“Đúng là thật, nhưng không quan trọng, quan trọng là tôi muốn biết nhà thôi miên có thể làm cho người ta xuất hiện tình huống đau tim không?” Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm bác sĩ Tô hỏi.
Bác sĩ Tô im lặng một chút: “Tổng giám đốc Phó, anh có thể nói chi tiết được không?”
“Có thể.” Phó Kình Hiên gật đầu: “Chắc ông còn nhớ lần trước tôi kể với ông về vợ sắp cưới của mình, tôi nhất định phải đối xử tốt, cưng chiều và yêu cô ta không” “Đương nhiên!” Bác sĩ Tô gật đầu.
Sắc mặt Phó Kình Hiên đầy vẻ nham hiểm: “Nhưng hai ngày qua tôi phát hiện nếu như tôi không làm như vậy, trái tim của tôi sẽ đau đớn.
“Tôi hiểu rồi, bậc thầy thôi miên có thể làm chuyện này, nhưng tôi muốn nói cho Tổng giám đốc Phó biết, anh cảm thấy đau đớn cũng không phải đau đớn trên mặt sinh lý mà là về tâm lý” Bác sĩ Tô nhìn anh nói.
“Đau đớn về tâm lý. .” Phó Kình Hiên như có điều suy nghĩ cụp mắt xuống: “Ý của ông là trái tim của tôi không phải thật sự đau đớn mà là trong lòng tôi và ý thức cảm thấy nó
đau đớn?”
“Đúng vậy, dù sao bậc thầy thôi miên rất lợi hại, nhưng cũng không phải là thần thánh, không thể nào khống chế cảm giác đau đớn, cho nên đây cũng là một loại thôi miên, hiện tượng Ideomotor, có lẽ muốn anh cưng chiều vợ sắp cưới của mình, chỉ cần anh không làm theo thì sẽ cảm thấy trái tim đau đớn.”
Phó Kình Hiện nắm chặt tay lại: “Tôi hiểu rồi, có thể giải thôi miên này không?”
“Tôi không làm được, dù sao tôi không phát hiện ra cách thôi miên của đối phương, sao có thể giải được thôi miên và hiện tượng Ideomotor của đối phương, chỉ có thể nói trình độ của đối phương quá cao, còn trẻ như vậy. . . Haiz, quả nhiên cao thủ trong nhân gian!” Bác sĩ Tô nói.
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Kình Hiên đen lại.
Bác sĩ Tô nhìn thấy, xấu hổ cười cười: “Xin lỗi Tổng giám đốc Phó, tôi nhất thời không khống chế được.
Xong rồi xong rồi.
Người ta bị bậc thầy thôi miên đối xử như thế, mình còn khen người kia, không phải đang xát muối lên vết thương của người ta sao.
Cũng không nên làm cho người ta không vui.
Ánh mắt Phó Kình Hiên lạnh lùng liếc bác sĩ Tô một chút: “Được rồi, tôi còn có một vấn đề, nếu ông không giải được thôi miên trên người tôi, vậy tại sao tôi tiếp xúc với Bạch Dương thì cảm giác đau đớn lại biến mất?”
“Bạch Dương là ai?” Bác sĩ Tô không trả lời mà hỏi lại.
Ánh mắt Phó Kình Hiên dịu dàng hơn: “Người yêu của tôi.
Bác sĩ Tô nhíu mày: “Không phải người yêu sau khi thôi miên, mà là người yêu thật?”
“Phải” Phó Kình Hiên gật đầu.
Bác sĩ Tô sờ cằm suy nghĩ một lát, trả lời: “Có thể là kỳ tích, mặc dù thôi miên rất thần kỳ, nhưng cuối cùng không phải là phép thuật, đôi khi sức mạnh của tình yêu còn mạnh hơn tưởng tượng của con người, có lẽ khi anh tiếp xúc với cô Bạch, bởi vì anh yêu cô Bạch làm cho anh vô thức thoát khỏi thôi miên, cho nên trái tim không còn đau nữa. Phó Kình Hiên như có điều suy nghĩ, sau đó nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ Tô đã giải thích.
“Không có gì.” Bác sĩ Tô xua tay.
Phó Kình Hiên xoa mũi: “Trương Trình, tiễn bác sĩ Tô ra ngoài.
“Vâng” Trợ lý Trương gật đầu, mời bác sĩ Tô ra ngoài.
Hai người vừa đi đến cửa thì trợ lý Trương nhìn thấy người ngoài cửa, lên tiếng gọi: “Bác sĩ Lâm, sao anh lại ở chỗ này?”
“Tôi nghe nói ông chủ của cậu lại đến bệnh viện, cho nên mới qua xem. Lâm Diệc Hàng đút hai tay vào túi áo blouse trắng, nhàn nhạt trả lời, ánh mắt nhìn bác sĩ Tô mấy lần.
Trong phòng bệnh, Phó Kình Hiên nghe thấy giọng của Lâm Diệc Hàng thì hai mắt híp lại: “Trương Trình, để Lâm Diệc Hàng vào đây”
Trợ lý Trương nghe vậy, nghiêng người tránh đi: “Mời bác sĩ Lâm vào, tôi phải tiễn bác sĩ Tô
Lâm Diệc Hàng nở nụ cười, sau đó đi vào phòng bệnh.
Phó Kình Hiên híp mắt nhìn anh ta: “Anh nghe thấy hết rồi?”
Lâm Diệc Hàng đẩy mắt kính: “Cũng gần hết, nghe thấy tình cảm của anh dành cho Cố Tử Yên là do có người thôi miên, còn nghe thấy người kia dùng hiện tượng Ideomotor, anh không thể không cưng chiều Cố Tử Yên, nói thật, tôi rất kinh ngạc”
“Cho nên anh muốn nói anh sẽ giúp Cổ Tử Yên sao?” Sắc mặt Phó Kình Hiện u ám.
Quan hệ của người này và Cố Tử Yên luôn rất tốt, lúc anh không biết mình bị thôi miên, cũng không phát hiện ra tình cảm thật sự của mình, anh vẫn luôn khó chịu.
Bây giờ anh nghĩ lại, đúng là buồn nôn!
Nhưng anh không thể để người này nói với Cố Tử Yên chuyện mình bị thôi miên tinh thần, nếu không thì Cố Tử Yên có thể sẽ lợi dụng điều này khiến anh đối xử với cô ta như trước kia.
Anh nhất định phải nghĩ cách giải thôi miên và hiện tượng Ideomotor trên người mình càng sớm càng tốt!
Dường như Lâm Diệc Hàng đọc được suy nghĩ trong lòng Phó Kình Hiên, lười biếng dựa vào vách tường đối diện giường bệnh: “Anh không cần đề phòng tôi như thế, tôi sẽ không nói với Cố Tử Yên, tôi có thù với Cố Tử Yên”
Vẻ mặt Phó Kình Hiên không thay đổi, khóe môi cười mỉa mai: “Anh cảm thấy tôi tin lời anh sao?”
Lâm Diệc Hàng nhún vai: “Anh không tin thì thôi, còn nữa, anh thật sự cho rằng Cố Tử Yên không biết có người thôi miên anh sao?”
Con người Phó Kình Hiên co lại một chút.
Lâm Diệc Hàng thấy thế thì cười cười: “Tôi không chỉ là bác sĩ ngoại khoa, đồng thời cũng là bác sĩ thần kinh và bác sĩ tâm lý, anh cho rằng tôi không đoán ra được anh vốn không yêu Cố Tử Yên mà là Bạch Dương sao, không chỉ có tôi mà thật ra Cổ Tử Yên cũng biết anh không yêu mình, lúc trước tôi còn thấy kỳ lạ, sao lại có người ngu ngốc đến mức không biết mình yêu ai, bây giờ tôi mới hiểu được anh bị thôi miên”
Anh ta dừng một chút lại nói: “Khi Cố Tử Yên vừa tỉnh lại, tôi có hỏi cô ta không sợ Phó Kình Hiên đột nhiên phát hiện không yêu cô sao, anh đoán xem cô ta trả lời thế nào”
Lâm Diệc Hàng nhìn sắc mặt Phó Kình Hiên ngày càng lạnh đi, cũng không đợi anh mở miệng mà nói đáp án ra: “Câu trả lời của cô ta là không sợ, bởi vì cô ta có lòng tin anh sẽ không phát hiện ra, lúc ấy tôi còn nghĩ vì sao cô ta tự tin như thế, bây giờ tôi nghĩ đến chuyện anh bị thôi miên, nhưng tôi không ngờ cô ta lại quen biết nhà thôi miên đó!”
“Không phải quan hệ của hai người rất tốt sao? Anh không biết à?” Giọng Phó Kình Hiên lạnh lùng nói.
Lâm Diệc Hàng lấy ra con dao phẫu thuật trong túi ra, xoay con dao giống như cây bút: “Tám năm trước quan hệ của tôi và cô ta mới tốt lên, sao tôi có thể biết quá khứ của cô ta chứ.
Phó Kình Hiên cụp mắt, cũng không biết có tin hay không.
Qua mấy giây, anh lại ngẩng đầu: “Anh có thể giải thôi miên và hiện tượng Ideomotor cho tôi không?”
“Trước tiên tôi phải biết nhà thôi miên nào làm mới được, bởi vì mỗi người có cách làm khác nhau, nếu tùy tiện phá giải thì rất dễ gây ảnh hưởng đến tinh thần của anh.” Lâm Diệc Hàng buông tay nói.
“Là một người đàn ông có dáng dấp rất đẹp. Phó Kình Hiên trả lời.
Lâm Diệc Hàng dừng động tác xoay dao lại: “Dáng dấp rất đẹp. . . Có phải là người đàn ông tóc dài, thích mặc quần áo trắng đúng không?”
Phó Kình Hiên nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, cắn răng nói ra ba chữ: “Anh biết sao?”
“Là đàn anh của tôi!” Cuối cùng Lâm Diệc Hàng không còn dáng vẻ lười biếng không quan tâm, mà trở nên nghiêm túc.
“Đàn anh của anh?” Phó Kình Hiện nắm chặt tay lại.
Lâm Diệc Hàng gật đầu: “Đàn anh của tôi là nhà thôi miên thiên tài, hơn nữa anh ta mắc chứng rối loạn cảm xúc, không bị tình cảm trói buộc, cho nên học thôi miên rất thuận buồm xuôi gió, lúc tôi bắt đầu học thì anh ta đã trở thành nhà thôi miên cao cấp nhất, một búng tay, một ánh mắt hoặc là một câu nói thì có thể làm cho đối phương trúng chiêu, không kịp đề phòng”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất