Đáy mắt Phó Kình Hiên tối sầm: “Đúng là tôi đã hứa với cậu, thế nhưng tôi chỉ hứa là không ngăn cản cậu, đâu có hứa không tái hôn với Bạch Dương” 

“Anh..” Trình Minh Viễn tức giận đến nỗi mặt cũng biến dạng. 

Nhưng chẳng bao lâu, anh ta đã bình tĩnh trở lại: “Được, đúng là Phó Kình Hiên anh lươn lẹo giỏi thật đấy, thế nhưng anh nói tái hôn là tái hôn à? Anh cho rằng Bạch Dương sẽ đồng ý ư?” 

Bờ môi mỏng của Phó Kình Hiên giần giật, không nói được gì. 

Trình Minh Viễn thấy vậy thì nở nụ cười mỉa mai, nói: “Anh xem, chính anh cũng không đủ tự tin để trả lời câu hỏi này, em sẽ trả lời anh, Bạch Dương sẽ không tái hôn với anh đâu, bởi thế anh vẫn nên bỏ cái suy nghĩ không thực tế đó đi. 

“Tại sao cậu lại cho rằng Bạch Dương sẽ không tái hôn?” Phó Kình Hiên vô cảm nhìn anh ta. 

“Chỉ bởi tất cả những gì anh đã làm với Bạch Dương suốt sáu năm qua!” Trình Minh Viễn khoanh tay lại, nói bằng giọng lạnh lùng: “Anh dùng bạo lực lạnh với Bạch Dương trong sáu năm qua, chắc hẳn anh vẫn chưa quên đâu nhỉ? Thế nên anh có tư cách gì để tái hôn với cô ấy? Chỉ vì anh nhận ra mình yêu cô ấy ư? Phó Kình Hiên, anh không cảm thấy chuyện này nực cười quá à?” 

Nghe những lời châm chọc của anh ta, Phó Kình Hiên siết chặt nắm đấm. 

Đúng, anh không phủ nhận những gì anh đã làm với Bạch Dương trong quá khứ. 

Thế nhưng bây giờ anh đã biết sai rồi, anh sẽ bù đắp cho cô gấp bội. 

Trình Minh Viễn không biết Phó Kình Hiên đang nghĩ gì, anh ta day day huyệt Thái Dương, nói: “Kình Hiên, nói thật nhé, em cảm thấy anh chẳng xứng với cô ấy chút nào, anh biết không? Lúc anh không yêu cô ấy, anh xem cô ấy như không khí, lúc anh phải lòng cô ấy rồi, anh lại muốn đuổi theo níu kéo cô ấy, anh coi Bạch Dương là gì chứ? Món đồ chơi gọi là đến, đuổi là đi à?” 

Phó Kình Hiên không được vui cho lắm, híp mắt nói: “Đây chỉ là suy đoán của cậu mà thôi!” 

“Đúng, đây là suy đoán của em, thế nhưng cách anh làm không phải như thế à? Anh không yêu Bạch Dương, tại sao anh lại đồng ý kết hôn với Bạch Dương, Bạch Dương người ta nói, chỉ cần anh từ chối, cô ấy sẽ không ép buộc anh, song anh đã không từ chối, không phải ư?” 

Trình Minh Viễn nhìn anh: “Nếu anh không từ chối, thì khi đó chính anh tự nguyện, vậy mà sau khi kết hôn, anh lại chẳng quan tâm đến Bạch Dương chút nào, mặc cho cô ấy bị người thân anh khinh thường bắt nạt, thậm chí chính anh cũng nằm trong số người bắt nạt cô ấy, lúc đó cô ấy yêu anh biết bao, thế nên thái độ của anh với Bạch Dương khiến cô ấy đau lòng thế nào, anh có biết không?” 

Phó Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng, không nói gì. 

Anh biết, đương nhiên là anh biết. 

Anh còn nhớ rõ hồi mới vừa kết hôn, ánh mắt cô dành cho anh rạng rỡ nhường nào, tựa như lấp lánh ánh sao, thế nhưng dần dần, những tia sáng trong mắt cô biến mất, đổi thành một mảnh tro xám ngắt, ngay cả con người cô cũng trở nên trầm lặng u tối. 

Song vào giờ phút ấy, anh đã làm những gì? 

Chẳng hề quan tâm vì sao cô lại trở nên như vậy, trái lại còn cảm thấy bực bội khi nhìn cô! 

Chính anh là người có lỗi với Bạch Dương 

Nghĩ vậy, Phó Kình Hiên chỉ cảm thấy trái tim đau đớn khôn nguôi như kim đâm. 

Thấy Phó Kình Hiên không nói lời nào, Trình Minh Viễn thở dài: “Anh cho rằng những tổn thương anh gây ra cho Bạch Dương chỉ có thế thôi sao?" 

Mí mắt Phó Kình Hiên khẽ run. 

Trình Minh Viễn lại nói: “Khi Cố Tử Yên vừa mới tỉnh lại, vậy mà anh lại bắt Bạch Dương dọn ra khỏi dinh thự nhà họ Phó, chỉ để nhường chỗ cho Cố Tử Yên, lúc ấy hai người vẫn chưa ly hôn còn gì, Bạch Dương vẫn là vợ của anh, anh bắt người vợ danh chính ngôn thuận của mình nhường chỗ cho kẻ thứ ba, hành động quá đáng như thế, ngay cả những tên ăn chơi trác táng như Lý Trấn Nam cũng không làm được, người tiếp nhận tinh hoa giáo dục như anh lại làm được. 

Nói đến đó, anh ta vẫn thấy khó hiểu mà nở nụ cười: “Kình Hiên, anh có biết lúc em nghe chuyện này em hoài nghi ra sao không, thậm chí em còn nghi ngờ anh bị ma nhập đấy, hơn nữa điều quan trọng nhất là, anh làm như vậy, không thể nghi ngờ là đã cắm dao vào lòng Bạch Dương rồi. 

“Đó không phải là ý của anh!” Phó Kình Hiên bỗng nhiên ngước mắt đáp lời. 

Thế nhưng chính anh cũng rõ ràng, dù cho có phải bị thôi miên hay không. 

Từ đầu đến cuối anh không có cách nào phủ nhận, anh thật sự đã làm những việc này. 

Trình Minh Viễn lắc đầu: “Cho dù có phải ý của anh hay không thì bây giờ nói những lời này đâu có ích lợi gì, mấy tháng qua, Cố Tử Yên liên tục hãm hại Bạch Dương, không phải anh vẫn cứ bình chân như vại không làm bất cứ chuyện gì à? Thế nên anh còn mặt mũi nào mà theo đuổi Bạch Dương, tái hôn với Bạch Dương? Kình Hiên, anh buông tha Bạch Dương đi, vất vả mãi cô ấy mới hết tình cảm với anh và về là chính mình, anh không giúp cô ấy được ư?” 

“Cậu nhiều lời với tôi như vậy, đây mới là mục đích thật sự của cậu chứ gì, cậu muốn tôi buông tay, không ngáng đường cậu theo đuổi Bạch Dương” Phó Cảnh Đỉnh cười nhạo 

nhìn anh ta. 

Trình Minh Viễn cúi đầu, khẽ cười: “Anh nói không sai, đó thật sự là mục đích của em, nhưng hơn thế nữa, em cảm thấy bất bình thay cho cô ấy, vả lại, Phó Kình Hiên, anh chắc chắn sau khi anh và cô ấy tái hôn, anh có thể bảo vệ cô ấy thật tốt ư? Mẹ anh, Cổ Tử Yên, và cả nhà họ Cố, trừ khi anh loại bỏ toàn bộ đám người này, nếu không anh sẽ chẳng bảo vệ nổi cô ấy, anh sẽ chỉ khiến cô ấy chịu tổn thương một lần nữa, thế nên anh cứ ngẫm lại cho thật kỹ đi” 

Dứt lời, Trình Minh Viễn vỗ vỗ vai anh, nói lời tạm biệt. 

Lúc đi đến cửa, Trình Minh Viễn nhìn thấy bà cụ Cố và má Phùng, thoáng ngạc nhiên mấy giây, sau đó định cất tiếng chào hỏi. 

Bà cụ Cố lắc đầu với anh ta. 

Trình Minh Viễn hiểu ý của bà, rời đi. 

Lúc này bà cụ Cố mới đẩy cửa phòng bệnh đi vào, gọi: “Kình Hiên 

“Bà nội, bà tới rồi ạ. Phó Kình Hiên buông bàn tay đang xoa bóp ấn đường, lên tiếng bằng chất giọng khàn khàn. 

Bà cụ Cố ngồi xuống cạnh giường bệnh: “Thằng nhóc Trương Trình kia nói cháu bị sốt, thế nên bà đến đây xem cháu thế nào, không ngờ lại nghe được cuộc trò chuyện giữa cháu và thằng nhóc nhà họ Trình, Kình Hiên, cháu thật sự Dương Dương à?” 

“Cháu yêu cô ấy, vẫn luôn yêu cô ấy, chỉ yêu một mình cô ấy.” Phó Kình Hiên rũ mắt trả lời. 

Cho dù là Phong Diệp, hay Bạch Dương, vẫn chỉ có một người. 

Anh yêu Phong Diệp trước, sau đó yêu Bạch Dương. 

Cùng một người, anh phải lòng đến hai lần! 

Bà cụ Cố nghe câu trả lời của Phó Kình Hiên, gương mặt bà không hề lộ vẻ ngạc nhiên, như thể bà đã biết từ lâu. 

Lòng Phó Kình Hiên trùng xuống. 

Quả nhiên, tất cả mọi người đều biết, người anh yêu là Bạch Dương, thế nhưng không một ai nói với anh. 

Nếu như có ai đó nói với anh, phải chăng anh sẽ nhận ra lòng mình sớm hơn một chút, nhận ra mình bị thôi miên sớm hơn một chút. 

Phó Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng, nghĩ. 

Bà cụ Cố thở dài: “Trước đó bà đã nói với cháu rồi, để cháu đừng hối hận, cháu nói cháu sẽ tuyệt đối không hối hận, vậy mà bây giờ.. 

Phó Kình Hiên chỉ cảm thấy khuôn mặt mình, như bị ai đó tát mạnh một phát, vừa đau lại vừa rát. 

Đúng vậy, trước khi bà nội đã từng khuyên nhủ anh, để anh đừng ly hôn, chung sống hòa thuận với Bạch Dương, thế nhưng anh chẳng thèm để vào tai, bà nội bảo anh đừng hối hận, lúc ấy anh rất kiên định mà rằng, cháu sẽ không hối hận. 

Song bây giờ, anh thật sự hối hận.. 

Trái tim của Phó Kình Hiên đau đớn đến mức khó chịu... 

Bà cụ Cố đã nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của anh, vỗ vỗ mu bàn tay anh, nói: “Kình Hiên, bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi, nghe lời thằng nhóc nhà họ Trình, buông tay 

đi." 

“Không!” Biểu cảm của Phó Kình Hiên vừa hung ác vừa nham hiểu từ chối: “Cháu yêu cô ấy mười mấy năm, sao cháu có thể buông tay” 

“Mười mấy năm? Không phải cháu mới quen Dương Dương từ sáu năm trước à? Lấy đâu ra mười mấy năm?” Bà cụ Cố chẳng hiểu ra làm sao. 

Phó Kình Hiên siết chặt tay, nhìn bà: “Bà nội, Bạch Dương mới chính là người bạn qua thư của cháu. 

“Cái gì?” Bà cụ Cố hoảng hốt: “Dương Dương là người bạn qua thư của cháu, vậy thì Cố Tử Yên là giả ư?” 

“Vâng!” Nhắc đến Cố Tử Yên, ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên vẻ giận dữ uất hận, cắn răng trả lời: “Cô ta giả dạng Bạch Dương!” 

Qua một lúc lâu, bà cụ Cố mới lấy lại được bình tĩnh, bà vỗ vỗ ngực, nói: “Bảo sao Cổ Tử Yên còn chẳng biết loài hoa mà cháu thích, hóa ra là hàng giả, cháu cũng thật là, ngay cả bạn qua thư thật hay giả mà cũng không phân biệt nổi, vậy mà cũng quản lý được một cái tập đoàn lớn như vậy!” 

eyJpdiI6Ing5cmJRTXlkVUZIUnNBeGVvSXR5Z2c9PSIsInZhbHVlIjoiWXVJQmdxcmFlSnNrMUpCZHpRcUx0ZmJ6VEVUODNRdGJpT1VuWjVIR3lCR1JyZHZ4NXNkQ0U2cyswQVhsTFJHRGdlTm9YSVJuUHJJRDZJV1BHODh6aE0wK2VjRUZuXC9TWUJKRHNZNE1pZ1dZRE12QkJmZnBZUnZYOXVnQXdQTmsxNnkzdVNzNDJuQTRndE9ITnRrZElhbjJOQXVuRFlyRmFmMHB2Q0w3ZVk0d3ZYWEdoVkxQMHJQWkp4UFlJWGo4alhMNDhoWVZwbCtlQko0XC96bHp2ZCtnPT0iLCJtYWMiOiI5ZmYyNzI5N2UwZmViZDQyNDk4ZTA0Nzg2MjBiYWU4NDhhYzdjMGVhZTdmMGJiYzIyMWVjNGE2YTk1NzA5ZGZlIn0=
eyJpdiI6IjMwZGlMSHBtVTNXbUI4SXlMaTJJWlE9PSIsInZhbHVlIjoiK0ZQTHZmNDZVbDk1dEFPR2h3VzExYU1sV1hxSlB0bFQ4dWhmbEcxUG9DTXZCbW53dWdxU1JpaW9VUGE5d0ExOTJZdXNpZGVVK0U4M0JSSVwvVFIwRTRVazh0ZHJhTXV3bzRZNDFITU1PZThBaGxqNDgzZFJOaFBqVGIwd1FwYWd0TEp6Sk1sWHoySTJLZEh6RmVJclRGZ1E0VTdFeGJURDBsTUJpNUhNc0pCTTRuTWJLbGlrOE9ZZnVkM3ZWaGhHZXNZZ2xZRG5cLzFwTVwvV0JwZmJSNEhMWW0zY0xqU0RKemc4c21cL3NlUVVSMnBcL0dYc0tlbGc2dDgwb3FBQjdXQ29EMUFGbllJcTRqdmo0QlwvTG9NbzhjQkREWkFnK0wzVWZzTTNXZHRmWFRPMFYxRGxJWEQ0UE5yWUY5a2dyTXlGNWt0dGxtc0g5UjZRdVFLKytkYm5cL3hyODJ4KzJFQUdkRWZTd241cmFKTkZoaz0iLCJtYWMiOiJjMjYzMGY0MThlODNlZDJhMTNiMmMyOTQxOTJjOGVmMDFhYWE5MTNmODQ2OGEwN2RmZjdkMjQ0ZmIwMTU1YWY5In0=

Kình Hiên cũng là đứa dại đột, không phân biệt được thật giả, nếu Kình Hiên nhận ra Dương Dương mới là hàng thật sớm hơn một chút, có lẽ con của Kình Hiên và Dương Dương đã chạy lon ton được rồi.

Advertisement
x