Trợ lý Trương nghĩ đến đây thì tức giận, vừa đồng cảm nhìn Phó Kình Hiên một chút. 

Ánh mắt Trình Minh Viễn nhìn Phó Kình Hiên đang ngất xỉu thì nhíu mày: “Kình Hiên sao thế?” “Tổng giám đốc Phó phát sốt. Trợ lý Trương cười khổ trả lời. 

Bạch Dương mím môi thản nhiên nói: “Phát sốt thì mau đến bệnh viện đi” 

Cô nói xong thì nhìn về phía Trình Minh Viễn: “Anh vào trước đi. 

“Được rồi!” Trình Minh Viễn nở nụ cười xán lạn đi vào nhà. 

Bạch Dương nhìn cũng không nhìn trợ lý Trương và Phó Kình Hiên nữa mà đóng cửa lại. 

Trợ lý Trương nhìn cánh cửa đóng chặt, cuối cùng lắc đầu, bất đắc dĩ đỡ Phó Kình Hiên. 

Mặc dù cô Bạch và anh Trình ở chung, anh ta có chút lo lắng thay cho Tổng giám đốc Phó. 

Nhưng lo lắng thế nào cũng không bằng sức khỏe của Tổng giám đốc Phó, anh ta đưa Tổng giám đốc Phó đến bệnh viện trước, chờ Tổng giám đốc Phó khỏe lại, để sếp Phó đấu với mấy người anh Trình. 

Trong nhà, Bạch Dương nhận hoa Trình Minh Viễn, sau đó tìm bình hoa, vừa cắt tỉa từng bông hoa vừa cắm vào bình. 

“Phó Kình Hiên tìm cô làm gì?” Trình Minh Viễn ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm sau đầu, giả vờ tò mò hỏi thăm. 

Bạch Dương cũng không nghe ra sự thăm dò trong giọng nói của anh ta, nhếch miệng trả lời: “Lên cơn thôi, đột nhiên nói cái gì, nói anh ta yêu tôi, anh nói xem có không buồn cười không” 

“Cái gì? Anh ấy nói anh ấy yêu cô sao?” Trình Minh Viễn bất ngờ, cũng không cảm thấy buồn cười, ngược lại vô cùng kinh ngạc. 

Bạch Dương nghiêm túc cắt tỉa hoa, cũng không chú ý đến nét mặt của anh ta, khẽ gật đầu: “Đúng vậy, nhưng tôi cảm thấy anh ấy muốn đùa giỡn tôi, cho nên tôi không xem là 

thật. 

“Ha ha, vậy à!” Khóe miệng Trình Minh Viễn giật giật, qua loa cười hai tiếng, ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc. 

Anh ta không cho rằng Phó Kình Hiên đùa giỡn Bạch Dương, thủ đoạn của Phó Kình Hiên không thấp kém như vậy, chỉ có thể nói Phó Kình Hiên rất nghiêm túc. 

Phó Kình Hiên. . . Rốt cục đã phát hiện bản thân thật sự yêu là ai! 

“Đúng rồi, tôi còn chưa hỏi vì sao anh đột nhiên đến đây” Bạch Dương cắm hoa xong thì đặt bình hoa lên bàn trà, ngồi đối diện Trình Minh Viễn hỏi, cắt ngang suy nghĩ Trình 

Minh Viễn. 

Đáy mắt Trình Minh Viễn lóe lên, đè xuống cảm giác nguy cơ trong lòng, tự nhiên cầm lấy quả táo trong đĩa đựng trái cây, gặm một cái: “Tôi tìm cô nói chuyện Mạn Tình giả, tôi định ngày mai tìm cơ hội để cô ta xuất hiện trước mặt vợ chồng nhà họ Cố. 

“Anh quyết định rồi?” Sắc mặt Bạch Dương nghiêm túc. 

Trình Minh Viễn gật đầu: “Không sai, Mạn Tình giả cũng đồng ý. 

“Vậy thì tốt, cần tôi làm gì không?” Bạch Dương hỏi. 

Trình Minh Viễn sờ bụng, dáng vẻ đáng thương: “Nấu cơm được không? Tôi mang theo bụng rỗng đến đây, cô cũng không thể để khách đến nhà đói bụng chứ?” 

Bạch Dương dở khóc dở cười: “Xem ra chuyện Mạn Tình giả không cần tôi giúp đỡ, được thôi, anh ngồi trước đi, tôi đi nấu cơm” 

Cô đứng dậy đến phòng bếp. 

Trong bệnh viện, y tá đang tiêm thuốc hạ sốt cho Phó Kình Hiên. 

Trợ lý Trương đứng ở bên cạnh lo lắng hỏi: “Ông chủ của tôi không sao chứ?” 

“Không sao, chỉ mắc mưa, vết thương bị nhiễm trùng dẫn đến phát sốt, hiện tại vết thương đã được băng bó lại, đợi đến khi hết sốt thì không sao” 

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Trợ lý Trương vỗ ngực thở phào. 

Y tá vứt bỏ ống tiêm, lại treo bình truyền dịch cho Phó Kình Hiên, sau đó đi ra ngoài. 

Trợ lý Trương lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho bên biệt thự, báo cho bà cụ tình huống của Phó Kình Hiên. 

Kết quả anh còn chưa gọi điện thoại thì Phó Kình Hiên đã tỉnh. 

“Sếp Phó” Trợ lý Trương đặt điện thoại xuống, đỡ Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên ngồi dựa vào đầu giường, trên mặt đã bớt đỏ bừng, nhưng vẫn yếu ớt tái nhợt. 

Anh nhìn xung quanh phòng bệnh, lại nhìn kim châm trên tay mình, giọng khàn khàn hỏi: “Tôi sao thế?” 

“Vết thương của anh bị nhiễm trùng nên phát sốt.” Trợ lý Trương trả lời. 

Phó Kình Hiên nhắm mắt lại: “Ai đưa tôi đến bệnh viện?” 

Là Bạch Dương sao? 

“Là tôi. Trợ lý Trương trả lời, phá vỡ hy vọng trong lòng Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên mấp máy môi mỏng, lạnh lẽo nhìn anh một cái. 

Vẻ mặt trợ lý Trương mờ mịt. 

Chuyện gì xảy ra? 

Sao anh ta cảm giác sếp Phó ghét bỏ anh ta làm chuyện bao đồng vậy? 

Là ảo giác sao? 

Trợ lý Trương ho nhẹ một tiếng: “Sau khi sếp Phó phát sốt ngất đi, cô Bạch gọi cho tôi đưa anh đến bệnh viện 

Con người Phó Kình Hiên lóe sáng lên. 

Không phải Bạch Dương đưa anh đến. 

Nhưng Bạch Dương gọi Trương Trình đưa anh đi. 

Trong lòng Phó Kình Hiên bỗng có chút an ủi, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, khí lạnh quanh người cũng giảm đi không ít. 

Nhưng vào lúc này, trợ lý Trương lại đột nhiên hỏi: “Tổng giám đốc Phó, cô Bạch đã tha thứ cho anh chưa?” 

Có lẽ là chưa, nếu như cô Bạch tha thứ cho Tổng giám đốc Phó, Tổng giám đốc Phó phát sốt, sao cô có thể mặc kệ anh nằm trên mặt đất. 

Chẳng qua anh muốn xác nhận nên mới hỏi Tổng giám đốc Phó. 

Phó Kình Hiên xoa huyệt thái dương, ánh mắt có chút u ám: “Tôi chưa kịp nói thì đã ngất đi.” 

... Khóe miệng trợ lý Trương co giật một cái. 

Thật là vô dụng! 

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng anh ta không dám nói như thế, ho khan một tiếng: “Chờ anh hết sốt rồi nói sau. 

“Tôi nói cậu đi tìm nhà thôi miên, cậu tìm được chưa?” Phó Kình Hiện híp mắt hỏi. 

“Tôi đã liên lạc với một người, nhưng không có thời gian đến, cho nên tôi đang chuẩn bị tìm người khác. Trợ lý Trương trả lời. 

Phó Kình Hiên cắn chặt răng nói: “Vậy cậu nhanh chóng liên lạc đi, bây giờ cậu gọi bác sĩ Tô trước đi. 

Mặc dù bác sĩ Tô không đoán ra được vấn đề trên người anh, nhưng cũng là chuyên gia trong phương diện này, anh còn có một số vấn đề muốn hỏi đối phương. “Vâng” Trợ lý Trương gật đầu lên tiếng, sau đó lấy điện thoại gọi cho bác sĩ Tô. 

Một tiếng sau, bác sĩ Tô đi vào phòng bệnh: “Tổng giám đốc Phó 

“Bác sĩ Tô, mời ngồi.” Phó Kình Hiên chỉ vào ghế bên cạnh giường bệnh. 

Bác sĩ Tô nói cám ơn, kéo ghế ngồi xuống: “Lần này Tổng giám đốc Phó mời tôi đến vẫn liên quan đến vấn đề lần trước sao?” 

“Vâng, lần trước ông đề nghị tôi tìm thêm mấy bác sĩ tâm lý, chẩn đoán tôi có bị thôi miên hay không, bọn họ chẩn bệnh giống như ông, tôi không có bị thôi miên, nhưng trên thực tế tôi thật sự bị thôi miên. Phó Kình Hiên nhìn bác sĩ Tô nói. 

Bác sĩ Tô kinh ngạc đẩy kính mắt: “Tổng giám đốc Phó chắc chắn như vậy sao?” 

“Tôi gặp được người thôi miên mình.” Phó Kình Hiện cắn răng nói câu nói này, trong mắt đầy tức giận và sát ý. 

Bác sĩ Tô hứng thú: “Là ai?” 

Thôi miên là một thứ rất thần kỳ, cũng rất nguy hiểm, chẳng những có thể điều khiển tinh thần con người cũng có thể thay đổi ký ức con người. 

Mà bậc thầy thôi miên vô cùng lợi hại có thể hoàn toàn biến một người thành một con rối. 

Có thể nói bậc thầy thôi miên làm được như vậy, quả thực không khác gì thần thánh. 

Vì vậy ở một số quốc gia đã cấm thôi miên. 

Bây giờ ông ta bắt đầu nghi ngờ một nhà thôi miên làm cho nhiều bác sĩ tâm lý không chẩn đoán ra được thì chính là nhà thôi miên giống như thần thánh kia. 

Chỉ có trình độ này mới làm cho bọn họ không kiểm tra ra được, nhưng số lượng nhà thôi miên này vô cùng ít ỏi trên thế giới, mà tuổi cũng đã cao, thậm chí còn phải ký hiệp ước không được ra tay, cho nên hiện tại ông ta rất muốn biết rốt cuộc nhà thôi miên nào đã vi phạm hiệp ước. 

eyJpdiI6IkxIbnl0ZkJYeGRsQkhickdyUjZlN3c9PSIsInZhbHVlIjoia2w3cXlrVXduVjFpbThUakVlc1pNYStteXZiUzJaelpXNEdBUUlIaFdCS2x2OHErU0JMSk1YTjgyOW9jb2tNZk1mQ2JxRWNpR1wvOXhzN0xXVWt6Z0NpRzdmUmNzS2lOZm0yN2NBR1M1RDNDaHhMXC9Fck9TS0pmalo3QjlyQUg0bTNYdk54TmVWSkRSXC92UTFxNE5CejhWTlhpcDVpUEFTXC8zc2JZMG1BaGVKVzkzNDhxWStyTHJ3bm0rU3RCSE4yQUcyR0U0d28yXC8rK1dQU3BcLzhtbkNoUmtrWmRsV0JNczRQSzJMaTJ1RGFFNFpTUzBiTTN1cXhMZ2p0UEtxdU9wcGJPOElBWURzaGtXQ2k2UWVtZ3F3Z3ZUc2xFY29MSkhZSzFaa0xjZHJKSmZPNjhvUVNKd3Z4MWxZZDgzNkliY1Rha0lmanZrZ2VOd0c5cmhxdk9jVmdoR2FZN0hZN1ZjZUtwY0thYjlWbkhtQnh4clF3WkVDbU1XY2w1SXFVc2xmODlxSmMxK25KTmlkbllTcjR5azZ3V3VjamxOcXkzdHI4N0tcL2NIcW5TM2hJckFNY1l3TDViM2hjRTNabkNhYk1OVFFKSWZpTTNCcGlhVVhSdzZBb2I1bWpjZUUyd3cxTGlzTFdrSmJmd3pjWGdJMFVDXC9xVGhnbzgrVk9ZQlh0RiIsIm1hYyI6IjhjYTgzYTgwYjIzM2NlYTljZjdmYjgxMzQ3NzkxZjZjNDkwMjA5M2Y5ZDc0ZTY5MTMwMzAzOGIwMjAxOGRkOTgifQ==
eyJpdiI6IkdWUUo4RE84ZllhYnc0VDRzQ3NWdFE9PSIsInZhbHVlIjoiRm9NUGtJeVlUQ1E3dXhqcmY5Rko1ZG91UjBMc0JFN2U3MzJQMWFmSk9JbjdmbFlDbU1oMVZXWko4MWwzQ2xjNDFmZUdwMVdGalRvSExtdGtaV3JaOTFJaFwvWHRGcnRRSHV3N2hDQnhMSWJyeE5xcFwveElWeUhkQVhYN0ZKYWFPZHFjMWxPU1NFZENDTlFrdCtEcVgrNFMwN2o2enJaMEJPZ3NOclZiamdNaVUydUk3dXhnTGlOMGVqbFkzNStsTWJnMWdwNGUzMGN2XC9pQmJvYWFoM09KQVdOWlZ6eVRjazJ3YXFVMGs3S2l6Q1VFRWhva3BFQ3RmclYxdWF4bHJtZElxWGVuN3dhZXpXV3JzRktSZ0tBXC9WSXRxSTZmNldGTmVmRzlzQ0hjcGZqUFwvVG1nalRFdDBzQ0lcL1lHQ29CVlgiLCJtYWMiOiJmOGU1YWYzYTc5NGVmYjdjOGQzN2MxODY4NTZhYjMzYTk5MDRjZTQ0MGRkMDA5ZDEzYTUzOTIwYWZkN2E2Yzc3In0=

“Trẻ tuổi?” Bác sĩ Tô khiếp sợ: “Sao có thể chứ?”

Advertisement
x