, cô lại có phản ứng thế này!
Có lẽ không phải cô không vui vì nhìn thấy Tiểu Trọng, chỉ là cô không ngờ Tiểu Trọng lại là anh.
Nếu đổi lại Tiểu Trọng là một người khác, cô đã không có phản ứng như vậy.
Nghĩ thông suốt điều này, Phó Kình Hiên không khỏi nắm chặt hai tay, quanh người như tản ra khí lạnh.
Bạch Dương thở dài nhìn anh: “Xin lỗi sếp Phó, đúng là tôi hơi thất vọng vì anh là Tiểu Trọng, bởi vì Tiểu Trọng mà tôi biết hoàn toàn không giống anh chút nào”
Đương nhiên, phải nói Phó Kình Hiên hiện giờ không giống Tiểu Trọng, Phó Kình Hiên của sáu năm trước thì khá giống.
Khi cô quen biết Tiểu Trọng, cô còn chưa đến mười hai tuổi, mới vừa lên cấp hai, có một lần, em gái mà mẹ kế sinh làm vỡ bình hoa, sau đó em gái kia cáo trạng trước, nói bình hoa là cô đập nát, mẹ kế thừa dịp ba không có nhà đã tát cô một cái, cô đau lòng nhốt mình vào phòng, sau đó viết lại chuyện này vào bình, thả ra ngoài.
Nhưng mà không bao lâu đã có tin nhắn nhắc tên cô, có người trả lời thư của cô, người kia chính là Tiểu Trọng, cũng ở một khắc kia, cô và Tiểu Trọng trở thành bạn qua thư của nhau.
Tính cách của Tiểu Trọng rất dịu dàng, nhưng lại hiểu biết sâu rộng, giống như không có gì là anh không biết, anh sẽ giải đáp những câu hỏi khó giúp cô, cũng sẽ kiên nhẫn dẫn đường cho cô khi cô suy sụp, thậm chí còn giúp cô nghĩ rất nhiều cách đối phó với mẹ kế độc ác, có thể nói, cô có thể lớn lên dưới bàn tay độc ác của mẹ kế có một nửa công lao là nhờ Tiểu Trọng.
Khi học cấp ba, cô đã thích Phó Kình Hiện ngay từ cái nhìn đầu tiên, bèn đi tìm hiểu Phó Kình Hiên, càng tìm hiểu càng thấy tính cách của Phó Kình Hiên và Triều Trọng giống nhau, đều là người dịu dàng, lúc ấy cô không khỏi nghĩ, Phó Kình Hiên và Tiểu Trọng giống nhau, vậy nếu cô ở bên Phó Kình Hiên thì liệu Phó Kình Hiên có đối xử với cô như Tiểu Trọng đối xử với cô không.
Vì thế cô còn tự mình hỏi Tiểu Trọng vấn đề này, đương nhiên khi cô hỏi cô cũng không nói người mình thích là ai, chỉ nói là một đàn anh đã tốt nghiệp từ lâu, muốn Tiểu Trọng cho cô một đáp án khẳng định, nếu đáp án của Tiểu Trọng và cô không khác nhau nhiều, vậy thì cô sẽ cố lấy dũng khí đi thổ lộ với Phó Kình Hiên, người tiếp quản tập đoàn Phó Thị, năm đó anh đang học năm hai.
Năm ấy sau khi cô hỏi Tiểu Trọng, Tiểu Trọng gửi thư trả lời cô không đúng thời gian như trước, bình thường cứ cuối tuần cô sẽ nhận được thư, nhưng lần này sau nửa tháng mới nhận được, trong thư, Tiểu Trọng không trả lời vấn đề cô đã hỏi mà đưa ra đề nghị muốn gặp mặt, nói là có chuyện rất quan trọng, muốn tự mình đối mặt nói với cô, cũng để lại một dãy số điện thoại trong thư, nói cô lưu nó lại.
Cô lưu lại rồi gọi qua, Tiểu Trọng nghe máy, nhưng dường như anh bị bệnh, giọng nói rất nhẹ, thậm chí là thều thào, anh nói cho cô thời gian và địa chỉ gặp mặt, cô chợt nghe
thấy bên anh có bác sĩ nói nên vào phòng phẫu thuật, lúc sau điện thoại bị cúp máy.
Một tháng sau, thời gian hẹn nhau đã đến, cô đi đến nơi Tiểu Trọng hẹn gặp, chuẩn bị gặp mặt anh, nhưng không ngờ rằng cô chờ từ giữa trưa đến tận khi trời tối cũng không đợi được Tiểu Trọng, trong lúc đó, cô có gọi điện thoại cho anh nhưng không gọi được, cô thất vọng trở về ký túc xá, nhưng buổi sáng ngày hôm sau, Tiểu Trọng gửi tin nhắn đến cho cô, nói cô sau này không cần liên lạc với anh nữa.
Đây là dấu chấm hết cho toàn bộ quá trình quen biết giữa cô và Tiểu Trọng từ đó tới giờ, nghịch lý hơn là Tiểu Trọng và người cô thầm mến lúc ấy lại là một người, Phó Kình Hiện!
“Em nói đúng, quả thật anh và Tiểu Trọng trước kia không có gì giống nhau. Phó Kình Hiên cụp mắt.
Bởi vì tác dụng của thôi miên yếu đi, làm cho anh dần nhớ ra dáng vẻ trước kia của mình.
Nhưng anh hiểu rõ, cho dù anh đã thoát khỏi thôi miên, nhưng người trải qua chém giết, âm mưu quỷ kế trên thương trường như anh đã không thể quay về dáng vẻ như trước
nữa.
“Được rồi, nói những lời này có ích lợi gì đâu, cho dù anh là Tiểu Trọng thì sao, có liên quan gì với việc anh nói yêu tôi đâu?” Bạch Dương thở dâu, áp chế cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, cô nói với giọng điệu trong trẻo lạnh lùng.
“Đương nhiên là có!” Đôi môi Phó Kình Hiên khẽ giật, anh nói: “Anh đã yêu Phong Diệp từ rất nhiều năm trước, ngay cả chính anh cũng không dám tin anh lại yêu một người bạn qua thư, yêu một cô gái mình chưa từng gặp, chính là em, Bạch Dương!”
“Từ từ!” Bạch Dương vội vàng ra hiệu dừng lại: “Anh nói anh đã yêu tôi từ rất lâu trước đây, cũng chính là là Phong Diệp tôi?”
“Phải!” Phó Kình Hiên gật đầu.
Bạch Dương nở nụ cười, giọng nói chứa vài phần mỉa mai: “Anh nghĩ tôi sẽ tin à? Sáu năm trước anh ở bên Cố Tử Yên, chứng tỏ.”
“Không phải!” Biết cô muốn nói gì, Phó Kình Hiên lập tức ngắt lời cô, nghiêm túc giải thích: “Anh chưa từng yêu Cố Tử Yên, người anh yêu trước giờ đều là em, sáu năm trước
Phó Kình Hiên gật đầu: “Sáu năm trước, anh nhìn thấy em viết trong thư rằng em muốn tỏ tình với người mình thích, anh không thể chấp nhận được, nên đã viết thư trả lời em, hẹn gặp em, muốn chính miệng nói với em rằng anh yêu em, muốn ở bên em, nhưng không ngờ người đến không phải em mà lại là Cố Tử Yên!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất