Bà cụ càng nghĩ càng hận. 

Quả nhiên là nhà họ Cố chẳng có ai là tốt đẹp cả. 

Phó Kình Hiện nhắm mắt, che đi thần sắc của mình: “Là do cháu sai, cháu không nhận ra. 

Anh không định nói cho bà biết chuyện anh bị thôi miên. 

Bà lớn tuổi thế rồi, biết chuyện thì sẽ xảy ra chuyện mất. 

“Hầy.” Bà cụ thở dài, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Phó Kình Hiên : “Vậy giờ cháu khẳng định phải giành Dương Dương về đúng không?” 

“Vâng!” Phó Kình Hiên hơi hé mắt, gật đầu nói: “Cháu yêu cô ấy bao nhiêu năm như thế sao có thể can tâm buông tay cho được. Cô ấy chỉ có thể là của cháu!” 

Ba chữ “chỉ có thể” anh nghiến răng nghiến lợi mà nói. 

Đồng thời cũng cho thấy anh nhất định phải làm được. 

Bà cụ im lặng trong giây lát, cuối cùng vẫn đứng về phía Phó Kình Hiên . 

Dù sao cũng là cháu trai ruột của mình mà. 

Tất nhiên là bà ta hy vọng cháu mình có thể sống tốt. 

“Nếu cháu đã quyết định như thế thì hãy lấy ra tất thảy thành ý và thật lòng của mình mà lay động Dương Dương để Dương Dương tha thứ cho cháu. Tất nhiên, cháu không được bắt ép con bé. Nếu không thì bà đây cũng không nhớ cháu là cháu mình đâu!” Vẻ mặt bà cụ nghiêm túc nhìn Phó Cảnh. 

Ánh mắt Phó Kình Hiên nghiêm túc đối mặt với bà: “Dạ!” 

“Vậy cháu nghỉ ngơi cho khoẻ đi. Bà về trước đây.” Bà cụ chống gậy đứng dậy. 

Má Phùng vội vàng đỡ bà cụ đứng dậy 

Hai người già cả đi ra khỏi phòng dưới ánh mắt của Phó Kình Hiên. 

Ở ngoài phòng bệnh, bà cụ bảo má Phùng đi trước rồi lấy di dộng ra bấm số của Bạch Dương. 

Con cháu đều là nợ... 

Chỉ chốc lát sau đầu dây bên kia đã tiếp điện thoại, giọng Bạch Dương vang lên ở đầu dây bên kia: “Bà ạ, đã muộn thế này rồi mà bà còn gọi thế này có chuyện gì không ạ?” “Dương Dương à, có phải bà làm phiền cháu lúc cháu đang ngủ không?” Bà cụ mới nhớ ra giờ đang là nửa đêm, vội vàng xin lỗi. 

Bạch Dương bật đèn lên, ngồi dậy, tựa vào đầu giường, đáp lại: “Không sao ạ, cháu mới vừa chợp mắt thôi chứ chưa ngủ say ạ. 

“À thế hả. Bà cụ gật đầu, rồi lại có vẻ chần chờ. 

Bạch Dương nghe thì nhận ra là bà muốn nói chuyện gì đó, cười nhẹ rồi nói: “Bà ơi, bà muốn nói gì cứ nói đi ạ, cần gì phải khách khí với cháu nữa. 

Bà cụ xoa đầu gậy chống, cười khổ: “Là như thế này Dương Dương à, Kình Hiền nói... 

Bạch Dương vừa nghe đã biết, nhắm mắt lại, nói: “Bà ơi, bà muốn nói là Tổng giám đốc Phó yêu cháu hay sao?” 

“Dương Dương, sao cháu lại biết?” Bà cụ kinh ngạc, trợn tròn mắt ngạc nhiên. 

Bạch Dương nhếch mép, nói: Bởi vì ba giờ trước Tổng giám đốc Phó đã nói với cháu rồi ạ. 

“Vậy Dương Dương cháu nghĩ thế nào?” Bà cụ hỏi. 

Bạch Dương lắc đầu, trả lời: “Cháu chẳng nghĩ thế nào cả. Chỉ là cháu thấy giả dối quá. Cháu kết hôn với anh ta sáu năm trời, từ xưa tới nay anh ta chưa bao giờ yêu cháu cả, sau khi ly dị rồi cũng không. Xong tự dưng hôm nay gọi tới bảo với cháu là anh ta yêu cháu. Cháu nói thật cho dù là ai đi nữa cũng sẽ chẳng tin được đâu. 

“Đúng thật. Bà cụ cảm khái: “Nhưng mà Dương Dương này, Kình Hiên nó không lừa cháu đâu. Nó nói thật đấy, nó thật sự yêu cháu mà” 

Bạch Dương thì chỉ nghĩ bà cụ vẫn chưa từ bỏ ý định kết đôi cô với Phó Kình Hiên, lấy tay xoắn tóc nói: “Vâng bà ạ. Giờ không còn sớm nữa. Bà cũng lớn tuổi rồi nên mau đi nghỉ ngơi đi chứ đừng thức khuya nữa ạ. Cháu thấy hơi mệt rồi ạ. Hôm khác cháu sang thăm bà. Chúc bà ngủ ngon ạ. 

Nói rồi cô cúp điện thoại luôn. 

Bà cụ lấy điện thoại xuống, thở dài bất đắc dĩ. 

Má Phùng hỏi: “Mợ chủ không tin sao ạ?” 

“Ai mà tin chuyện đó được. Bà cụ cười khổ nói tiếp: “Dương Dương chắc là không muốn nói về chuyện này cho lắm. Lần đầu tiên thấy con bé cúp điện thoại tôi nhanh như 

thế” 

Má Phùng cười nói: “Thật vậy, trước đây cậu chủ đối xử với cô chủ thế nào. Mợ chủ không tin cũng bình thường thôi! 

“Tôi còn định nói giúp Kình Hiên một hai câu, nhưng giờ nhìn thì thấy bà già này nói cũng không hay cho lắm. Thôi thì sau này cứ để cho nó tự ra tay lay động Dương Dương đi thôi.” Bà cụ cất di động đi, giọng bất đắc dĩ. 

Má Phùng lại đỡ bà: “Thôi bà đừng quan tâm tới nữa ạ. Đây là chuyện của mợ chủ với cậu chủ, cứ để cho hai người họ xử lý đi ạ. 

“Ừ bà nói cũng phải, người trẻ tuổi làm chuyện của người trẻ tuổi. Bà cụ này đã quan tâm nhiều quá rồi, có khi lại bị chúng nó cười chê. Thôi, về đi thôi.” Bà cụ cười nói. 

Ở Vịnh Tiên Thủy, Bạch Dương để điện thoại xuống, lông mày xinh đẹp nhíu thật chặt. 

Ba tiếng trước, Phó Kình Hiên tìm đến tận cửa tỏ tình với cô. Giờ bà cũng gọi tới nói với cô như thế. 

Rốt cuộc là Phó Kình Hiên muốn làm cái gì? 

Nếu như là muốn chỉnh cô thì việc gì phải lôi cả bà cụ vào đây. 

Cô đang suy nghĩ thì Bạch Dương chợt thấy đối diện cửa sổ sát đất lóe lên ánh sáng. 

Ánh sáng kia rất là sáng, thậm chí còn chiếu thấu luôn cả rèm cửa sổ. 

Chuyện gì đây? 

Bạch Dương vén chăn lên, xuống giường, đi đến cửa sổ sát đất, kéo “xoẹt” một cái mở rèm ra. 

Vừa kéo rèm một cái thì bị dọa cho hết hồn. Hét toáng mọt cái rồi vội lùi ra sau hai bước. 

Thấy treo ngoài cửa sổ là một cái đầu lâu khô khốc, cực kỳ dọa người. 

Nhưng chỉ giây lát thôi Bạch Dương đã biết là giả rồi. Hóa ra chỉ là hình chiếu chiếu lên kính mà thôi. 

Vừa nhận ra được như thế cô thở phào. Nỗi sợ cũng dần dần biến mất, thay vào đó là sự tức giận! 

Đây đã là lần thứ hai rồi! 

Lần trước cô còn tưởng là mình nhìn nhầm cơ. 

“Hừ.” Bạch Dương nhắm mắt, thở dài sau đó mở cửa đi ra ngoài nhìn. 

Cô muốn xem xem rốt cuộc là ai làm! 

Cô đứng ở trên ban công, Bạch Dương cúi đầu nhìn xuống. 

Người ở dưới phát hiện cô đi ra, vội vàng tắt máy chiếu đi, giấu nó vào trong quần áo, kéo mũ cúi đầu, chạy thật nhanh. 

Người đó chạy quá nhanh, hơn nữa tầng mà Bạch Dương ở khá là cao, nên không nhìn rõ được chân dung người kia ra sao mà chỉ có thể dựa vào thân hình đoán người đó là đàn ông. 

Cô không biết đây là đùa dai hay là cố tình đe dọa nữa. 

Nhưng cô chắc chắn sẽ không bỏ qua cho người kia như thế. 

Nghĩ đến đây, cô xoay người đi vào trong phòng, gọi cho quản lý tòa nhà kể lại chuyện vừa rồi. 

Bên quản lý tòa nhà vội vàng phải đội an ninh đi tìm người kia. 

Nhưng thật đáng tiếc, người kia đã chạy mất từ lâu, không bắt được. 

Bạch Dương cũng không thất bất ngờ gì với kết quả này. Cô đã đoán được ngay từ đầu là sẽ như thế nên cô bảo bên quản lý tòa nhà báo cảnh sát, giao chuyện này lại cho cảnh sát xử lý. 

Ồn o ào một chập như thế, cơn buồn ngủ của Bạch Dương bay biến đi đâu hết. Cho đến tận hơn nửa đêm mới miễn cưỡng chợp mắt được. 

Nhưng mà sáng sớm ngày hôm sau đã bị điện thoại đánh thức. Người gọi tới chính là Lâm Diệc Hàng . 

“Có chuyện gì?” Bạch Dương còn không thèm đi giày, chân trần đi trên thảm, vừa đi vào phòng tắm vừa nói với giọng lạnh lùng. 

Lâm Diệc Hàng cũng không thèm để ý đến thái độ lạnh nhạt của cô, hỏi nhẹ nhàng: “Không phải là lần trước cô nghe thấy tôi với Cố Tử Yên bàn với nhau sẽ giở trò với cô hay sao? Hôm nay chính là cái ngày tôi bắt đầu giở trò đó. Nhưng mà cô cứ yên tâm, người tôi “ra tay” không phải là cô mà là Cố Tử Yên. Cô có hứng thú đến đây xem chút không?” 

Bạch Dương híp mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh định đối phó với Cố Tử Yên thế nào?” 

Lâm Diệc Hàng cũng không lừa cô mà nói thẳng: “Cố Tử Yên định sai người đến làm nhục cô rồi quay video lại đăng lên mạng và một số web đen, phá hủy cô hoàn toàn luôn.” “Cái gì?” Bạch Dương nhíu mày thật chặt 

Chẳng những muốn làm nhục cô mà còn muốn quay video lại đăng lên mạng. 

Ác độc như thế đúng là khiến cho người ta thán phục. 

Lâm Diệc Hàng nghe thấy tiếng thở gấp gáp của cô thì cũng hiểu là giờ cô tức giận thế nào. Anh ta đẩy gọng kính, an ủi: “Yên tâm đi. Như những gì tôi vừa mới nói thì tôi chắc chắn sẽ không làm gì cô cả, tôi sẽ làm như thế với cô ta. 

Bạch Dương mím môi: “Vậy à? Thế thì tôi đợi tin tốt từ anh” 

“Cô không đến xem chút sao?” Lâm Diệc Hàng nhíu mày. 

eyJpdiI6Ilg0ZUtCcTFkV1hydU8zZTlcLytqOUZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IndNV2FoSm9iTUZzRHEydVI0SnhJaWN5UnlzcmlTUkdPWFNmNEF3cVwvcmd3MFc3ZTdYYldQRXlwSHhuUzhCOE1FVzZcL2dyYlZzdFV5SUMrbDRveUNXUU9qTlwvT3N0dkpheEEzQnFXV3pqM1pYMlFWYjkzYm1uVjFzWFNsV1NqQ3VOaW0wa2VYZkdoMUpzaDVRMUtJQVcrcXpFNkI2RlhQT09hTGVWVVFSXC9CMlVBano1VFJPMmtGZmNIWmRIaXpiNzZWVk1mdWJuTDJkZmRuRVNjNjFDc1B1anlzbENTNXpSeTR4QlNiTGlPNEN0UkZVdjZvcVhCVkVaXC91cWhwRDZnaXV1RFVQVmVBcHhnc2NUNmZtODZyZFE9PSIsIm1hYyI6IjI0YWI2N2ZmY2U3YWNhNDczNjQ5ZDZhODc3MjM3NzY2OWQ4ZWVkM2U4ZjdkNzNiZjk0N2NjNWQyMzg1YjRmZWIifQ==
eyJpdiI6IjA0UGczZHR6T0tkQkFLZG9VS0pHVHc9PSIsInZhbHVlIjoibUk3VWh1RE0reDRERzhEeFdcL2Z4c1BsODFsdWlEalAwRnVNU055TTMyN2RQY0xsM0N2VUNueit4MUdWSGVYNCtaZUVOMEhWU3Rjb1pLaHdXcGZKYitjU0ppNzdRNVNuUEZYdVpmNHJLKzN2bXkzcmxnMFpFSGIyQ0xneXFuWVVLeld2ZmM2b3JlZlpkSVlwY2QzTktBNjFhSTdTUU9kdWNNZ1N5WVBJN0tuSjZmZWl6OGZPTWJhSDZwdXphelZpMzdXbDJONTc1aldBNmdvNStpcDZoeEdYN3BPdFlxUTZKN3M0U2hzSnE4eElwREJDQmNXeEh3dEhiVm8xa0lMZzJ3K0ZBbTVYcFlrdVpwcURvT3hNMndWclhhajZrQjRMUmZUanhGOVZVR1BqeXJjS1FLT1Z6UFUwbzB5KzRLYjZZR1pnaEhZeGNYT1lGdWJCM2hNRlRqZFRcLzRkRit1UFMxMVRZaVwvU29zMW10a3dHTnNEVlhtN2NqTmFqWUwrbUFCMW1wSjJtSFBVOENTWGF5TUtab3JiV3B6Wmw4b09nWmhyREpvYWFBZnA3S1dqTlhpY1hJcWJYYjcyV1Q1R2dteSIsIm1hYyI6ImRkZjM4ZjBlYzQxOTA1Y2Y1MWI2MGVjN2VhMjI1NGFhMTg1ZWQ0OGFkMTY0NTAzMjQzYzY2ZWVhNDAxYTJkMTcifQ==

Lâm Diệc Hàng thở dài đầy tiếc nuối: “Được rồi. Tôi còn định để cho cô chứng kiến kết cục của Cố Tử Yên cơ. Nhưng cô nói thế cũng đúng, chuyện như thế sẽ làm bẩn mắt người nhìn. Thôi tôi cúp trước đây. Chuyện xong rồi thì tôi sẽ báo lại cho cô sau.

Advertisement
x