Anh ta nói đến đây thì bỗng nhiên thở dài: “Hiện tại sáu năm trôi qua, có lẽ trình độ của đàn anh đã cao hơn sư phụ” “Cho nên tại sao Cổ Tử Yên lại quen biết nhà thôi miên lợi hại như vậy?” Phó Kình Hiên nhìn anh ta.
Lâm Diệc Hàng tiếp tục xoay dao giải phẫu: “Không phải tôi đã nói sao, tôi không biết, mà tôi cũng rất tò mò.
Phó Kình Hiên nhìn anh ta không giống như nói dối, nhíu mày lại.
Ngay cả Lâm Diệc Hàng cũng không biết, xem ra Cố Tử Yên đúng là không đơn giản.
Lúc này trợ lý Trương quay về.
Phó Kình Hiên nói anh ta đi điều tra đàn anh Lâm Diệc Hàng, cũng nói cho anh ta biết đàn anh của Lâm Diệc Hàng là người đàn ông thần bí kia.
Lâm Diệc Hàng nhìn thấy tất cả, cũng không ngăn cản.
Quan hệ của anh ta và đàn anh không tốt lắm.
Cho nên sao anh ta có thể ngăn cản Phó Kình Hiên điều tra đàn anh chứ.
Trợ lý Trương lại rời đi, Phó Kình Hiên nhìn về phía Lâm Diệc Hàng: “Bây giờ anh khống chế thôi miên và hiện tượng Ideomotor trên người tôi đi” “Đương nhiên là có thể, tôi muốn ra giá gấp đôi, dù sao đây là việc tư, nếu như bị bắt thì sẽ bị trừ tiền lương” Lâm Diệc Hàng suy nghĩ rồi cười nói. Phó Kình Hiên liếc anh ta một chút: “Sẽ không làm cho anh thất vọng.”
“Vậy là tốt rồi. Anh ta cất dao giải phẫu.
Một tiếng sau, Lâm Diệc Hàng búng tay một cái, Phó Kình Hiên lập tức tỉnh lại.
Lúc anh mở mắt ra thì có thể cảm giác được trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, trong đầu cũng thông suốt.
Anh biết Lâm Diệc Hàng đã khống chế thuật thôi miên và hiện tượng Ideomotor trên người mình.
“Cảm ơn” Phó Kình Hiên nhìn về phía Lâm Diệc Hàng, nói tiếng cám ơn.
Cả người Lâm Diệc Hàng mệt mỏi ngồi trên ghế, trên mặt đầy mồ hôi: “Cảm ơn cái gì, có tiền là được, mà trước đó tôi đã nói rõ với anh, tôi chỉ tạm thời giúp anh khống chế lại, nhưng chưa phá giải, cho nên chỉ cần anh không gặp mặt Cổ Tử Yên thì sẽ không ảnh hưởng”
Phó Kình Hiên ừ một tiếng, tỏ vẻ đã biết.
Nhưng một giây sau, Lâm Diệc Hàng lại ném ra một quả bom nặng ký: “Đúng rồi, vừa rồi tôi khống chế thôi miên trên người anh thì phát hiện ra anh có một đoạn ký ức bị khóa lại”
“Cái gì?” Sắc mặt Phó Kình Hiên căng thẳng.
Trí nhớ của anh vậy mà cũng có vấn đề.
Khoảng thời gian này lúc anh đau đầu, trong đầu lóe lên một số hình ảnh, chẳng lẽ là đoạn ký ức bị khóa lại?
“Anh có thể mở không?” Phó Kình Hiên trầm giọng hỏi.
Lâm Diệc Hàng hừ lạnh một tiếng: “Nếu như tôi có thể làm được thì đã sớm mở khóa cho anh, còn có thêm một khoản tiền, chờ anh bắt được đàn anh của tôi thì nói anh ta làm đi”
Anh ta xua tay, mang theo cơ thể ra ngoài phòng bệnh.
Phó Kình Hiên cúi đầu, trên mặt không biểu cảm, nhưng trên người anh tỏa ra khí lạnh, làm cho cả phòng bệnh trở nên ngột ngạt.
Anh không ngờ mình không chỉ bị thôi miên, mà người đó còn động tay động chân vào ký ức của mình.
Cố Tử Yên, cô giỏi lắm!
Một bên khác, vịnh Tiên Thủy.
Trình Minh Viễn ăn cơm xong thì chủ động dọn dẹp chén đũa.
Bạch Dương dựa vào cửa phòng bếp nhìn anh ta rửa chén: “Tôi nghĩ cậu chủ nhà giàu các anh sẽ không làm việc nhà chứ.
“Nói đùa, tôi từng đi lính, sao có thể không biết làm những chuyện này.” Trình Minh Viễn kiêu ngạo nói.
“Anh từng đi lính sao?” Bạch Dương hơi kinh ngạc.
Trình Minh Viễn đặt chén đũa đã rửa sạch vào tủ khử trùng :“Đương nhiên, tôi đi lính nhiều năm, nếu không phải bởi vì một số nguyên nhân, có lẽ hiện tại tôi đang ở trong bộ đội.
Bạch Dương nhìn anh ta nói đến một số nguyên nhân thì trong mắt lóe lên vẻ bi thương, cô cũng không hỏi lại.
Cô không phải là người thích nghe ngóng chuyện đau lòng của người khác.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Bạch Dương quay người đến phòng khách, cầm điện thoại trên bàn trà lên nghe máy.
Hai phút sau, cuộc trò chuyện kết thúc.
Trình Minh Viễn tò mò hỏi: “Ai vậy?”
“Đại sứ quán, báo cho tôi biết hộ chiếu đã được thông qua. Bạch Dương đặt điện thoại xuống bàn trà nói.
Trình Minh Viễn nhíu mày: “Cô muốn ra nước ngoài sao?”
“Phá thai.” Bạch Dương duỗi lưng trả lời.
Khóe miệng Trình Minh Viễn giật giật: “Cô đúng là thẳng thắn”
Bạch Dương cười khẽ: “Nếu không thì sao? Tôi còn quanh co lòng vòng trả lời anh à, quá mệt mỏi”
“Cũng đúng, nhưng vì sao cô muốn ra nước ngoài phá thai?” Trình Minh Viễn không hiểu.
Bạch Dương thu lại nụ cười trên mặt, nói chuyện lần trước ở bệnh viện.
Trình Minh Viễn nghe xong thì đập tay xuống bàn, vẻ mặt tức giận: “Bọn họ xem mạng người như cỏ rác!”
Lâm Diệc Hàng là bác sĩ đó.
Anh ta không có y đức, có thể làm chuyện điên rồ này.
“May là cô không sao” Trình Minh Viễn vẫn còn sợ hãi nhìn Bạch Dương.
Bạch Dương cầm ly nước lên uống một ngụm: “Đúng vậy, tôi cũng rất may mắn.
Nếu không phải Lâm Diệc Hàng kịp thời phát hiện nốt ruồi son trên cổ tay của cô.
Có lẽ cô sớm đã được đặt vào hòm chôn xuống lòng đất.
“Không thể bỏ qua chuyện này, Lâm Diệc Hàng có thể dễ dàng đồng ý giết người như vậy, tay anh ta chắc chắn không sạch sẽ, tôi phải điều tra một chút!” Trình Minh Viễn híp mắt nói.
Bạch Dương đưa ly nước cho anh ta: “Vậy giao cho anh làm.
“Yên tâm đi.” Trình Minh Viễn cười vỗ ngực nói.
Sau đó hai người nói chuyện khác, Trình Minh Viễn tạm biệt rời đi.
Anh ta rời khỏi vịnh Tiên Thủy, cũng không trở về nhà họ Trình mà là lái xe đến bệnh viện.
Phó Kình Hiên ngồi trên giường bệnh, trên tay vẫn đang truyền dịch, nhưng trên đùi anh có đặt laptop, hai tay vẫn đang đánh chữ.
Trình Minh Viễn gõ cửa một cái: “Ồ, anh bị bệnh mà còn liều mạng làm việc như vậy, tinh thần này khiến cho người ta kính nể”
Phó Kình Hiên dừng động tác trên tay, ngẩng đầu nhìn anh ta, giọng nói lạnh lùng nói: “Cậu đến làm gì?”
“Em đến thăm bệnh.” Trình Minh Viễn giơ hoa quả trong tay, nhấc chân đi vào.
Phó Kình Hiên nhíu mày: “Sao cậu biết tôi ở đây?”
“Đương nhiên là tận mắt nhìn thấy, anh ngất xỉu ở cửa nhà Bạch Dương, em còn giúp anh thúc giục trợ lý Trương, nói anh ta nhanh chóng đưa anh đến bệnh viện, thế nào, người em này rất có lòng đúng không?” Trình Minh Viễn đặt hoa quả xuống, trong mắt lóe lên ánh sáng, cười hì hì nói.
Tay Phó Kình Hiên trên bàn phím bỗng nhiên nắm chặt lại.
Sao anh không nghe ra Trình Minh Viễn đang cố ý tiết lộ mình nhìn thấy anh ở nhà Bạch Dương.
Sắc mặt Phó Kình Hiên u ám đóng máy tính lại: “Đã trễ như vậy, vì sao cậu lại đến chỗ Bạch Dương?”
Trình Minh Viễn kéo ghế ngồi xuống: “Tôi tìm cô ấy có việc, ngược lại là anh đó, đã trễ như vậy mà anh còn đến chỗ Bạch Dương, sợ là không tốt lắm đâu, anh không sợ Cổ Tử Yên biết sao?”
“Cô ta có biết hay không cũng không sao, chúng tôi sẽ hủy bỏ hôn ước” Phó Kình Hiên đặt máy tính lên đầu giường, giọng lạnh lùng nói.
Vẻ mặt Trình Minh Viễn cũng lạnh xuống: “Sau khi hủy bỏ hôn ước thì sao? Cướp lại Bạch Dương, tái hôn với Bạch Dương sao?”
Phó Kình Hiên nghe ra được vẻ tức giận trong giọng nói của anh ta, lạnh lùng nói: “Chuyện này liên quan gì đến cậu?”
“Em. . .” Trình Minh Viễn nghẹn lời, sau đó nắm chặt tay: “Phải, em thừa nhận mình nói những lời đó vì muốn ngăn cản một ngày nào đó anh phát hiện ra, sau đó đuổi theo Bạch Dương, nhưng em không ngờ ngày này lại đến, còn đến nhanh như vậy, nhưng Phó Kình Hiên, lúc đó anh đã đồng ý, bây giờ anh lại nuốt lời, anh không cảm thấy hành vi của anh rất đáng xấu hổ sao?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất