Phó Kình Hiên bị tát nghiêng mặt qua một bên, cả người ngơ ngẩn, tay ôm cô cũng vô thức buông ra. 

Dường như anh không thể tin được cô lại đánh mình. 

Bạch Dương không quan tâm Phó Kình Hiên nghĩ như thế nào, cô nhân cơ hội này lùi lại hai bước, kéo khoảng cách hai người, tức giận nhìn anh: “Phó Kình Hiên, anh muốn lên cơn điên thì cút về biệt thự nhà họ Phó đi, còn có mong anh nhìn cho rõ, tôi không phải là Cố Tử Yên 

Phó Kình Hiến chống đầu lưỡi vào má, giọng khàn khàn trả lời: “Tôi biết em không phải là Cố Tử Yên” 

“Anh biết mà còn ôm tôi, anh điên rồi à?” Bạch Dương khiếp sợ không thôi. 

Phó Kình Hiên nắm chặt tay lại: “Tôi không điên. 

“Vậy anh. . . 

“Tôi yêu em!” Phó Kình Hiện cắt ngang lời cô. 

Trong đầu Bạch Dương trống rỗng, cả người lập tức ngây ra, một lúc lâu mới nói ra: “Anh. . . Anh nói cái gì?” 

Anh nói anh yêu cô? 

Làm sao có thể! 

Chắc chắn cô đã nghe nhầm. 

Nhưng một giây sau, Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, lặp lại một lần nữa: “Tôi yêu em. 

Lần này, Bạch Dương cũng không thể nào lừa dối bản thân đã nghe nhầm. 

Phó Kình Hiên nói anh yêu cô. 

Khóe môi Bạch Dương giật giật, một lúc sau mới nói: “Phó Kình Hiên, anh có biết mình đang nói gì không? Nếu như anh nói câu này là âm mưu đùa giỡn tôi của anh và Cố Tử 

Yên, vậy tôi nói cho anh biết tôi sẽ không mắc bẫy, cho nên hai người nên... 

Cô còn chưa nói xong thì Phó Kình Hiến ôm lấy hôn lên môi. 

Đến khi cô cảm giác có thứ gì đó chui vào miệng mình, Bạch Dương mới phản ứng được xảy ra chuyện gì. 

Trong mắt cô lóe lên sự xấu hổ và tức giận, hai tay dùng sức đẩy ngực của anh, muốn đẩy anh ra. 

Nhưng lồng ngực Phó Kình Hiên giống như sắt đá, khí thế mạnh mẽ, cô không đẩy được. 

Anh bước chân vào khung cửa, sau đó đưa cô đặt lên tủ giày, càng dùng sức hôn, muốn cô không thở kịp. 

Bạch Dương vô cùng tức giận, giơ tay lên chuẩn bị cho anh một cái tát. 

Nhưng lần này Phó Kình Hiên đã sớm chuẩn bị, khi cô giơ tay lên thì nắm lấy cổ tay của cô, sau đó đặt lên tường trên đỉnh đầu cô. 

Phó Kình Hiên hoàn toàn trói buộc Bạch Dương, cô không thể động đậy, chỉ có thể để anh muốn làm gì thì làm. 

Bạch Dương vừa tức giận vừa tủi thân, sau đó hai mắt đỏ lên. 

Phó Kình Hiên đặt tay sau đầu của cô, cảm nhận chất lỏng từ trên mặt cô chảy xuống, lạnh lẽo làm cho trái tim của anh run lên. 

Anh vô thức dừng lại, buông tay và môi cô ra, ngẩng đầu nhìn về phía cô, lúc này mới phát hiện cô đang khóc. 

"Em.." 

“Cút đi!” Bạch Dương gào thét đẩy Phó Kình Hiên ra, sau đó giơ tay lên dùng sức lau môi, trên mặt không hề che giấu vẻ chán ghét. 

Quá buồn nôn, thật sự quá buồn nôn! 

Cô nghĩ đến chuyện bờ môi của anh đã từng hôn Cố Tử Yên không biết bao nhiêu lần thì lập tức cảm thấy buồn nôn muốn ói. 

Phó Kình Hiên nhìn vẻ chán ghét trên mặt Bạch Dương thì con ngươi co lại, giống như có dao đâm vào trái tim anh. 

Cô chán ghét anh như vậy sao? 

“Phó Kình Hiên, anh là tên khốn nạn!” Bạch Dương tức giận đến run người, hai mắt đỏ bừng đầy nước mắt nhìn anh chằm chằm. 

Phó Kình Hiên giơ tay lên, muốn lau nước mắt cho cô. 

Nhưng anh còn chưa chạm vào thì bị cô đẩy ra. 

Chuyện này rất giống như lúc trước anh đối xử với Cố Tử Yên ở biệt thự nhà họ Cố. 

Phó Kình Hiên nhìn mu bàn tay của mình đỏ lên, cũng không tức giận, buông tay xuống nói: “Bạch Dương, tôi không có đùa giỡn với em, tôi nói đều là thật!” 

“Thật cái gì, anh cho rằng tôi sẽ tin sao? Anh yêu Cố Tử Yên sáu năm, bây giờ anh chạy tới nói yêu tôi, à, đúng là chuyện cười !” Bạch Dương cười lạnh mỉa mai nhìn anh. Phó Kình Hiên mím môi, giọng điệu có chút chua chát: “Tôi biết em không tin, trên thực tế hôm nay tôi mới phát hiện mình yêu em. 

Bạch Dương tức giận đến bật cười: “Cái gì hôm nay mới phát hiện, ý của anh là anh đã yêu tôi lâu rồi?” 

“Phải” Ánh mắt Phó Kình Hiền sâu xa nhìn cô: “Tôi đã yêu em lâu rồi, mà chúng ta cũng đã sớm quen. . . 

Anh còn chưa nói xong thì đột nhiên mắt tối sầm lại, ngã xuống trên mặt đất. 

Bạch Dương giật mình, dùng chân đá anh: “Này, anh sao thế?” 

Phó Kình Hiên không có phản ứng. 

Bạch Dương ý thức được anh xảy ra chuyện, vẻ mặt nghiêm túc, ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình. 

Cô chỉ thấy anh nhắm hai mắt lại, khuôn mặt đỏ lên, hô hấp dồn dập, rõ ràng đang phát sốt. 

Bạch Dương đưa tay sờ trán Phó Kình Hiên, rất nóng. 

Cũng đúng, hôm nay trời lạnh như thế, cả người anh ướt đẫm, vết thương tai nạn xe vẫn chưa hồi phục, không phát sốt mới lạ. 

“Anh đúng là gây thêm phiền phức cho tôi!” Bạch Dương thở dài sờ túi Phó Kình Hiên lấy ra điện thoại di động ra, sau đó cầm tay anh mở khóa vân tay điện thoại, tìm tên của trợ lý Trương gọi đi. 

Trợ lý Trương nhanh chóng nghe máy nói: “Tổng giám đốc Phó, anh đã nói cho cô Bạch biết hai người... 

“Nói cho tôi biết cái gì?” Bạch Dương nhíu mày hỏi. 

Trợ lý Trương sững sờ, sau đó trên mặt cười vui vẻ. 

Cô Bạch cầm điện thoại của Tổng giám đốc Phó. 

Vậy là cô Bạch đã tha thứ cho Tổng giám đốc Phó, cô và Tổng giám đốc Phó làm lành lại rồi? 

Trợ lý Trương nghĩ vậy thì cười ha ha “Cô Bạch, chúc mừng cô... 

“Chúc mừng cái đầu anh, còn không mau đến đón ông chủ của mình đi, phiền phức muốn chết!” Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên, không vui nói. 

Trợ lý Trương kinh ngạc trừng mắt nhìn: “Hai người. . . Chưa làm lành sao?” 

Bạch Dương giống như nghe thấy chuyện cười, không nhịn được liếc mắt: “Làm lành? Tại sao tôi và anh ấy phải làm lành, tôi không có bị bệnh, anh mau đến đón người đi, nếu không thì tôi sẽ ném anh ấy vào thùng rác!” 

Cô nói xong thì cúp điện thoại, trả điện thoại vào túi Phó Kình Hiên, sau đó kéo chân Phó Kình Hiên giống như kéo thi thể từ trước cửa ra ngoài cửa. 

Lúc cô ném chân Phó Kình Hiên xuống đất thì thang máy cách đó không xa mở ra, trợ lý Trương vội vàng chạy đến. 

Anh ta nhìn Bạch Dương đứng đó và Phó Kình Hiền nằm dưới đất, vội vàng gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Phó!” 

“Đừng gào thét nữa, anh ấy không chết đâu.” Bạch Dương đỡ trán. 

Trợ lý Trương ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình Phó Kình Hiên, phát hiện Phó Kình Hiên thật sự chỉ phát sốt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. 

Sau đó, anh ta kéo cánh tay của Phó Kình Hiên, đỡ người lên: “Cô Bạch, vậy tôi đưa Tổng giám đốc Phó đi trước. 

“Đi mau lên, đừng đến nữa. Bạch Dương ghét bỏ xua tay. 

Trợ lý Trương nhìn Phó Kình Hiên một chút. 

Tổng giám đốc Phó à, anh đi lên lâu như vậy, rốt cuộc đã làm cái gì, có nói rõ ràng hay chưa, vì sao cô Bạch vẫn chán ghét anh như vậy? 

Trợ lý Trương thở dài đỡ Phó Kình Hiên chuẩn bị rời đi, đưa Phó Kình Hiên đến bệnh viện. 

Bạch Dương bỗng nhiên gọi anh ta lại: “Chờ một chút!” 

Trợ lý Trương dừng lại: “Cô Bạch, còn có chuyện gì sao?” 

Khuôn mặt nhỏ Bạch Dương lạnh lùng nhìn Phó Kình Hiên: “Chờ ông chủ của anh tỉnh lại thì nói anh ta đừng chạy tới nói mấy lời yêu tôi khó hiểu nữa, rất buồn nôn!” 

“Không phải, cô Bạch, Tổng giám đốc Phó thật lòng đó!” Trợ lý Trương vội vàng nói giúp Phó Kình Hiên. 

Bạch Dương nhíu mày lại, vừa muốn nói gì đó thì thang máy lại mở ra, Trình Minh Viễn ôm một bó hoa đi ra: “Chuyện gì thật lòng?” 

eyJpdiI6IlRUV0k1MkxHM2pvQWtNYllGZnloU1E9PSIsInZhbHVlIjoibnJqSkJlZnpTdHVubkZ6SGF6cEhUbW5pcm9KOHk3NjBMR21UVmVzclFiVEtRZUZLVUxOZ2ZHQXJDRDMyOFRkR0I1aEVnZ3dcL2RFVjRhbTRzMFNXak1nSURvaVdNSjVZaysrSzdIRit3VllGMlRKZ2U4ZWo5MzlORzFISDRqZ09vaWUzZFREVkttcmZtWXkxWXdKd3ludTBxRU9lRWd0eVFmMGZsSWdOWlJFXC9WMG5tdWQ1eEw0TDdVTnlJV0lxZkU5U0dUVDFTa1d5UFNhbzRqTThxbmVPbzNYbUo0NUtuRzhVK3pxZkwzSktZTUV3Z0U4VExCd3JmZ2FGSEx6cWdnSXUyV1JtODYxREZjakUyenhWTkpRdz09IiwibWFjIjoiM2Y0NjFhOTYxNmYzMGIyYzIwMjUyMzMzODc1MmE0NDFkOGNlOWM4MDQzYzM1ZDAyYmNjZDc5ZDQyYTE0MDlkZSJ9
eyJpdiI6InNPbDE0akt1RHFLb2tSd0tuXC8za1ZRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkVNXC8yamJxU2VIcDYxdk9CVjJkdEtWNFdpZ1wvdW9yVGhZZWpVMG1URmxCZEgweTFLY0xxS1FoM2FOUEptZGxvOUhLdHBSb0ttUmJtbDRxWllTaGl6alliMEtDNU5xQVZ4TnhOYmkyaXFLUFhLWmN5bll1NTRaS01pU0JTR3pmKzFWeDRRZ01WbDFtUlY1N0tGYXFTUzN4dXplOERwVGhZRFFBMk1GUHZFTnY1YVpKWVRZaktscWJZRVRtWkNPXC9BWFhnT1VxYXhsK1EyQW1cLzlZeXViZldRPT0iLCJtYWMiOiI0ZTliODU1NWVmNzA3MDllMmUwNTIyMGVlYjAzNmNlNTZlNGI1ODBjYWMxZTMxMTE5NDA0YWZiNzcwYjA5MjcxIn0=

Chẳng lẽ giữa bọn họ có gì đó?

Advertisement
x