Bạch Dương không để ý, cúp máy luôn. 

Đầu bên kia, Lâm Diệc Hàng nhìn thấy giao diện điện thoại nhảy về màn hình chính, mí mắt rủ xuống, cũng không bất ngờ. 

Dù sao anh ta vẫn biết cô không tin anh ta. 

Cho nên cô có thái độ như vậy cũng là rất bình thường. 

Lâm Diệc Hàng cất điện thoại, mười ngón tay đan vào nhau, đặt ở trên đầu gối, nhìn người ngồi trên sô pha đối diện: “Cô ấy không qua xem. 

"Tôi nghe được rồi." Lương Triết uống trà, khẽ gật đầu. 

Kính mắt của Lâm Diệc Hàng lóe lên ánh sáng phản chiếu: “Cậu thật sự muốn cùng tôi đối phó với Cố Tử Yên?" 

"Cô ta bắt nạt chị ấy, tôi tất nhiên sẽ không bỏ qua cho cô ta. Hơn nữa anh là bác sĩ, tôi là hacker, tôi có thể giúp anh dọn sạch tất cả cái đuôi phía sau, không phải rất tốt sao?" Lương Triết ngước mắt lên. 

Lâm Diệc Hàng mỉm cười: “Cậu nói cũng phải, vậy chúng ta hợp tác vui vẻ" 

Lương Triết không trả lời, đặt chén trà xuống và đứng dậy, chuẩn bị rời đi. 

Lâm Diệc Hàng đột nhiên nhìn theo bóng lưng của cậu ta nói: "Bệnh tâm lý của cậu đang rất nghiêm trọng, vẫn nên nhanh chóng chữa trị đi, bằng không cứ tiếp tục như vậy, cậu sẽ tự hủy hoại chính mình đấy!" 

Lương Triết chợt dừng chân nhưng không quay đầu lại, chỉ trả lời với giọng điệu lạnh lùng: "Không cần anh quản!" 

"Tôi cũng không muốn quản cậu, tôi chỉ lo cho Bạch Dương thôi. Nếu cậu còn không kiểm soát được tình trạng căn bệnh của cậu, cậu không chỉ hủy hoại bản thân, còn tổn 

thương đến Bạch Dương. Tôi hi vọng cậu hiểu rõ điểm này." Lâm Diệc Hàng đứng lên. 

Hai nắm tay Lương Triết siết chặt, môi mấp máy như muốn nói gì đó. 

Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn không nói gì, nhấc chân đi ra ngoài. 

Lâm Diệc Hàng quay con dao phẫu thuật, ánh mắt tối tăm khó hiểu. 

Anh ta làm bác sĩ tâm lý bán thời gian, biết rõ người như Lương Triết chính là một kẻ yêu một cách cuồng loạn, mặc dù bây giờ che giấu tốt, khiến người ta không nhìn ra được, nhưng một khi Lương Triết không muốn che giấu nữa, hoặc chịu sự kích thích nào đó, sẽ hoàn toàn biến thành một người khác. 

Mà chấp niệm của Lương Triết chính là Bạch Dương. Vì có được Bạch Dương, Lương Triết rất có thể sẽ làm ra chuyện cầm tù Bạch Dương. 

Đương nhiên, có anh ta ở đây, anh ta sẽ không để cho Lương Triết có cơ hội làm như vậy. Anh ta sẽ luôn theo dõi Lương Triết. Một khi Lương Triết dám ra tay với Bạch Dương, anh ta sẽ biến Lương Triết thành tiêu bản. 

Kẻ yêu cuồng loạn có lợi hại mấy đi nữa, cũng không thắng được kẻ biến thái máu lạnh trời sinh như anh ta! 

Lâm Diệc Hàng lạnh lùng khẽ nhếch môi, sau đó đứng dậy, cầm lấy tập hồ sơ bệnh án và đi kiểm tra phòng bệnh. 

Anh ta đi tới phòng bệnh của Phó Kình Hiên, gõ cửa. 

Phó Kình Hiên đang thắt cà vạt, liếc mắt thấy Lâm Diệc Hàng nhưng không định chào hỏi. 

Lâm Diệc Hàng không ý để, khoanh tay trước ngực, đứng dựa vào khung cửa: “Anh chuẩn bị xuất viện à?" 

Phó Kình Hiên thản nhiên “Ừ” một tiếng. 

"Vừa khéo, tôi có chuyện muốn nói với anh" Lâm Diệc Hàng nhìn anh. 

Phó Kình Hiên cài kẹp cà vạt đính kim cương vào: “Chuyện gì vậy?" 

"Nhân cách phân liệt của Cố Tử Yên... là giả." Lâm Diệc Hàng nói. 

Mắt Phó Kình Hiền lóe lên, trên gương mặt lại không mấy xúc động. 

Lâm Diệc Hàng hơi ngạc nhiên, híp mắt lại: “Nhìn bộ dạng của anh, có vẻ như anh đã biết từ lâu rồi?" 

"Lúc trước tôi đã đoán được phần nào." Phó Kình Hiên xoay người lại. 

Cho nên, bây giờ anh nghe được điều này, mới không quá sốc. 

"Nhưng ban đầu, chính anh đã chẩn đoán cô ta có nhân cách phân liệt nhỉ?" Phó Kình Hiên đút hai tay ở trong túi quần, lạnh lùng nhìn Lâm Diệc Hàng. 

Lâm Diệc Hàng nhún vai: “Tôi thừa nhận, đó là lỗi của tôi. Nhưng lúc trước, tôi và cô ta có quan hệ tốt, cho nên cô ta muốn, tôi tất nhiên sẽ giúp cô ta. Còn cả bác sĩ Steve cũng là do tôi mua chuộc. 

Phó Kình Hiên vẫn không có phản ứng nhiều về điều này. Lúc xác định Cố Tử Yên quả thật không có nhân cách phân liệt, anh đã đoán được. 

"Xem ra anh đã thật sự cắt đứt quan hệ với Cố Tử Yên." Phó Kình Hiên lạnh lùng nói. 

Trong mắt Lâm Diệc Hàng như nổi mưa rền gió dữ: “Tôi đối xử tốt với cô ta, vì cô ta là ân nhân cứu mạng của tôi. Nhưng không ngờ ân nhân thật sự không phải là cô ta. Cô ta biết rõ tôi nhận nhầm lại không thừa nhận, trái lại còn thoải mái hưởng thụ lòng tốt của tôi đành cho ân nhân. Anh nói xem, tôi làm sao có thể không cắt đứt quan hệ với cô ta được?" 

Lúc này, Phó Kình Hiên mới hiểu được nguyên nhân Lâm Diệc Hàng và Cố Tử Yên có quan hệ tốt như vậy. 

Đương nhiên, anh càng thấy châm chọc hơn, Cố Tử Yên lại là một kẻ nhiều lần phạm tội tu hú chiếm tổ chim khách! 

Cô ta không chỉ giả mạo Bạch Dương, còn giả mạo ân nhân cứu mạng của Lâm Diệc Hàng, đúng là khiến cho người ta chán ghét. 

"Trước đó anh không nói cho tôi biết bộ mặt thật của Cố Tử Yên, bây giờ mới đến nói với tôi, rốt cuộc anh có mục đích gì?" Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm vào Lâm Diệc 

Hàng. 

Anh tuyệt đối không tin Lâm Diệc Hàng làm vậy là xuất phát từ lòng tốt. 

Đầu tiên, bọn họ không thân thiết như vậy. Thứ hai, Lâm Diệc Hàng là người lòng dạ thâm sâu, tuyệt đối không phải là người tốt ghét kẻ ác như kẻ thù gì đó. Lâm Diệc Hàng sẽ không làm chuyện không có lợi. 

Lâm Diệc Hàng mỉm cười: “Tôi thật sự có mục đích riêng, nhưng bây giờ vẫn chưa thể nói cho anh biết được. Chờ tới lúc tôi thấy cần thiết, tôi sẽ nói với anh. Được rồi, trợ lý của anh tới rồi. Anh ta chạy nhanh như vậy, chắc hẳn có chuyện gì quan trọng muốn nói với anh. Các người cứ từ từ nói chuyện đi, tôi đi tới phòng bệnh khác kiểm tra" 

Anh ta nói xong thì thả cánh tay xuống, đi về phía phòng bệnh tiếp theo. 

Anh ta vừa mới đi, trợ lý Trương đã xuất hiện ở cửa. 

"Tổng giám đốc Phó!" Trợ lý Trương thở hổn hển, gọi Phó Kình Hiên một tiếng. 

Phó Kình Hiên nhíu mày: “Có chuyện gì vậy?" 

"Tôi đã điều tra ra được chuyện liên quan tới đàn anh của bác sỹ Lâm. Không chỉ vậy, tôi còn điều tra ra được Cố Tử Yên và anh ta quen biết thế nào" Trợ lý Trương hít sâu một hơi, nói. 

Đồng tử Phó Kình Hiện hơi co lại, sắc mặt cũng trầm xuống: “Nói rõ đi!" 

"Vâng" Trợ lý Trương gật đầu, sau đó chậm rãi nói: “Đàn anh của bác sỹ Lâm họ Thời, tên là Thời Trạch. Bởi vì anh ta mắc bệnh rối loạn cảm xúc bẩm sinh, ba mẹ anh ta đã đưa anh ta ra nước ngoài tiếp nhận trị liệu tâm lý từ nhỏ, sau đó được chuyên gia thôi miên Jason nhìn trúng, nhận làm đồ đệ." 

Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên mím lại: “Tiếp tục" 

"Vào năm Thời Trạch mười tuổi, ba mẹ anh ta đều gặp phải tai nạn giao thông và qua đời, chỉ để lại một đứa em trai nhỏ hơn anh ta ba tuổi là Thời Khiêm . Thời Khiêm này chính là người quan trọng nhất mà Thời Trạch từng nhắc tới, đồng thời cũng là bạn trai cũ của Cố Tử Yên." Trợ lý Trương nhìn anh. 

Phó Kình Hiên híp mắt: “Bạn trai cũ?" 

"Đúng vậy, Thời Khiêm về nước vào năm mười tám tuổi, bởi vì trông đẹp trai nên được Cố Tử Yên chủ động theo đuổi. Hai người ở bên nhau được ba năm, Cố Tử Yên lại chủ động đề xuất chia tay, sau đó giả mạo cô Bạch gặp mặt ngài" Trợ lý Trương nói. 

Sắc mặt Phó Kình Hiên lạnh lùng: “Thời Khiêm đâu?" 

"Chết rồi" 

"Chết rồi sao?" Phó Kình Hiên thoáng ngây người. 

Trợ lý Trương gật đầu: “Anh ta cũng chết vì tai nạn giao thông. Tôi nghe nói anh ta muốn níu kéo Cố Tử Yên quay lại, lúc băng qua đường đã bị xe đâm phải." 

Phó Kình Hiên hạ mí mắt xuống, không nói gì. 

Thảo nào đêm đó anh nói Thời Trạch thôi miên Cổ Tử Yên, bảo Cổ Tử Yên quay lại với người quan trọng nhất mà Thời Trạch đã nhắc tới, Thời Trạch nói muộn rồi. 

Hóa ra người quan trọng nhất kia đã chết vào sáu năm trước. 

"Thật ra Thời Khiêm không chết ngay tại chỗ mà nằm trong bệnh viện ba ngày mới qua đời. Thời Trạch đã về nước trước khi Thời Khiêm qua đời. Thời Khiêm biết mình không sống được nữa, không có cách nào cướp lại trái tim của Cố Tử Yên từ chỗ Tổng giám đốc Phó ngài, cho nên muốn giúp Cố Tử Yên đạt được ý nguyện, sau đó lại bảo Thời Trạch thôi miên anh, để trong tiềm thức của ngài nghĩ ngài yêu Cố Tử Yên, cũng làm ngài kiên định về chuyện Cố Tử Yên là Phong Diệp" 

"Cho nên... tôi mới không phát hiện ra sơ hở trên người Cố Tử Yên!" Phó Kình Hiên siết chặt nắm đấm. 

Trợ lý Trương thở dài: “Đúng vậy, không chỉ ngài, tôi, bà cụ, bà chủ, còn có cậu chủ Kình Duy, những người biết về Phong Diệp đều bị thôi miên. Khi anh ta thôi miên chúng ta, lại bảo chúng ta quên chuyện từng gặp anh ta. Cho nên chúng ta vẫn không biết mình bị thôi miên từ lúc nào. 

eyJpdiI6IkFMQ0w2NGVtYlVLaTRCZTIwXC9LYXlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlJhSVNXOGNRVGtCTEJmWDJTWkR4S2xlQ2NmYmxEU2hvUW1PWDliSW5LS256YmRMZWFORkdybDlyMk9cL2d6V3dxVUJWSlJQZGFsRW5hYmVmeHhueTc5VGVFXC9zaVJ6ZnlvcjVcL1g0ZUJWZXBvR0V1SW8yclo2YXQ4NzBNQ05zT3N5SFB1TEEwQzRGakxyaUZWNjRBT3lwSHR0aVR4V3JmY0ZvUFFnd09qbEQ3TUdkQk1JMENxNm5yY3daQnJRdDB0c3hTTWFKcXRKMzBIZG5scEVhekkrTlBHZkxKZ3FrczJJRVhpNjFmc0JWQjQ9IiwibWFjIjoiN2EzNTEyNjIyZGUwYjUwYzI3NGZjOTFjYzMyMDc2NjU0ZDA2MzYyNWU2MzUzMjM4ZTBhYTAxNzllNzAyZGVjYiJ9
eyJpdiI6ImRSZTZhakM2SE5jeHBFWVcwXC9sK213PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijc3bnhoUmd6STV5TDJMVGdxOG9pQkxFWGZndWxVYU1weHNEbnZBQ0FYNjF3Z3RwRGc2TG1tU2NwOEppYXVpSm00UUNNVDZrb0VUVFQ3Qjdsc3dkZ2VVWkZ2bit2aHFVZ3Bva0VRc0lhSlU2bitSOGRmNVlISWZPalZaTzFyXC9pNjhnbFl5XC81eDBWQWVRNWFVdXFvQUZRY0JmckFWM1dsZUhsRHV2V1JoeXRXWW5jaExUWndnUDA3eFNMWFhGS0tmWURmR2xvYkU1Y3o4c3RcL3NBeEhEczFGdDRoaDl1djlWZzc4VGR4SnJTOXN4elZMbzZKbnp1b3RTUGNqU0N5dklFOUlTYm1tXC8wUW41UWFYMkU2alVZQT09IiwibWFjIjoiNDcxMzUzNTVmNWJiODM0MmRlNWI2MDU2YWVmMzMxNmUxMGJiZmEzODFhOGUwNDUwZGRjZGJlMjkzYThiYmNmNiJ9

Nếu anh ta thôi miên bọn họ đi tự sát, hoặc bảo bọn họ tiết lộ bí mật quan trọng của tập đoàn Phó Thị, vậy hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.

Advertisement
x