Nợ cô ta một mạng sao. . .
Phó Kình Hiên cụp mắt xuống, che đi mưa to gió lớn trong đáy mắt, hỏi cô ta: “Sáu năm trước bạn trai cũ của cô xảy ra tai nạn xe vào ngày nào?”
Mặc dù Cố Tử Yên không hiểu anh hỏi chuyện này làm gì, nhưng cũng không nghĩ nhiều, thành thật trả lời: “Ngày mười tháng chín”
Ánh mắt Phó Kình Hiên lạnh đi: “Tôi biết rồi.
Anh nói xong lời khó hiểu này thì quay người lên xe: “Lái xe!”
Trợ lý Trương đã ngồi chờ trên ghế lái, vội vàng gật đầu, khởi động xe.
Cố Tử Yên nhìn xe Maybach chạy đi, không hiểu câu nói tôi biết rồi của Phó Kình Hiên có nghĩa là gì.
Anh sẽ không hủy bỏ hôn ước với cô ta chứ?
Xem ra xác suất rất cao.
Cố Tử Yên nghĩ như vậy, tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống.
Tiếp theo cô ta cần Thời Trạch giúp đỡ.
Cố Tử Yên lấy điện thoại di động ra tìm số điện thoại chưa từng liên lạc trong sáu năm qua, sau khi cô ta do dự một lúc thì đè xuống sự sợ hãi trong lòng mà gọi đi. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng lạnh lùng của Thời Trạch truyền đến: “Cô có chuyện gì?”
Cố Tử Yên thở sâu, đè xuống cảm giác sợ hãi trong lòng, nhỏ giọng mở miệng: “Thời Trạch, chuyện đó. . . Anh có thể giúp tôi thôi miên Phó Kình Hiên một lần nữa không? Lần này tôi muốn anh ấy hoàn toàn quên đi Bạch Dương, trong mắt và trong lòng chỉ có tôi!”
Sáu năm trước, cô ta tận mắt nhìn người đàn ông này thôi miên một người thành cái xác không hồn.
Người đàn ông này làm cho cô ta sợ hãi không thôi, dù sáu năm trôi qua, cô ta vẫn rất sợ người đàn ông này.
Mà cô ta còn sợ người đàn ông này biết được chuyện kia, cũng sẽ thôi miên cô ta thành cái xác không hồn.
“Tôi không thể giúp cô!” Thời Trạch không chút lưu tình từ chối.
Cố Tử Yên không thể tin được mở to mắt, giọng nói cao lên: “Vì sao?”
“Sáu năm trước, Thời Khiêm muốn cô được hạnh phúc nên tôi giúp cô thôi miên Phó Kình Hiên, làm cho Phó Kình Hiên yêu cô, vì vậy tôi đã giúp cô một lần, lần này tôi sẽ không giúp cô nữa, Phó Kình Hiên cũng không thể bị thôi miên nữa, nếu không thì anh ta sẽ biến thành đồ ngốc. Thời Trạch lạnh giọng trả lời.
Cổ họng Cổ Tử Yên nghẹn lại.
Biến thành đồ ngốc?
Tại sao có thể như vậy!
Cố Tử Yên cắn ngón tay cái.
Lúc đầu cô ta yêu Phó Kình Hiên, ngoại trừ ngoại hình của Phó Kình Hiên là năng lực của anh, anh có thể cho cô ta sống cuộc đời vinh hoa phú quý, nhưng nếu như anh biến thành đồ ngốc, vậy thân phận người đứng đầu nhà họ Phó, chủ tịch tập đoàn cũng sẽ mất đi, Phó Kình Duy sẽ nhận lấy vị trí đó.
Vậy cô ta gả cho anh thì được gì nữa?
Xem ra cô ta không thể lại thôi miên Phó Kình Hiên, nếu không thì mọi chuyện hỏng bét, lại có thêm một người chồng ngốc nữa.
Cố Tử Yên nghĩ vậy thì không còn sợ hãi Thời Trạch, tức giận nói: “Thời Trạch, lúc trước anh thôi miên Phó Kình Hiên, tôi đã hỏi anh tác dụng thôi miên trong bao lâu, anh nói là cả một đời, nhưng bây giờ anh ấy đã biết không yêu tôi mà yêu Bạch Dương, điều này chứng tỏ anh ấy đã giải được thôi miên của anh, Thời Trạch, anh giải thích thế nào?”
Thời Trạch nhìn tấm hình trên bàn làm việc của mình, trong tấm hình là một chàng trai có dáng dấp giống với anh ta.
Cho nên người trong hình là ai, không cần nói cũng biết.
Thời Trạch vuốt ve khuôn mặt Thời Khiêm trong tấm hình, giọng nói vẫn lạnh nhạt, không hề có cảm xúc: “Tôi đã nói với cô tác dụng thôi miên là cả một đời, nhưng tôi cũng đã nói với cô thôi miên không phải là phép thuật, cũng có nhược điểm, tôi thôi miên cho Phó Kình Hiên, khiến anh ta kiên định chắc chắn cô là Phong Diệp, chỉ khi nào có người nói với anh ta hoặc là anh ta vô tình phát hiện cô không phải là Phong Diệp, vậy thì thôi miên trên người sẽ yếu đi, dần dần biến quay về con người thật của mình.
Cố Tử Yên im lặng, không nói gì.
Bởi vì anh ta thật sự đã nói với cô ta.
Cho dù trên người Phó Kình Hiên có thôi miên, cô ta cũng sợ hãi anh phát hiện mình giả mạo.
“Thời Trạch, không phải sáu năm qua anh luôn âm thầm theo dõi Phó Kình Hiên sao, anh có biết anh ấy phát hiện ra tôi không phải là Phong Diệp thế nào? Có người nói với anh ấy không?” Cố Tử Yên nắm chặt điện thoại, cắn răng hỏi.
Nếu như là có người nói với Phó Kình Hiên.
Cô ta nhất định làm cho người đó đau khổ đến chết!
“Không phải, không ai nói cho anh ta cả, tai nạn xe làm cho thôi miên trên người anh ta yếu đi, cho nên anh ta tự phát hiện ra sơ hở trên người cô” Thời Trạch không thay đổi sắc mặt nói.
Cố Tử Yên chỉ cảm thấy hơi hoang đường.
Cô ta không ngờ nguyên nhân lại là tai nạn xe!
Nếu cô ta biết sớm thì tiệc tối hôm đó đã không đi theo ba về nhà họ Cố, mà ở bên ngoài khách sạn chờ Phó Kình Hiên, nói không chừng Phó Kình Hiên sẽ không xảy ra tai nạn xe, bây giờ bọn họ sẽ không đến tình trạng này!
Thời Trạch nghe trong điện thoại không có tiếng động thì cúp máy.
Đến khi Cố Tử Yên lấy lại tinh thần, còn muốn lại hỏi thêm, lúc này mới phát hiện cuộc gọi đã kết thúc.
Cô ta tức giận không thôi, nhưng lại không dám gọi lại cho Thời Trạch, chỉ có thể giận dữ dậm chân.
Đúng lúc này, điện thoại trong tay cô ta lại vang lên.
Cố Tử Yên cúi đầu nhìn qua, là Lâm Diệc Hàng.
“Alo” Cố Tử Yên nghe máy.
Giọng của Lâm Diệc Hàng truyền đến: “Vừa rồi cô nói chuyện với ai mà lâu như vậy?”
“Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến anh. Giọng Cố Tử Yên không vui trả lời.
Trong mắt Lâm Diệc Hàng lóe lên tia u ám, nhưng nhanh chóng biến mất không còn gì nữa, anh ta đẩy mắt kính rồi mở miệng: “Bạch Dương đã đến đường Bắc Tân, không phải cô muốn tận mắt chứng kiến kết cục của cô ta sao, mau tới đây đi”
Cố Tử Yên nghe nói như thế, lửa giận trong lòng lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ hào hứng.
Đúng vậy, Phó Kình Hiên biết được mình yêu Bạch Dương thì thế nào, muốn theo đuổi lại Bạch Dương thì sao?
Chỉ cần Bạch Dương không còn sạch sẽ, cả thế giới nhìn thấy video đó, cô ta không tin anh có thể không có khúc mắc.
“Tôi lập tức tới đây” Cố Tử Yên nói xong thì cúp điện thoại, đi về phía xe của mình.
Một bên khác, trên xe Maybach.
Trợ lý Trương nhìn người đàn ông đang nhắm mắt ở ghế sau qua kính chiếu hậu.
Sắc mặt người đàn ông u ám, trên thân tỏa ra khí lạnh làm cho bầu không khí trở nên vô cùng ngột ngạt.
Trợ lý Trương kéo cà vạt, cuối cùng không nhịn được, ho nhẹ một tiếng hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh không định hủy bỏ hôn ước với Cố Tử Yên sao?”
Phó Kình Hiên ngước mắt: “Tôi nói không hủy bỏ hôn ước lúc nào?”
“Vừa rồi anh nói tôi biết rồi, không phải là ý này sao. Trợ lý Trương trả lời.
Phó Kình Hiên cười lạnh: “Chẳng qua tôi chỉ muốn ứng phó với cô ta mà thôi, cậu tưởng thật sao?”
“Hả?” Trợ lý Trương kinh ngạc: “Ứng phó thôi à, tôi còn tưởng anh đồng ý thật, nhưng vừa rồi mấy lời của cô ta làm cho tôi khiếp sợ, không ngờ hiện tại trái tim trong người anh lại là của Thời Khiêm ”
Phó Kình Hiên đưa tay sờ lên lồng ngực của mình, sắc mặt u ám.
Anh cũng không ngờ được.
Nhưng anh không biết cũng rất bình thường, người được hiến không biết người hiến là ai.
Sắc mặt trợ lý Trương thay đổi: “Tổng giám đốc Phó, chẳng lẽ anh nghi ngờ Thời Khiêm chết không phải là chuyện ngoài ý muốn sao?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất