Phó Kình Hiên cũng nghĩ đến điều này, sắc mặt đen lại, quanh người đầy hơi lạnh.
Anh nhìn trợ lý Trương: “Sao cậu điều tra được những chuyện này?”
“Tôi điều tra được thân phận của Thời Trạch, sau đó tìm được bậc thầy Jason, Thời Trạch rất kính trọng bậc thầy Jason, bậc thầy Jason liên lạc với Thời Trạch, sau đó Thời Trạch lại liên lạc với tôi, tự nói cho tôi biết những chuyện này, mặt khác, bậc thầy Jason nói Thời Trạch đã vi phạm hiệp ước, ông ta cũng sẽ trừng phạt, không làm cho anh thất vọng. Trợ lý Trương trả lời.
Phó Kình Hiên mím môi: “Trừng phạt thế nào?”
Nếu như quá nhẹ thì cũng đừng trách anh tự mình ra tay.
“Hình như giam anh ta lại ba năm, tôi nghe nói giam nhà thôi miên vào một căn phòng tối, không có cửa sổ, không có ánh sáng, không có ai nói chuyện với mình, cũng không có bất cứ thiết bị điện tử nào, người bị nhốt vào đó giống như bước vào một thế giới hoàn toàn không có âm thanh, cho dù nhà thôi miên có tố chất tâm lý rất mạnh, cũng không thể nào chịu nổi bóng đêm mà phát điên” Trợ lý Trương sợ hãi nói.
Phó Kình Hiên cong môi mỏng: “Kết quả này không tệ, tôi rất hài lòng”
Anh thật sự mong chờ nghe thấy tin tức Thời Trạch phát điên.
“Bậc thầy Jason có nói khi nào cho Thời Trạch đến giải thôi miên và hiện tượng Ideomotor cho tôi không? Phó Kình Hiên lại hỏi.
Trợ lý Trương đẩy mắt kính trả lời: “Đương nhiên là có, bây giờ Thời Trạch đang ở trong nước, có lẽ ngày mai anh ta sẽ tới, sau khi giải thôi miên cho anh thì sẽ quay về giam lại.
“Được. Phó Kình Hiên gật đầu: “Đi thôi, xuất viện
Anh biết ngày mai mình có thể giải trừ thôi miên và hiện tượng Ideomotor, cuối cùng tâm trạng cũng tốt hơn một chút.
Hiện tại anh chỉ muốn nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt Bạch Dương, nói thẳng với cô chuyện bọn họ là bạn qua thư.
Phó Kình Hiên nghĩ vậy thì vừa đi vào thang máy vừa lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Bạch Dương: Bây giờ cô đang ở đâu?
Anh không gọi điện thoại, cũng không gửi tin nhắn mà là dùng Mesenger hỏi.
Bởi vì anh biết nếu Bạch Dương thấy tin nhắn của anh thì chắc chắn sẽ không trả lời.
Nhưng dùng Mesenger của Z-H lại không giống.
Quả nhiên, tập đoàn Thiên Thịnh, Bạch Dương nhìn thấy Z-H gửi tin nhắn tới, mặc dù không hiểu tại sao anh muốn hỏi mình ở đâu, nhưng cô nể tình đối phương là chủ nợ 3000 tỷ của mình nên vẫn thành thật trả lời: Ở tập đoàn, sao thế?
Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên, gõ chữ trả lời: Không có gì.
Bạch Dương nhìn ba chữ này, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
Chuyện gì vậy?
Không lẽ anh rảnh rỗi không chuyện gì làm nên cố ý tìm cô giải sầu chứ?
Bạch Dương lắc đầu, lười trả lời lại, đặt điện thoại xuống tiếp tục công việc.
Phó Kình Hiên cũng không hỏi chuyện khác mà cất điện thoại đi rồi bước vào thang máy.
Mục đích của anh cũng chỉ muốn nghe ngóng cô đang ở đâu thôi, có chuyện gì thì lát nữa gặp mặt rồi nói.
Hai người nhanh chóng đi ra thang máy đến bãi đậu xe.
Phó Kình Hiên vừa muốn lên xe, sau lưng bỗng nhiên vang lên một giọng nữ nghẹn ngào: “Kình Hiên...
Phó Kình Hiên nhíu mày, xoay người sang chỗ khác, sắc mặt không thay đổi nhìn Cố Tử Yên: “Cô đến làm gì?”
Cố Tử Yên nhéo bàn tay, đi tới hai bước, dùng đôi mắt đỏ bừng sưng lên nhìn anh: “Kình Hiên, em đến xin lỗi anh”
“Xin lỗi gì chứ.” Phó Kình Hiên vẫn không thay đổi sắc mặt.
Cố Tử Yên hít mũi: “Em đã giả mạo Bạch Dương, Kình Hiên, em biết sai rồi, anh tha thứ cho em được không, anh nhìn em...
“Tối hôm qua cô đã nói câu này rồi. Phó Kình Hiên lạnh giọng cắt ngang lời cô ta.
"1
“... Khóe miệng Cố Tử Yên giật giật một cái, nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ rưng rưng muốn khóc: “Kình Hiên, anh có thể đừng lạnh lùng với em như vậy được không, em. . . Em rất sợ.
“Cô sợ thì liên quan gì với tôi?” Phó Kình Hiên lẳng lặng nhìn cô ta.
Tử Yên thấy anh khó chơi như vậy thì trong lòng tức giận, nhưng trên mặt lại vô cùng đau lòng khổ sở: “Em biết anh đang trách em giả mạo cô Bạch, nhưng. .”
“Cô không chỉ giả mạo cô ấy mà còn năm lần bảy lượt muốn hại chết cô ấy!” Phó Kình Hiên lại cắt lời cô ta, trong mắt không che giấu sự chán ghét và sát ý.
Cố Tử Yên nhìn thấy, dường như có người siết chặt trái tim của mình, sắc mặt trắng bệch, chột dạ trả lời: “Không phải em làm, là nhân cách thứ hai của em đã làm, Kình Hiên, cho dù em giả mạo Bạch Dương lừa gạt anh, nhưng chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, anh cũng hiểu em mà, sao em có thể hại tính mạng người khác chứ.
Khóe môi Phó Kình Hiên cười mỉa mai: “Không, cho tới bây giờ tôi không hiểu rõ cô, tôi chỉ hiểu rõ Phong Diệp, cô là Phong Diệp sao? Mà đến bây giờ cô còn giả vờ mình mắc bệnh nhân cách phân liệt, cô cho rằng tôi không biết cô vốn không hề mắc bệnh nhân cách phân liệt sao?”
Con ngươi Cố Tử Yên co lại, sắc mặt đột nhiên thay đổi, dường như không thể tin được anh cũng biết chuyện này.
Phó Kình Hiên đưa tay dùng sức nắm mặt của cô ta, bóp mặt cô ta đến biến đổi: “Cố Tử Yên, tôi biết tất cả những chuyện cô làm, tôi hận người khác lừa gạt mình nhất, cô không chỉ lừa gạt tôi mà còn tổn thương người tôi yêu thật sự nhiều lần, bây giờ tôi không xử lý cô không phải muốn buông tha cho cô, mà vì tôi còn nhiều chuyện chưa giải quyết xong, sau khi tôi giải quyết xong thì những ngày vui vẻ của cô cũng sẽ kết thúc”
Cố Tử Yên hoảng sợ mở to mắt: “Anh. . . Anh muốn trả thù cho Bạch Dương sao?”
“Cô hãm hại cô ấy, tôi trả thù cho cô ấy không phải là nên làm sao? Cô làm những chuyện đó, vốn phải nhận trừng phạt?” Phó Kình Hiên ghét bỏ hất cô ta ra.
Cô ta đau đớn che mặt, lùi lại hai bước, sau đó lắc đầu: “Không, anh không thể đối xử với em như vậy, Phó Kình Hiên, anh không thể!”
Giọng sắc bén của cô ta quát lên.
Ánh mắt Phó Kình Hiên đầy châm chọc: “Vì sao tôi không thể? Cô cho rằng mình là ai? Chẳng qua chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách mà thôi!”
Cố Tử Yên nghe anh nói mình như vậy, trong lòng vừa tức giận vừa oán hận.
Cô ta xiết chặt tay lại nói: “Vì em là ân nhân cứu mạng của anh!”
“Cái gì?” Sắc mặt Phó Kình Hiên thay đổi: “Cô là ân nhân cứu mạng của tôi?”
“Phải” Cố Tử Yên cười đắc ý, chỉ vào ngực của anh: “Sáu năm trước, anh vẫn không tìm thấy trái tim thích hợp với mình, lúc anh sắp chết, em đã cung cấp trái tim cho anh, anh có biết bây giờ trái tim trong người anh là của ai không?”
Sắc mặt Phó Kình Hiên vô cùng khó coi.
Sáu năm trước, bệnh tim bẩm sinh của anh đột nhiên tái phát, trái tim hoàn toàn suy kiệt, không thể nào tiếp tục hoạt động, chỉ có thể thay tim.
Nhưng bọn họ tìm rất lâu cũng không tìm được trái tim thích hợp, nhưng khi anh sắp đến thì bệnh viện đột nhiên nói cho anh đã tìm được trái tim thích hợp, sau đó anh từ cõi chết quay về.
Anh nghĩ mình may mắn chờ được trái tim thích hợp trước khi kết thúc cuộc đời, lại không ngờ trái tim kia có liên quan đến Cố Tử Yên.
Cố Tử Yên thấy dáng vẻ khiếp sợ của Phó Kình Hiên thì càng cười vui vẻ.
Cô ta hất tóc, lại đến gần anh, ngón tay chạm vào vị trí trái tim của anh hai lần: “Trái tim này là của bạn trai cũ em.
Phó Kình Hiên giật mình.
Cái gì?
Là Thời Khiêm ?
Cố Tử Yên không biết Phó Kình Hiện đang kinh ngạc cái gì, chỉ nghĩ anh kinh ngạc cô ta có bạn trai cũ, cô ta thu tay lại tiếp tục nói: “Sáu năm trước, bạn trai cũ của em xảy ra tai nạn xe rồi chết đi, em dùng trái tim của anh ấy cứu anh, cho nên Kình Hiên, em là ân nhân cứu mạng của anh, anh không thể đối xử với em như vậy, cũng không thể hủy bỏ hôn ước với em, bởi vì anh nợ em một mạng!”
quay về
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất